projects

Isekai Meikyuu no Saishinbu wo Mezasou - Vol 1 - Chap 6 - Part 1

Sau khi thoát khỏi mê cung, nơi đầu tiên tôi hướng đến là bệnh viện.
Tôi tìm kiếm xem bệnh viện nào có danh tiếng tốt rồi sau đó đi đến bệnh viện lớn nhất Varte.
Bác sĩ cho biết là Dia đang trong tình trạng nguy kịch do mất nhiều máu và sử dụng ma thuật liên tục. Tôi hiểu những gì bác sĩ nói, cùng lúc đó tôi cũng vội vã xem viện phí. Tôi có thể thanh toán trước được cho cậu ấy, nhưng lại không thể đủ khả năng chi trả hoàn toàn cho tới khi cậu ấy phục hồi.
Dù vậy thì tôi vẫn sẽ chi trả chúng, và để có tiền, tôi đã bán đi một số vật phẩm trong “Kho Đồ” của mình.
Sau những nỗ lực của tôi, cuối cùng vấn đề cũng đã được giải quyết.
Viên đá rơi ra từ Tidus rất đặc biệt. Độ tinh khiết của nó cao hơn rất nhiều so với các viên đá ma thuật khác. Và sau một cuộc thương lượng với một nhân vật trọng yếu của quốc gia này, tôi cuối cùng cũng đã bán được nó. Tuy gặp phải nhiều rắc rối khác nhau, nhưng cuối cùng tôi cũng đã thành công đổi các viên đá ma thuật thành tiền. Liền sau đó tôi quay trở lại bệnh viện.
Khi trả hết tiền viện phí tại quầy lễ tân xong, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Với như thế thì Dia sẽ không bị đuổi ra ngoài.
Sau khi hoàn tất cả thủ tục đóng tiền, tôi được dẫn đến phòng của Dia.
Bởi vì đây là bệnh viện lớn nhất quốc gia này, chất lượng dịch vụ của nó cũng rất tốt, phục vụ cũng rất chu đáo và tôi không thấy có vấn đề gì về vệ sinh cả.
Mặc dù so với bệnh viện ở thế giới trước đây của tôi thì nó vẫn còn rất kém, nhưng theo tiêu chuẩn của thế giới này thì bệnh viện này đã rất tốt rồi.
Bên trong phòng bệnh, tôi thấy một công cụ điều dưỡng đơn giản và một dụng cụ ma thuật mà tôi chưa thấy trước đây bao giờ cả. Có lẽ phương pháp chữa bệnh của thế giới này được phát triển lên từ ma thuật.
Tôi mở màn ra để cho gió lùa vào phòng. Dia đang nằm trên giường, trông cậu ấy có lẽ đã tốt hơn chút, nhờ vào phương pháp chữa trị của thế giới này.
Gần chiếc giường có một vị bác sĩ đang ngồi đấy.
Vị bác sĩ nhận ra tôi liền lên tiếng gọi.
A, cậu là đồng đội của Dia, đúng không? Cậu lo liệu được chứ?
Rồi, không có vấn đề gì cả bởi tôi đã đổi một số vật phẩm của mình thành tiền
Thật tốt khi nghe thế. Giờ cậu có muốn nghe tôi nói về tình trạng của Dia chứ?
Vâng!
Vị bác sĩ khuyên tôi nên ngồi xuống, vì thế tôi liền lấy cái ghế gần đó rồi ngồi xuống.
Trước tiên, cánh tay bị mất thì xác định không phục hồi được rồi. Ngay cả khi với ma thuật tốt nhất trên lục địa này, thì để phục hồi cánh tay cũng là một chuyện vô cùng khó khăn. Do thời gian nó bị cắt đứa đã quá lâu rồi. Chúng tôi cảm thấy rất làm tiếc, vì thế xin hãy từ bỏ đi
Tôi hiểu rồi
Tôi cắn nhẹ môi mình.
Tôi không biết trình độ y tế của thế giới này thế nào cả, vì thế tôi đã đặt cược hy vọng của mình vào y tế ma thuật của thế giới này. Tuy nhiên, xem ra, đó chỉ là ảo tưởng của tôi. Nếu y tế của thế giới này tốt đến thế, tôi sẽ không thấy nhiều người trong thị trấn mất tay mất chân mình như thế.
Tiếp theo, là về vết chém trên cơ thể. Nó sẽ để lại một vết sẹo lớn. Do cậu ấy thực hiện ma thuật phục hồi của mình.
Một vết sẹo? Có lẽ sẽ không có vấn đề
Dia đã từng tuyên bố mình là một đứa con trai vì thế có vết sẹo thì cũng không có vấn đề gì cả.
