projects

Isekai Meikyuu no Saishinbu wo Mezasou - Vol 2 - Chap 1 - Part 2

Cùng với Alty, chúng tôi dễ dàng vượt qua được tầng 4 và tầng 5 của mê cung.
Hôm nay tôi có hai việc phải làm.
Một, đó là tiến vào trong mê cung một mình. Dia nói tôi có thể làm được. Vì thế tôi phải chứng minh nó.
Theo một cách đặc biệt thì cái mục tiêu đầu của tôi đã làm được. Nhưng nhìn sao cũng giống như hai người vậy (Alty không phải là người). Mà cái tình huống hai người vậy còn nguy hiểm hơn khi đi một mình. Giờ không bàn tới nó nữa, dù sao thì tôi đã chứng minh là tôi có thể một mình tiến vào mê cung rồi.
Việc thứ hai đó là nhặt lại cánh tay của Dia.
Chúng tôi đã đi đến tầng 5, nơi trước đây không lâu tôi đã có một cuộc chiến với Tidus.
Tuy nhiên, khi nhìn xung quanh, tôi lại không thấy cánh tay của Dia đâu cả. Có lẽ ai đó đã lấy nó đi. Hay biến mất như những con quái chết đi trong mê cung vậy. Hoặc một con quái nào đó đã ăn nó đi.
Sau đó Alty trả lời tôi trong khi tay tôi đang xoa cằm trầm tư.
Nó biết mất rồi
Biến mất? Ý cô là sao?
Nơi này là bên trong mê cung đấy…
Những lời cô ấy nói có ý nghĩa đầy sâu sắc.
Sau tất cả Alty là boss quái vật của mê cung này. Những lời cô ấy nói không thể giả được. Dia không thể phục hồi tay mình được nữa rồi.
Không có đầu mối để tìm kiếm nữa, chúng tôi quyết định tiến vào tầng 6.
Tôi giải phóng ma thuậtKhông Giancủa mình ra tìm kiếm con mồi gần đây.
UUUUUWAAAAAAAAA!!
Ngay lúc ấy một tiếng hét vang lên.
Sau một thoáng ngạc nhiên, tôi rút thanh kiếm của mình ra và xem xét xung quanh.
Tuy nhiên, tôi không thấy ai cả.
Ồ, tiếng hét sao. Cậu định làm gì thế?
Không giống như tôi, Alty làm một tư thế vô cùng bình tĩnh.
Bởi vì đây là bên trong mê cung, nên sẽ có thể nghe được tiếng thét từ bất cứ nơi nào. Có lẽ tốt hơn là tôi nên bỏ qua nó, bởi ai đã bước vào mê cung này thì phải chịu trách nhiệm cho chính bản thân mình. Nhưng với tiếng hét này, tôi có cảm giác là sẽ thật không khôn ngoan khi bỏ qua nó.
Tiếng hét này vô cùng chói tai. Giống như tiếng hét của một đứa trẻ vậy.
Nếu đó là một người trưởng thành, tôi sẽ bỏ mặc nó mà không đoái hoài gì. Nhưng nếu đó là một đứa trẻ thì đấy lại là chuyện khác.
Tôi biết quan điểm của mình là không phù hợp với thế giới này. Tuy nhiên, nếu tôi bỏ mặc nó mà không làm gì, lương tâm tôi sẽ rất cắn rứt.
Sieg, nếu cậu có thời gian để làm một khuôn mặt như thế thì tốt hơn là cậu nên đi cứu họ bây giờ
Nhìn thấy khuôn mặt của tôi, Alty cho tôi lời khuyên.
Alty, cô nghĩ sao?
Tôi cảm thấy có chút lo lắng khi đó là ý kiến của một con boss quái vật.
Dĩ nhiên cứu họ là một quyết định khôn ngoan. Nhưng một khi đã làm thì cậu sẽ phải chịu trách nhiệm với nó cho tới cùng. Nếu cậu thấy có thể làm được điều đó trong khả năng của mình thì cứ làm. Tôi chỉ nói thế thôi, còn nghĩ sao tùy cậu
Con quái vật trước mặt tôi đây đang nói những lời thật đáng kính.
Nghe giống như từ một người khác vậy. Mà dù cô ấy có nói giúp họ là một việc khôn ngoan, nhưng trông cô ấy không giống như là có ý định đó vậy.
Alty, cô có muốn giúp họ không?
Không. Bởi tôi là quái vật. Vì thế tôi không có nghĩa gì phải giúp họ cả, ngoại trừ cậu.
Những lời cô ấy nghe thật tử tế nhưng thái độ thật lạnh lùng mà. Xem mình là một con quái vật, tôi hiểu được ý nghĩa của cô ấy khi nói thế. Xem ra việc giải cứu này để tôi rồi.
