projects

Isekai Meikyuu no Saishinbu wo Mezasou - Vol 1 - Chap 2 - Part 1

Tôi đã đọc sách hàng giờ đồng hồ trong thư viện.
Nhờ thế về cơ bản thì tôi đã hiểu về lịch sử của thế giới này, cũng như những kiến thức liên quan đến chức nghiệp và cuộc sống của con người nơi đây. Tôi có thể nói rằng việc đến thư viện này còn thiết thực hơn việc hỏi nhiều người. Tôi thực sự đã được cứu nhờ nó, bởi vì nó có rất nhiều thông tin liên quan đến mê cung.
Sau đó tôi ngừng đọc và bắt đầu lắng nghe những câu chuyện từ những người phụ trách trong thư viện.
Trong khi đọc sách, tôi đã hỏi vài điều với người phụ trách ở đây. Và tôi đã thành công trong việc thu thập thông tin mà không bị nghi ngờ.
Sau đó, tôi rời thư viện, đi đến nơi người phụ trách đó nhắc đến, nơi được gọi là Cửa Hàng Trao Đổi.
Sau khi lấy cái túi da ra khỏiKho Đồmột cách cẩn thận để không để ai chú ý đến, tôi tiến vào cửa hàng.
Theo thông tin tôi biết được từ thư viện, tôi không thể tìm ra thứ giống nhưThông BáoSở Hữu. Nên khả năng tôi là người duy nhất sở hữu sức mạnh này khá cao, vì thế tôi định là sẽ không để lộ nós.
Bên trong Cửa Hàng Trao Đổi giống như cửa hàng bán đồ cổ ở thế giới trước đây của tôi vậy. Những vật dụng cũ kĩ nằm ở mọi nơi trong cửa hàng.
Sau đó, tôi cất tiếng gọi một người đàn ông có dáng vẻ đầy đặn mà tôi nghĩ là chủ tiệm.
Xin lỗi, ông có thể đổi vài thứ này thành tiền được không?
Tôi cẩn trọng trong từng lời nói.
Tôi cần phải thương thảo một cách tỉnh táo để không bị lừa.
Được chứ. Cậu đưa nó cho ta xem nào?
Vâng.
Ông ấy vui vẻ đồng ý.
Kho Đồ
Thịt khô, túi nước, thuốc cầm máu, kim tê, đồ giũa, Trường Kiếm Của Apulia, túi da, giày da, vải, dao sắt, cung gỗ, tên, bật lửa, smartphone, đá cuội, nhánh cây, đá ma thuật cấp 10, đá ma thuật cấp 9.
Tôi lấy tất cả ra khỏi cái túi mà tôi treo nơi thắt lưng và đặt tất cả đá ma thuật cấp 10 lên quầy.
Đá ma thuật à. Được. Ta sẽ trả 1 đồng mỗi viên.
Vâng.
Nói thế không có nghĩa là tôi đồng ý cái giá của ông mà không thương lượng gì cả, tôi sẽ trả lời ông ta ngay sau khi nghe ông định giá xong.
Đây là 12 đồng. Cậu có giấy chứng nhận chứ?
Không, tôi không có…
Vậy kí dấu vân tay cậu vào đây.
Theo lời chủ tiệm, tôi lăn tay làm dấu.
Tôi đã khá ngạc nhiên khi nghe nói đến giấy chứng nhận, nhưng có vẻ nó không cần thiết cho lắm. Khi tôi kí dấu vân tay trên giấy, tôi đã nghĩ Đã bao lâu rồi mình sử dụng dấu vân tay nhỉ?
 Có phải cậu là người nước ngoài không? Cậu không có giấy chứng nhận sở hữu những thứ này à.
Tôi cho rằng việc mình tỏ ra lúng túng đã khiến chủ tiệm nghi ngờ. Vì vậy tôi cố làm mặt tỉnh, và trả lời một cách thoải mái nhất có thể.
Phải, tôi đến từ một quốc gia xa xôi. Tôi đến đây vì nghe được những tin đồn về mê cung.
Ra là vậy, hình như đây là lần đầu tiên cậu đến đây, đúng chứ? Cậu đến từ quốc gia nào thế?
A… Có vẻ ổn rồi.
Và thế là tôi chém ra quê nhà của mình là một quốc gia ở rất xa, nhỏ nữa để khỏi bị chú ý. Và dựa theo những gì mà tôi đọc được từ thư viện thì tôi đã bịa ra cái tên Fania.
Nó thực sự rất xa nơi này đấy. Ông biết Fania chứ?
Fania hả? Tôi không hề biết luôn ấy. Ra là cậu đến từ một nơi xa vậy sao? Quốc gia Fania đó như thế nào vậy?
