Ở
một nơi sâu thẳm bên trong Giáo Quốc Slane.
Có
một thánh đường bất khả xâm phạm, nơi chỉ một vài người có thể lui tới.
Một
trong những kẻ đầu tiên phải kể đến là thành viên cấp cao nhất của Giáo hội,
Giáo Hoàng. Kế đến là các Hồng Y, những kẻ giữ vị trí cao nhất trong sáu giáo
phái nguyện phụng sự cho Lục Đại Thần. Khá ngẫu nhiên, mỗi người trong bọn họ (
Ngoại trừ người cùng một phái như Giáo Hoàng đương nhiệm) đều là những thành
viên tiềm năng cho vị trí Giáo Hoàng đời kế tiếp.
Hỏa
Hồng Y — Berenice Nagua Sandeni
Bà
là phụ nữ duy nhất trong các Hồng Y. Đã qua 50 tuổi, và không biết có phải do vấn
đề tuổi tác hay không mà dáng người có vẻ hơi béo phì. Khuôn mặt tròn trịa và nụ
cười hiền từ như một người mẹ của bà làm cho bất kì ai nhìn thấy đều cảm thấy dễ
chịu.
Thủy
Hồng Y — Ginedine Delan Gwerfe
Một
ông lão với khuôn mặt đầy nếp nhăn. Ông ta già đến nỗi chẳng ai có thể đoán
chính xác được tuổi thật của ông, và có làn da màu nâu sẫm. Dù nhiều người lo lắng
về sức khỏe của ông, nhưng bàn về trí tuệ thì không ai qua mặt được con người
này.
Phong
Hồng Y — Dominic Ire Partouche
Ông
ta nhìn như một ông lão hiền lành, nhưng thực chất ông ta là thế hệ đầu tiên của
Dương Quang Thánh Điển, và đã từng hạ sát nhiều sinh vật dị hình khi còn là một
Thánh chiến sĩ. Cơn thịnh nộ của ông ta giống như một ngọn lửa hoang dại và sát
ý của ông ta thì lạnh như sương băng.
Thổ
Hồng Y — Raymond Zag Lauransan
Ông
ta là một người có ánh mắt sắc bén và trẻ nhất trong những người này. Tuy
nhiên, anh ta cũng đã vào độ tuổi trung niên – khoảng 40, nhưng tinh thần và thể
lực của ông ta lại khiến người ta khó mà tin được. Ông đã chiến đấu hơn 15 năm
trong vai trò là một thành viên của Tất Hắc Thánh Điển – một anh hùng hộ quốc.
Quang
Hồng Y — Ivon Jasna Dracrowa
Với
một đôi mắt nhỏ hẹp cộng thêm việc sở hữu khuôn mặt gầy gò làm ông ta nhìn giống
như là một kẻ nham hiểm, nhưng thật ra không phải vậy. Mọi người đều biết lý do
thật sự của việc này. Là bởi vì ông là một người sử dụng ma pháp hệ tín ngưỡng,
và ông dường như đã chạm được hoặc gần đạt tới đỉnh cao nhất của nhân loại thời
bấy giờ.
Ám
Hồng Y — Maximilian Oreio Lagier
Xung
quanh người ông ta lúc nào cũng có bởi vài cuốn sách đang lượn lờ, được hỗ trợ
bằng một phiên bản cải tiến của thuật [ Floating Board ]. Ông đeo một cái kính
tròn. Bởi xuất thân là một Tư tế từ bộ phận tư pháp, do đó, trong số những cuốn
sách bay quanh ông ta đa số đều có nội dung gắn liền với pháp luật.
Ngoài
ra, còn có ba người đứng đầu của ba cơ quan lớn trong bộ máy chính quyền Giáo
quốc là bộ phận Tư Pháp, bộ phận Lập Pháp và bộ phận Hành Pháp. Người đứng đầu
của viện nghiên cứu đảm nhiệm các nghiên cứu ma thuật. Và cuối cùng, Tổng Tư Lệnh, người giữ chức vụ cao nhất
trong quân đội.
Tổng
cộng có 12 người giữ quyền lực cao nhất Giáo Quốc Slane.