Hm? Nếu cậu nói thế thì thôi vậy. Tiếp theo. Do tình trạng mất máu của cậu ấy đã dẫn tới tình trạng thiếu sức mạnh ma thuật. Chỉ cần cho cậu ấy ăn đủ chất hay kiếm dụng cụ ma thuật gì đó là được. Và muốn hồi phục hoàn toàn là cần khoảng 1 tuần
Thiếu máu dẫn tới thiếu hụt sức mạnh ma thuật?
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thế đấy. Có lẽ việc thiếu máu đã làm cho dòng chảy MP chậm lại. Mặc dù tôi đã đọc vài cuốn sách trong thư viện nói về các triệu chứng mất máu có thể ảnh hưởng tới MP. Nhưng xem ra, với chút kiến thức ít ỏi của mình, tôi chỉ có thể làm theo lời bác sĩ.
À, vâng!
Cuối cùng, tôi sợ là cậu ta sẽ bị sụp đổ tinh thần và mất cân bằng cơ thể khi cánh tay phải mình bị mất đi. Tôi định là sẽ làm cho cậu ta một cánh tay nhân tạo nhưng thế sẽ ảnh hưởng tới kiếm thuật và sức mạnh ma thuật của cậu ta. Tôi nghĩ chuyện này sẽ trở thành một cú sốc cho Dia khi cậu ta là một người thám hiểm mê cung
Có lẽ thế…
Tôi nghĩ cậu nên xem xét vấn đề này thật cẩn thận. Tạm thời chúng ta hãy để Dia nhập viện theo dõi trong một tuần để nhận được các khuyến cáo cho chức năng phục hồi đặc biệt, và phiền cậu hãy làm thủ tục nó tại quầy tiếp tân
Tâm trí tôi đầy đau đớn với cái kết quả như thế.
A, Sieg, cậu ổn chứ? Mặc dù cậu đã được ma thuật phục hồi chữa lành nhưng trông cậu có vẻ đau đớn
Ồ, không sao. Chỉ là cảm tháy mệt mỏi tí thôi
Tôi không nói dối.
Không có vấn đề gì với thanh HP và MP của tôi cả, chúng đang phục hồi rất tự nhiên. Lí do là tôi không thể chấp nhận được với những lời kết luận của bác sĩ.
Đừng gắng sức quá. Tôi đi đây.
Vâng, cảm ơn, bác sĩ
Bác sĩ sau khi kết thúc cuộc giải thích với tôi liền đi ra khỏi phòng.
Tôi cúi người chào ông một cái.
Sau đó, cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua.
「ーThánh thuật Chữ Trị Hoàn Toàn》」
Tôi nghe thấy có âm thanh phát ra từ phía sau lưng mình.
Rồi liền ngay sau đó, một thứ ánh sáng ấm áp bao trùm lấy căn phòng.
Ông già đó chỉ toàn phóng đại. Có thể tớ sẽ gặp phải chút khó khăn để cân bằng cơ thể nhưng nó sẽ không là vấn đề
Cậu tỉnh rồi à?
Tôi thì thầm rồi chỉ về phía ánh sáng.
Đó là…?
Tớ xin lỗi, Sieg. Tới giờ tớ vẫn che giấu ma thuật của mình với cậu…
Dia cúi thấp đầu của mình xuống.
Tôi đã biết chuyện này rồi và cũng thông hiểu cho cậu ấy. Nhưng Dia có lẽ vẫn còn cảm thấy mặc cảm tội lỗi vì đã che giấu nó và suýt đẩy đồng đội của mình đến chỗ chết.
Tuy vậy, nhưng tôi cũng muốn được hỏi rõ cậu ấy.
Không sao đâu. Tớ đã biết là Dia có năng lực rất cao trong ma thuật, nhưng thứ này khiến tớ hoàn toàn ngạc nhiên đấy. Tại sao cậu lại giấu nó thế?
Tại sao… Tại sao à? Có lẽ bởi vì sự ngu ngốc của tớ…
Dia nói rồi từ từ ngẩng đầu lên trong khi chơi đùa với quả bóng ánh sáng.
Mặc dù vậy, nhưng nó thật sự đã cứu tớ. Nhờ cậu sử dụng nó lúc đó mà tớ mới có thể sống đến giờー」
Không, tớ đã có thể sử dụng nó bất cứ lúc nào. Và giờ tớ vẫn sẽ tiếp tục sử dụng nó.
Dia nói thế trong bóp mạnh lấy quả bóng ánh sáng trong tay mình.