Có phải vì ông ấy quá vô tư nên mới tò mò nhiều về tôi như vậy? Trước khi điều này làm tình hình tệ hơn, tôi cần phải quay về việc chính.
A, không có gì đặc biệt đâu. Nhân tiện, có nơi ở ngon lành nào quanh đây không?
Hmm, quán trọ à? Có một cái đấy, nhưng nó khá đắt. Chẳng có gì rẻ ở Whoseyard này cả.
Whoseyards là một quốc gia đắt đỏ.
Đó là lời của người bảo vệ mê cung nói.
Không nhầm đâu, cậu chọn đúng nơi để đến rồi đấy. Whoseyards là một quốc gia xinh đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó làm cho nhiều người không biết nhiều về các quốc gia khác chọn nơi này làm điểm dừng chân. Cảnh quan và hòa bình nơi này đều được duy trì ổn định, nhưng giá của mọi thứ ở đây đều ở mức trên trời kể từ khi giới quý tộc gọi nơi này là Quốc Gia Các Hiệp Sĩ.
 Tôi hiểu…
Tôi đến Whoseyards là do trùng hợp ngẫu nhiên.
Ông ấy nói rằng quốc gia này dành cho người giàu và được tạo ra bởi người giàu.
Thành thực mà nói, cậu kiếm được một chút tiền thế này thì thật khó để tìm ra nơi ở và ăn uống đàng hoàng. Cậu sẽ rất khó để kiến nếu cậu không đạt được cấp độ cao hơn hoặc trở thành nhà thám hiểm xuất sắc trong mê cung.
Nếu so với quốc gia khác thì thế nào?
Không khác mấy. Nếu so với quốc gia khác thì có lẽ khoảng chừng 100 lần thôi.
100 lần?
Đây là quốc gia mà người ta toàn xài đồng vàng thôi. Ta rất tiếc khi phải nói điều này, nhưng nếu cậu không có tiền thì cậu không thể tìm được chỗ trọ hôm nay đâu. Cậu có thể sẽ phải ngủ ngoài đường mà không có Magic Stone Line (DG: cái này dạng giống như tập hợp những hòn đá ma thuật xung quanh và nó sẽ hỗ trợ người chơi tăng tốc độ hấp thu để nhanh lên cấp). Ngày mai, ta khuyên cậu nên đến Wald. Đất nước đó có nền hòa bình và trật tự đang bị đe dọa, đồng thời cũng là nơi lý tưởng để khám phá mê cung với chỉ chút ít tiền trong tay.
Tôi không bận tâm là có phải ngủ ngoài đường hay không. Nhưng mọi việc đang xảy ra khiến tôi rất áp lực vì đã sử dụng đầu óc mình quá nhiều. Liệu nó thúc đẩy cái kĩ năng 『????』. Tôi cảm thấy đó không phải là việc tốt khi kỹ năng đó tăng lên. Ngoài ra còn có một lí do nữa là tôi không thể hiểu được thứ Magic Stone Line là gì. Theo chủ tiệm thì, tôi không có lựa chọn nào khác là phải ngủ ngoài trời mà không được hỗ trợ của những Magic Stone Line.
Tốt thôi, dù sao cũng cám ơn ông đã đối xử tốt bụng với một kẻ chân ướt chân ráo mới đến như tôi.
Được rồi, ông vui lòng đánh giá những thứ này một lần nữa được không? Tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn về giá trị của chúng.
Uhmm, cậu vẫn còn ư? Để ta xem tất cả nào.
Được.
Tôi ra khỏi cửa hàng, xách thanh Apulia và những thứ khác theo. Tôi nói dối rằng những thứ này là từ người quen của tôi, nhưng có vẻ tôi vẫn bị nghi ngờ. Dẫu vậy, ông ấy không hỏi gì thêm cả. Có lẽ có khả năng là có một vật phẩm nào đó ở thế giới này giống với Kho Đồcủa tôi.
Tôi để lại ít nhất những thứ có thể và còn lại tôi đổi ra tiền hết.
Kết quả là—
 Kho Đồ
Xu bạc, xu đồng, dao sắt, thịt khô, túi nước, thuốc cầm máu, dầu, bật lửa, smartphone, nhánh cây, đá cuội.
--Tôi thu được gần 10 xu bạc và 100 xu đồng.
Chỉ riêng thứ vũ khí có tên và hòn đá ma thuật mà tôi thu được từ con Cự Lang là đã có giá bằng 9 xu bạc.
Cám ơn ông rất nhiều. Ông đã cứu tôi đấy.
Không có gì, vì cậu có vài thứ khá tốt. Đôi bên đều có lợi thôi. Vậy, nhớ chăm sóc bản thân mình đấy, lính mới.