Đây là một tình huống khẩn cấp. Tôi không có thời gian để do dự nữa. Vì thế tôi nhanh chóng đưa ra quyết định.
Tôi sẽ quay lại giúp họ. Tôi không thể bỏ mặc họ được
Tôi phóng ma thuậtKhông Giancủa mình ra trong khi tự căm hờn bản thân mình.
Cách đây mấy trăm mét, tôi thấy một nhóm bốn người đang chiến đấu với con quái vật không lồ ở một hành lang vô cùng rộng lớn.
Nắm được tình hình, tôi chạy vội về phía họ mà không đợi câu trả lời từ Alty.
「ーA. Cậuđúng thật làー」
Tôi nghe thấy giọng nói của Alty.
Tuy nhiên do tôi đang vội vã, tôi đã không nghe hết được cả câu của cô ấy.
Tôi chạy xuyên qua hành lang như một con thú trong khi bỏ mặc Alty lại phía sau. Càng chạy về phía họ, tôi thấy mực nước trong hành lang dần tăng lên. Sau một hồi, tôi đã đến nơi cuộc chiến đang diễn ra.
Ở trung tâm của hành lang, xuất hiện một con boss quái vật khổng lồ với vô số xúc tu. Đó là con mực khổng lồ, Kraken. Con quái vật này giống như một con bạch tuộc vậy, với hơn 14 cái xúc tu.
Tôi thấy một thành viên trong nhóm là một chàng trai tóc vàng, chân của cậu ta bị con Kraken quấn lấy. Một cô gái trẻ thì đang không ngừng cố cứu lấy cậu ta. Hai người khác cũng định cứu lấy cậu ta, nhưng con quái vật đã trở thành bức tường ngăn cách họ, vì thế họ không thể tiến tới hơn được nữa.
Chuyện này thật tệ mà. Mọi người trong nhóm này có vẻ như đều cùng tuổi với tôi. Thậm chí là có cả một cô bé nữa.
Nếu tôi bỏ mặc họ lúc này, tôi sẽ càng cắn rứt hơn nữa.
Vì thế, tôi hét lên thật to với tất cả sức lực của mình.
Tôi sẽ giúp các cậu!!! Tôi không phải kẻ thù!!!
Trước tiên, tôi phải tuyên bố mình không phải là kẻ thù của họ đã.
Bỏi theo như thường thức của thế giới này, nếu tôi không làm thế, thì tôi sẽ được xem như đến cắp con mồi của họ.
Mặc kệ họ có nghe thấy tôi không, tôi chạy thẳng đến con quái vật không lồ.
Trước khi để tình hình trở nên tệ hơn.
「ーーMa thuậtKhông Gian Chiến Đấu Thức!
Dù cho con quái vật đã nhận thấy được ý định của tôi và đang cố gắng bắt lấy tôi, nhưng với cảm giác sắc bén của mình, tôi tiến về nó với tốc độ tối thiểu.
Trước tiên, tôi phóng đến chỗ cô gái bị treo trên không, tôi chém đứt cái xúc tu của con quái vật đang giứ lấy cô ấy. Nhanh chóng tra thanh gươm mình vào vỏ và đỡ lấy cô.
Kyaaa! Ể?
Cô gái ấy dường như vẫn chưa nắm bắt được tình hình. Hét nhỏ lên rồi sau đó ngơ ngác hỏi.
Sau một lúc hiểu được tình hình, khuôn mặt cô đỏ cả lên. Lúc này đây tôi không có thời gian để giải thích chuyện này. Tôi nhanh chóng đỡ cô xuống đất rồi chuyển sang mục tiêu tiếp theo.
Chàng trai này đang trong tình huống vô cùng tệ.
Tôi chém đứt cái xúc tu đang quấn lấy cậu ta, cứu cậu ta trước khi bị con Kraken cho vào miệng.
Tôi liền đỡ lấy cậu ta khi cậu ta đang rơi xuống và nhanh chóng tạo khoảng cách với con Kraken khổng lồ.
A, Ha….
Bỏi quá sợ hãi nên cậu ta không thể thốt nên lời. Nhìn cậu ta, tôi thấy cậu ta trông con nhỏ tuổi hơn tôi nữa. Giữ cậu ta trong tay mình, tôi có thể cảm nhận được cơ thể cậu ta không ngừng run rẩy và khuôn mặt thì rất nhợt nhạt.
Để cậu ta cảm thấy an toàn, tôi làm một nụ cười hiền dịu hết mức có thể và xoa nhẹ đầu cậu ta.