Sau
khi bước vào phòng, bọn họ tiện tay cầm các dụng cụ dọn dẹp và bắt đầu quét dọn
căn phòng. Một vài người trong số họ phủi bụi bằng chổi lông vũ. Một số người
thì lại chọn lau sàn bằng vải khô trong khi một số khác sử dụng vải ướt để lau
chùi. Có người còn sử dụng các vật phẩm ma thuật để hút bụi.
Không
hề có chút dư thừa trong động tác của bọn họ, và họ dọn sạch căn phòng với những
bước di chuyển thuần thục.
Không
một người nào trong số họ — Những người đứng ở đỉnh cao của Giáo Quốc Slane, quản
lý 15 triệu nhân khẩu — có chút lười biếng. Mồ hôi tuôn ra từ trán họ, bộ áo
choàng đẹp đẽ ban đầu của họ bị những hạt bụi làm lấm bẩn, và không ai trong số
họ dừng lại cho đến khi căn phòng không còn một vết bẩn nào.
Căn
phòng đã khá sạch sẽ trước khi họ bắt đầu quét dọn rồi. Nhưng bây giờ, nó như
đang tỏa sáng rực rỡ.
Không
một ai nghĩ tới việc lau đi những giọt mồ hôi của mình khi hoàn thành công việc.
Thay vào đó, họ xếp thành hàng trước sáu bức tượng như đang bảo vệ căn phòng
này và cúi đầu thật sâu trước các bức tượng.
“Hôm
nay, chúng con tạ ơn các vị thần vì nhờ người mà con người vẫn còn có thể tồn tại.”
Sau
khi Giáo Hoàng nói những lời đó, mọi người đều lặp lại theo ông ta.
“Và
vì vậy, chúng con dâng lên lời tạ ơn người.”
Bọn
họ ngước đầu lên và cất các dụng cụ dọn dẹp vào góc phòng. Sau đó, bọn họ sử dụng
thuật [Clean], làm sạch quần áo và trang bị, rồi dùng một cái khăn mặt để lau
đi những giọt mồ hôi nhễ nhại của mình.
Dọn
sạch bụi bẩn chỉ là một vấn đề nhỏ với ma thuật cấp một. Sử dụng pháp thuật với
phạm vi rộng có thể làm cả căn phòng trở nên sạch sẽ một cách dễ dàng. Tuy
nhiên, không ai trong số họ dám làm điều đó trong căn phòng thiêng liêng này.
Sau
khi bản thân đã sạch sẽ, họ ngồi vào chỗ của mình xung quanh cái bàn tròn.
Trong
số đo có cả Giáo Hoàng đương nhiệm của Giáo Quốc Slane.
Tại
cái bàn này, mọi người đều bình đẳng như nhau.Không phân biệt cấp bậc cao hay
thấp ở đây. Tất cả đều là những người cộng tác với nhau và là đồng đội. Thật vậy,
tất cả việc này đều vì vinh quang của nhân loại.
“Được
rồi, hãy bắt đầu cuộc họp nào.”
Người
tổ chức buổi họp mặt này là Thổ Hồng Y, Raymond Zag Lauransan.
“Chủ
đề đầu tiên của chúng ta là liên quan tới sự việc Thành Phố Cứ Điểm E-Rantle của
Vương Quốc đã bị chiếm lĩnh và những vùng lân cận của nó đã trở thành trung tâm
Vương quốc Sorcerous của Ainz Ooal Gown vào hai tuần trước.”
Chẳng
có gì quan trọng hơn sự xuất hiện đường đột của quốc gia bí ẩn này.
Tuy
nhiên, rất ít người biết được chi tiết của việc này. Hầu hết những điều họ biết
đều là những tin đồn vụn vặt.
Để
bắt đầu, bọn họ biết rằng Vua pháp sư là một Undead, hắn là một pháp sư cực kì
mạnh mẽ có thể xóa sổ hoàn toàn Quân Đội Hoàng Gia, có thể kiểm soát cả một
quân đoàn undead, hơn nữa trong đó có cả Death Knight, và còn nhiều điều nữa.
Raymond,
người thống lĩnh của Lục Sắc Thánh Điển, đã tỉ mỉ báo cáo lại những chi tiết mà
hắn cố gắng hết sức thu thập được như một chủ trì của cuộc họp.