Sau đó, tôi rời khỏi Cửa Hàng Trao Đổi.
Kho Đồ của tôi giảm đi. Nhưng như thế tôi đã có thể sống tạm ở Whoseyards.
Tôi đi đến nơi rẻ nhất theo lời của chủ tiệm.
Rồi thuê một phòng được bao cả ăn tối. Sau đó tôi đi đến phòng ăn trước tiên.
Với tất cả sự chân thành của mình, tôi muốn nói với đầu bếp nơi đây rằng ông nấu dở đến nỗi không nuốt nổi.
Nếu so sánh vởi thế giới cũ, bữa tối nơi này không có cơm, chỉ có khoai tây và một mẩu bánh mì.
Sau khi hoàn thành bữa ăn, tôi quay lại phòng.
Căn phòng trông đơn điệu, tôi chẳng thế nói rằng nó sạch sẽ gì cho cam. Nhưng có vẻ nó lại là một phòng loại tốt ở thế giới này.
Tôi đã học được nó trong thực tế.
Lấy một hơi thật sâu để ổn định lại tâm trí.
..Phew…. Mệt quá…
Tôi ngả người lên chiếc giường cứng ngắc.
Đây là lần đầu tiên tôi nghỉ ngơi trong hôm nay.
Tôi cố thư giãn đầu óc.
Suy nghĩ của tôi dần chú ý vào những chuyện bình thường.
Nếu tôi nghĩ về ngày hôm nay, có rất nhiều điều kì lạ đã xảy ra. Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu tôi.
Và,
--Tôi không thể trả lời tất cả chúng.
--Chuyện gì đã xảy ra với tôi.
Sau đó tôi bắt đầu nghĩ kĩ hơn về câu trả lời.
Chìm sâu vào trong tâm trí, câu trả lời hiện lên một cách trống rỗng.
--A, tôi đang làm gì thế này?
Sau khi mở mắt ra, tôi bị tấn công bởi những con quái vật, có cả ma thuật nữa chứ, những thứ đó làm thế giới này trông cứ như là game RPG vậy. Tôi đã bị lừa. Bị thương và chảy máu, tôi gần như đã chết. Tôi trấn lột mọi thứ từ xác chết như kẻ cướp. Tôi không cố ý làm thế. Tôi không biết điều đó nghĩa là gì. Chỉ là…. Nơi quái quỷ nào thế này? Thế giới của tôi đâu? Gia đình của tôi đâu? Kể cả khi tôi không có cha mẹ, tôi vẫn còn đứa em gái. Sự tồn tại của tôi ở thế giới cũ có còn không? Nếu không, đứa em gái của tôi đang phải ở một mình sao? Tôi không thể để chuyện này xảy ra được. Tôi nhất định phải quay trở lại. Tôi phải về để còn đánh thức nó dậy vào mỗi sáng và làm bữa sáng cho nó nữa. Tôi phải rời khỏi thế giới này. Trò chơi Thông BáoMa Thuật như trạng thái nêu rõ. Hệ thống đó phản ánh suy nghĩ trong tôi. Liệu có phải có kẻ đã điều khiển bộ não của tôi? Điều đó thực sự quá đáng sợ. Chuyện này không thể tin được. Đừng có đùa với tôi. Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy chứ? Đừng đùa tôi, đừng đùa với tôi. Chết tiệt!!! A… Dạ dày của tôi… Arrggghhh!! Arrrghhh!!!
Kĩ năng『????』 đã được kích hoạt
Đánh đổi xúc cảm của mình để ổn định trạng thái tinh thần đang rối loạn +1.00 vào Hỗn loạn
Thông Báo hiển thị.
Ngọn lửa trong tâm trí tôi dường như đang được dập tắt.
Tôi lại làm điều đó một lần nữa.
Tôi đã làm nó. Tôi không thể làm gì để ngăn nó.
Tôi nhoài người về phía trước và cố gắng bình tĩnh.
Tôi sẽ làm hết sức.
Tôi lặp lại nó thêm nhiều lần nữa và quyết định làm điều gì đó mình có thể.
Bây giờ tôi phải để cơ thể mình nghỉ ngơi mới được.
Sẽ thật vô ích nếu tôi chết ở đây.
Tôi nằm xuống chuẩn bị ngủ.
Ý thức của tôi dần mơ hồ đi.
Có vẻ như tôi sẽ không có một giấc mơ nào cả.
Sau đó, bao bọc tôi là bóng tối đầy lo âu.
Một thế giới đầy màu đen.
Vài giờ đã trôi qua, nhưng với tôi thì chỉ như vài phút vậy.
Sau đó, tôi chìm vào giấc ngủ.
Bình luận