Mọi thứ ổn rồi. Thư giãn đi. Và tránh xa nơi đây ra tí
A, hả, vâng……
Cậu ta dường như lấy lại được chút bình tĩnh gật đầu một cái trong khi tay tôi vẫn để trên đầu cậu ta.
Xác nhận cậu ta đã tránh xa nơi đây, tôi liền tiến về phía con quái vật.
Giờ chỉ việc đánh bại con Kraken này nữa là xong. Giữ chặt lấy thanh kiếm trong tay mình, tôi sử dụng kỹ năngQuan Sátđể xem xét con Kraken.
Quái VậtCarapace Kraken: Cấp 7
Dài tới 5m sao? Nhìn vào vẻ ngoài thì nó khá giống một con mực. Nhưng với cái mai của mình nó giống như một loài quái vật kết hợp giữa loài mực và tôm vậy.
Chuyển động của cơ thể nó rất chậm, sức mạnh của nó chủ yếu ở các xúc tu. Có thể nói nó là loài thủy quái không có năng lực đặc biệt gì cả.
Nói thì thế, nhưng để đánh bại nó, tôi cần phải giải quyết được vô số xúc tu của nó đã.
Trong khi đang suy nghĩ xem cách giải quyết thì một ngọn lửa bắn tới chỗ tôi.
……Ể, lửa?
Bởi vì sử dụng ma thuậtKhông Gian, tôi có thể biết được phương hướng của nó. Vì thế mà tôi dám chắc nó không phải là của bốn người phía sau tôi.
Như một ma thuật, ngọn lửa bắn tới chỗ con quái vật và thiêu đốt các xúc tu của nó. Rõ ràng, đây là…
Cơ hội tới……
Ngọn lửa đó chắc chắn của Alty, biết thế, tôi liền thực hiện một cuộc tấn công về phía con Kraken ngay khi ngọn lửa bắt đầu đốt cháy các xúc tu của nó.
Tôi không ngừng chém, cắt hết cái xúc tu này đến cái xúc tu khác. Sau đấy, tôi nhảy lên đầu nó, thực hiện đòn kết liễu, đâm thanh kiếm của mình vào đầu nó.
Kiii, KIIIIIIAAAAAAAAAー」
Con quái vật kêu lên. Mặc kệ tiếng kêu của nó, tôi tiếp tục thêm lực vào thanh kiếm, đâm sâu thêm nữa. Sau khi kết thúc đòn tấn công của mình, tôi liền nhảy ra khỏi nó.
Một chất lỏng đen sệt chảy ra từ vết thương của con quái vật. Các xúc tu nó cũng ngừng cựa quậy, và sau một lúc, nó biến mất.
Sở hữu danh hiệuBóng Tối Của Đại Dương』】
Khéo léo được cộng thêm 1
Sau khi xác nhận trạng thái của mình, tôi nhìn lấy xung quanh.
Mặc dù boss quái vật đã bị đánh bại, nhưng thế không có nghĩa là những con quái bảo vệ nó sẽ biến mất. Những con quái đó trông vô cùng giận dữ bởi tôi đã giết chủ nhân của chúng, chúng liền xông đến tấn công tôi.
Ơn Chúa.
Bởi vì lũ quái vật chuyển hướng sang tôi, nên nhóm bốn người kia sẽ được an toàn. Thở ra một hơi nhẹ nhõm, tôi lao vào tấn công chúng.
Mọi chuyển động của chúng đều rất chậm. Với ma thuậtKhông Gian Chiến Đấu Thức, tôi dễ dàng tiêu diệt được chúng.
……Haaa, haa, haaa
Mặc dù tôi chẳng bị thương gì cả, nhưng do sử dụng hết sức lực của mình, tôi thở một cách nặng nề.
Sau khi xác nhận không còn con quái nào nữa cả. Lúc này đây, nơi này chỉ còn lại nhóm bốn người kia và những viên đá ma thuật.
Và ngọn lửa được phóng ra khi nãy cũng đã biến mất trước khi mọi người kịp nhận ra.
À, ưm…!
Trong khi tôi đang thở dài nhẹ nhõm, một người trong nhóm ấy gọi tôi.
Đó là cô gái mà tôi đã cứu lúc trước. Cô là một cô gái trẻ tuổi có vẻ ngoài ưa nhìn và mái tóc vàng óng ả. Những phục sức trên người cô trông rất mắc tiền, không thích hợp chút nào với một nhà thám hiểm mê cung cả. Ngoài ra, trang phục mà cô đang mặc trên người giống như bộ trang phục học sinh có màu xanh chàm.
Tôi cứu các cô xem ra vô ích nhỉ?
Giúp họ rồi tôi không nghĩ phải làm gì tiếp theo cả. Vì thế mà miệng tôi bắt đầu nhanh hơn não.