Ngay
sau đó, một vài người lên tiếng:
“Đúng
như tôi nghĩ chúng ta không nên ngầm thừa nhận, chúng ta đáng lẽ nên can thiệp
vào cuộc chiến đó!”
“…
Mấy người nói cái gì vậy? Giao chiến với một Magic Caster sở hữu Death Knight
là cực kì nguy hiểm. Chẳng phải lần trước chúng ta đều đồng ý như vậy sao? Lúc
đó đúng là có người phản đối, nhưng chúng ta sẽ không thu hồi lại quyết định của
mình… Tuy nhiên, đúng là tôi không nghĩ tới việc hắn sẽ thành lập một vương quốc”
Mọi
người trong nhóm gật gù đồng ý.
“Vậy
thì kế hoạch của Đế quốc là gì? Bọn họ là đồng minh của Vương quốc Sorcerous và
ủng hộ việc thành lập quốc gia đó, điều đó có nghĩa là chúng đã bắt tay hợp tác
với nhau phải không? Hay chỉ đơn thuần là những người đó đã bị điều khiển bởi
ma thuật?”
“Tôi
cũng nghi ngờ về việc này. Paradyne cũng nghĩ như thế.”
“Vậy
là, tôi đoán rằng chúng ta đã lầm khi nghĩ Hoàng Đế là kẻ đáng tin”
“…Ừ
thì, thực tế mà nói hắn cũng nằm trong số ít những kẻ tài năng mà không được sử
dụng đúng cách. Chúng ta có nên kéo hắn về phía chúng ta không?”
“Vậy
thì–”
Sau
tiếng vỗ tay ngắn, cuộc tranh luận tưởng chừng như đang cao trào bỗng chốc hạ
nhiệt.
“..
Thiên Lý Chiêm Tinh của Tất Hắc Thánh Điển là người quan sát trận chiến giữa Đế
Quốc và Vương Quốc. Tuy nhiên, xảy ra một ít vấn đề nhỏ, vì vậy báo cáo đã bị
chậm trễ. Xin thứ lỗi cho tôi”
Đáng
nói là cô ấy đột nhiên tự khóa mình trong phòng và nhất định không chịu đi ra
ngoài- một việc hiếm khi xảy ra. Trong lòng mọi người đều nghĩ như thế.
“Vậy
thì, chúng ta sẽ chia đều những điều mà cô ấy nhìn thấy cho mọi người. Những thứ
này thì không rõ ràng khi so với các bản báo cáo khác; nó chỉ đơn thuần là những
ghi chép về quân đội của Vua pháp sư mà cô ấy thấy ở chiến trường.”
Thật
rắc rối, mọi người đều nghĩ vậy, dù không nói ra. Bọn họ nhận lấy bản ghi chép
và nghiên cứu chúng.
Họ
dừng lại sau khi đọc xong mảnh giấy cuối cùng. Bọn họ cứ đọc đi đọc lại phần
này liên tục. Gương mặt họ đông cứng lại và rồi bắt đầu trở nên trắng xám.
Raymond
mỉm cười khi nhìn thấy vẻ mặt tắc kè hoa của họ. Anh cũng từng rơi vào trường hợp
tương tự như họ, và anh ta cảm thấy hài lòng khi quan sát vẻ khổ sở của các đồng
bạn của mình.
Và
sau đó, như thể đại diện cho tất cả người khác, Maximilian hét lớn. Miệng ông
ta mở rộng đến nỗi kính ông ta cũng lệch theo, song dường như ông ta chả quan
tâm gì về điều đó.
“Vô
lý! Thứ này… Làm sao một thứ như này có thể tồn tại?!”
“Tôi
cũng đã nói với ông trước đó rồi, phải không? Đây chỉ là bản ghi chép lại những
gì cô ấy thấy.”
Maximilian
đóng chặt miệng với lời phản hồi lạnh lùng từ Raymond.
Ông
ta thở hổn hển như đang chạy nước rút vậy. Khi Maximilian đang cố lấy lại nhịp
thở của mình, Berenice quyết định hỏi một câu hỏi khác, để xem rằng có ai chung
ý kiến với bà không.
“
Anh làm ơn có thể nói lại một lần nữa không? Điều này là sự thật sao?”
“
Nếu mọi người ở đây tin vào năng lực của “Thiên Lý Chiêm Tinh”, thì chắc chắn
nó là thật rồi.”