Ma thuật mà cậu ấy trước đây không thực hiện từ giờ lại thực hiện. Mãi cho đến bờ vực của cái chết, cậu ấy cũng không định sử dụng nó. Lý do gì đã khiến cậu ấy thay đổi tâm trí mình?
Dù có như thế nào thì tôi cũng chỉ có thể đoán mà thôi.
Vô thức tôi nhìn thoáng qua rồi nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đã bị mất của Dia. Cậu ấy nhận thấy ánh mắt của tôi và bắt đầu bình tĩnh nói.
Không như cậu nghĩ đâu, Sieg. Việc này thật sự không quan trọng với tớ. Bởi vì tớ là một nhà thám hiểm mê cung, nên tớ đã lường trước cho việc này rồi. Vì thế cậu không cần phải cảm thấy buồn đâu. Cậu đau khổ vì lỗi lầm của tớ, việc đó khiến tớ buồn đấy
Nhưng như vậy, cơ hội cầm kiếm của cậu…
Trái ngược lại, Dia hoàn toàn lo lắng cho tôi. Dù cho tôi không hoàn toàn bị thương tật giống cậu ấy.
Sau đó, Dia đã cắt lời tôi…
Nah, tớ không quan tâm về kiếm nữa.
Ể?
Miễn là tớ còn thánh thuật của mình, tớ sẽ ổn thôi. Như cậu thấy đấy, nó không phải là vấn đề, chỉ cần tốn chút thời gian, tớ sẽ phục hồi được thôi
Câu trả lời của cậu ấy hoàn toàn không như mong đợi của tôi nhưng cậu ta vẫn tiếp tục nói…
Có lẽ, nhờ vậy, mà tớ có thể dồn toàn tâm mình cho ma thuật.
Hể? Đợi chút…
Lối suy nghĩ của cậu ấy thay đổi 180 độ. Trước đây cậu ấy hoàn toàn nghĩ ngược lại.
Tuy cậu ấy đã giúp tôi xua đi cơn lo lắng, nhưng tôi vẫn cảm thấy không dễ chịu chút nào cả.
Cái cảm giác này giống như kỹ năng “???” có thể làm thay đổi cảm xúc một cách đột ngột vậy.
Thật là lạ khi cậu ấy trước đây luôn một mực kiên trì lấy nó, nay lại dễ dàng từ bỏ nó. Nếu nghĩ về nó thì quyết định của cậu ấy hoàn toàn đúng thực tế. Tuy nhiên, tôi nghĩ Dia, một người vẫn luôn như một đứa trẻ sẽ không đưa ra quyết định như thế.
Tôi cảm thấy không thoải mái chút nào cả.
Lúc đó, tôi vẫn nhớ rất rõ, Dia nhìn vào cánh tay phải đã mất của mình tràn đầy sự tuyệt vọng. Tuy nhiên, giờ tôi lại không thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt cậu ấy nữa.
Tôi không nghĩ vấn đề là do tôi không biết quan sát. Với Dia là một người rất dễ hiểu thấu.
Tuy nhiên, tôi chắc chắn…
Hiện giờ cậu ấy đã không quan tâm về kiếm nữa.
Một người trên bờ vực cái chết sẽ dễ dàng thay đổi thế à?
Có lẽ đúng thế, giống như những câu chuyện về sự xám hối trong sách vậy.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
Chuyện gì vậy, Sieg?
Không, nếu Dia cảm thấy ổn thì không sao cả, mà, cậu hãy nghỉ ngời trước đi. Đừng quan tâm tới viện phí, cậu ở đây bao nhiêu ngày cứ để tớ lo. Tớ đã bán được viên đá rơi ra từ Tidus với giá cao! Vì thế mà cậu cứ từ từ mà nghỉ ngơi ở đây   
Để không khiến cậu ấy không lo lắng, tôi nói kết quả cho cậu ấy biết.
Bởi vì mục tiêu của Dia cũng là kiếm tiền nữa, nên tôi nghĩ chuyện này có lẽ sẽ làm cậu ấy vui.
Thế à? Vậy giờ mọi thứ phiền cậu vậy. Tớ hiện giờ đang bị bệnh cũng không cần tiền lắm. Trái lại, nếu Sieg cần tiền, tớ không phiền nếu cậu giữ phần của tớ đâu
Ể, nhưng không phải cậu nói cậu cần tiền sao?
Một ngày nào đó, nhưng hiện giờ thì không
Tôi không thấy đồng tiền trong ánh mắt của cậu ấy nữa.
Cậu ta đã thực sự thay đổi. Có lẽ là do cánh tay đã bị mất của mình hay vì một chuyện gì đó rất quan trọng.
Bình luận