Cô ấy nghe những lời của tôi rồi lắc đầu.
Không, không phải thế!(TL: cái này liên quan tới từ ngữ bên Jap, trans cũng bó tay)
….hmm?
Tôi không bao giờ nghĩ là phong cách nói chuyện như thế tồn tại ở thế giới này. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thế. Dĩ nhiên là trước đây tôi đã từng nghe cách nói chuyện thế trong game và các novel ở thế giới của mình rồi. Tuy nhiên đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy nó từ một người ở trước mặt mình.
Thế à? Ơn Chúa
Cám ơn cậu đã cứu chúng mình và hạ con quái vật hung bạo này…  Không phiền mình có thể biết tên cậu được không?
Cô ấy hỏi tôi với đôi mắt đầy sáng ngời. Tôi có thể thấy được sự hào hứng từ đôi má đỏ rực của cô ấy.
Cô ấy trông như thể đến từ một nhà danh giá và đã bị nuông chiều cho tới hư rồi.
Không, không, tên của tôi thìー」
Bởi vì chuyện này có thể sẽ dẫn đến rắc rối, nên tôi không có ý định là sẽ giới thiệu bản thân mình.
Làm ơn… Xin cậu đấy? Chỉ tên thôi, nói cho mình biết tên cậu đi…!!
Si, Sieg
Bị ép bởi cái nhìn đầy hối húc của cô ấy, tôi nói tên của mình ra.
À, Sieg sao. Cái tên thật đẹp
Cô ấy gọi tên tôi với vẻ đầy ngây ngất.
Mấy cô gái trẻ đúng thật là rắc rối mà.
Đó là ấn tượng của tôi về cô ấy. Lẽ ra mình không nên cho cô ấy biết tên mới đúng. Không, giờ vẫn chưa quá trễ.
Tôi dồn sức vào đôi chân của mình và chuẩn bị chạy. Bất ngờ một tia lửa bay tới tai tôi.
Nóng quá!!
Liền ngay lúc đó, tôi nghe thấy một giọng nói phát ra từ nó. Giọng nói ấy nhỏ đến mức mà chỉ tôi có thể nghe thấy được nó.
(Cậu không thể làm thế, Sieg. Tôi đã nói với cậu rồi đúng không? Nếu cậu cứu họ, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm với họ cho tới cùng?)
Đó là giọng của Alty.
Giống như lần đầu tiên vào sáng nay khi cô ấy nói chuyện với tôi vậy. Với một giọng mà không ai nghe thấy, tôi đáp lại ngọn lửa.
Alty, tôi đã cứu họ rồi, thì nên cũng rời khỏi thôi chứ
(Cậu hiểu tình hình của họ chứ? Cô gái đằng đó muốn cho cậu một phần thưởng. Tôi không cho phép cậu bỏ đi mà không nhận lấy phần thưởng đó. Bởi đó là trách nhiệm của cậu)
Lần đầu tiên tối nghe thấy giọng nói đầy nghiêm túc của Alty
Không có lựa chọn, tôi đành nhận nó vậy.
……Rồi. Nếu cô đã nói đến thế, tôi sẽ lắng nghe họ vậy. Nhưng cô đến với tôi luôn đi. Tôi có linh cảm không tốt khi ở đây một mình
(Không, tôi muốn ở đây quan sát hơn. Tôi có cảm giác là chuyện này sẽ rất thú vị)
Nhanh xuất hiện đi, cô thật phiền mà
(……Cậu muốn dính tới tin đồn là hợp tác với quái vật à? Nếu tôi xuất hiện, tôi chẳng khác gì một quái vật lửa cả. Vì thế cách duy nhất là ở hình dạng này mà nhìn theo cậu)
Chỉ… Chỉ là…
Những lời của đó của cô ta giống như một cái cớ vậy.
Rồi tôi chợt nhớ tới, cô ấy nói là mình muốn tìm thấy “TÌNH YÊU”.
Sau đó, cô gái trẻ tiến tới và nắm lấy tay tôi.
Sieg! Chúng ta có thể nói chuyện một chút không? Chỉ một chút thôi…!!!
Ừ…ừm
Tôi bị khí thế của cô ấy áp đảo hoàn toàn và chỉ biết gật đầu.
(Fufufu)
Alty chỉ đứng đấy xem và cười, có vẻ như cô ấy không có ý định sẽ xuất hiện.
Thật vô vọng mà. Thôi để nghe cô ta nói gì rồi mình đi vậy. Tôi thầm quyết định thế.
ーーTuy nhiên, chuyện đó lại không có ý nghĩa gì cả.
Chắc chắn luôn, ấn tượng của tôi về cô gái này là không tốt chút nào.
Bình luận