Bọn
họ đau khổ nhìn lại tờ giấy đang cầm trên tay thêm một lần nữa.
Và
bọn họ đều dừng lại ở cùng một chỗ — các thành phần của quân đội Vua pháp sư.
“
Hàng trăm Death Knight ( ít nhất là 200 ), hàng trăm Soul Eater ( ít nhất là 300 ).. thật sao? Nếu bọn chúng
bỗng nhiên nổi điên, dù cho là Vương Quốc, Đế Quốc, Liên bang hay Thánh Quốc –
Tất cả sẽ đều bị tiêu diệt tận gốc!”
“…Đúng
vậy. Nếu những thứ này vây hãm chúng ta, có lẽ chúng ta phải tốn vài trăm năm để
phục hồi.”
Death
Knight. Ước lượng khoảng ở cấp độ 100 hoặc hơn. Bọn chúng còn có thể tạo ra các
Squire Zombie, thứ có khả năng tạo ra các Zombie khác. Dù rằng Undead không có
nhiều năng lực chiến đấu, nhưng bọn chúng có thể tái sinh ra những Undead mạnh
hơn.
Soul
Eater. Ước lượng ở khoảng cấp độ 100 hoặc 150. Chúng là những Undead với khả
năng tấn công diện rộng và gây thiệt hại theo thời gian. Chúng hấp thụ linh hồn
của những người đã chết như một món đồ ăn và lớn mạnh khi ăn càng nhiều linh hồn
hơn. Chúng còn tỏa ra sát khí khiến kẻ khác sợ hãi. Nếu không có một Magic
Caster cấp 3, đối mặt với chúng là điều không thể.
Tất
cả bọn chúng đều là những Undead có khả năng một thân một mình hủy diệt một
thành phố hay một tiểu quốc đơn lẻ.
“
Liệu cô ta có nhìn nhầm không? Có lẽ tên Vua pháp sư đã nhận ra sự giám sát của
chúng ta và dùng ảo thuật để làm chúng ta bối rối.”
Ivon
đưa ra giả thuyết của mình trong lúc đưa bàn tay gầy gò của mình lên phía trước
“Oh”,
những người xung quanh bắt đầu bàn tán, nhưng Raymond phá tan giả thuyết này.
“Tất
Hắc Thánh Điển có rất nhiều tri thức về các loài quái vật. Dù rằng không biết hết
tất cả mọi thứ, nhưng cô ấy – Thiên Lý Chiêm Tinh – đảm nhiệm vị trí hỗ trợ tri
thức ở trong đội. Vì vậy không thể nào mà cô ấy có thể nhầm lẫn được. Hơn nữa,
chúng ta cũng đã xác minh sự tồn tại của các Death Knight và Soul Eater trong
thủ đô Vương quốc Sorcerous – Trước kia từng là thành phố E-Rantel.”
Và
rồi nhiều tiếng thở dài được phát ra khi câu trả lời kết thúc.
Tất
cả những gì bọn họ có thể làm là ghi chép những ý chính trong giọng nói đầy mệt
mỏi đó, và sau đó bọn họ tiếp tục thảo luận với nhau.
“Chúng
ta nên làm gì đây? Điều tốt nhất mà lúc này chúng ta có thể làm là gì, với tư
cách là người bảo hộ của nhân loại? Làm cách nào chúng ta có thể xử lý 500 con
quái vật, mà mỗi con trong số đó đã có thể tự mình tiêu diệt một vương quốc?”
“Vậy
là lực lượng của chúng là khoảng bằng 500 tiểu quốc cộng lại … Thật điên rồ,
đúng không? Bọn chúng sẽ phá hủy sự cân bằng giữa các quốc gia tới mức nào
đây?”
“Câu
hỏi là, Vua pháp sư dự định sẽ làm gì với một lực lượng quân sự như vậy? Nếu hắn
chỉ dự định phòng thủ lãnh thổ của mình, thì trong ngắn hạn hắn sẽ không trở
thành vấn đề nan giải của chúng ta.”
“Làm
sao mà được chứ? Đội quân đó quá xa xỉ cho việc phòng thủ rồi. Mà ngoài ra,
không phải Vua pháp sư cũng là một Undead, cái chủng tộc căm ghét sự sống, sao?
Ta chắc rằng hắn sẽ sử dụng quyền năng của mình để phá hủy các quốc gia lân cận.”
“Điều
quan trọng không phải là Vua pháp sư sử dụng quân đội của hắn như thế nào. Điều
quan trọng là chúng ta sẽ xử lý việc này ra sao”
Đó
là một ý kiến chính xác, và dường như mọi người đều đồng thuận với nó.
“
Vậy… Tất Hắc Thánh Điển có thể tiêu diệt chúng chứ? Đây là điều quan trọng nhất.”
Bọn
họ là con át chủ bài của Giáo Quốc Slaine, lực lượng đặc nhiệm gồm những anh
hùng. Một người trong số họ có thể sánh ngang với mạo hiểm giả cấp Adamantine,
nhưng điểm khác biệt lớn nhất giữa bọn họ và các mạo hiểm giả, là trang bị của
họ.
Các
vị thần đã để lại những thần khí ở thế giới này, nhưng các mạo hiểm gia phải
tham gia các nhiệm vụ sử thi, giống như là các nhiệm vụ của các anh hùng trong
thần thoại, chỉ để có thể đạt được một mảnh của bộ trang bị.
Ngược
lại, mỗi thành viên Tất Hắc Thánh Điển sở hữu khoảng ba mảnh của những bộ trang
bị này.
Nếu
ngay cả bọn họ cũng không thể giải quyết mối họa này, thì chỉ còn cách thực hiện
tế lễ để triệu hồi thiên thần cấp cao để giải quyết vấn đề.
Dù
rằng hầu hết các thiên thần có thể dễ dàng đánh bại Death Knight và Soul Eater.
Nhưng với số lượng như thế này thì mọi việc rất khó nói.
Mọi
con mắt đều đổ dồn về Raymond.
Anh
ta phát ra tiếng cười khúc khích. Một vài người mỉm cười đáp lại nụ cười của
anh ta, nhưng những nụ cười đó dường như tắt đi khi nghe những gì anh ta nói kế
tiếp:
“Đừng
có đùa vậy chứ. Tôi nói điều này với tư cách là Tất Hắc Thánh Điển thế hệ thứ
3, bất kì ai kỳ vọng rằng chúng tôi có thể đối đầu với 500 con quái đó chắc chắn
đều là những kẻ điên. Tình hình đã rất tệ rồi nếu chúng tôi phải đối đầu với số
lượng ngang chúng. Nếu không phải là vậy, tại sao Thiên Lý Chiêm Tinh lại giam
mình trong phòng một cách đầy tuyệt vọng như vậy? Tuy nhiên…”
Và
rồi anh ta đổi cách cười.
“Nó
sẽ là chuyện khác đối với những người mang dòng máu của thần.”
“Ohh”,
những âm thanh vui mừng vang lên
“Hai
người họ có thể giải quyết được đội quân Death Knight và Soul Eater. Đương
nhiên, chỉ là trong tình huống xấu nhất mà thôi, chúng ta vẫn giữ họ như là kế
hoạch dự phòng cuối cùng.”
“Có
lẽ với hai người đó mọi việc sẽ ổn.”
“Thật
tốt, cuối cùng chúng ta cũng được giải thoát”
Giữa
niềm hân hoan này, chỉ mỗi Ginedine phát ra tiếng “Hmph”. Cảm nhận được không
khí nặng nề và mệt mỏi xung quanh ông. Mọi người bỗng im lặng.
“…
Anh vẫn chưa nói với chúng ta mọi thứ, đúng chứ?”
“Ginedine,
ý ông là gì?”
“Pháp
luật không cấm nói dối và che dấu sự thật ở nơi này, nhưng chúng ta là các đồng
sự của nhau phục vụ chung dưới một lá cờ và dối trá là một hành vi thiếu thiện
chí. Nếu đồng ý với điều này, hãy cho tôi hỏi một lần nữa. Anh đang che giấu điều
gì vậy?”
“Ginedine.
Chuyện gì với ông vậy? Tại sao lại nói vậy?”
“Dominic,
tôi có một câu hỏi. Tại sao Thiên Lý Chiêm Tinh lại giam mình trong phòng?”
Biết
rằng sẽ chẳng ai có thể trả lời câu hỏi này, ông ta tiếp tục nói.
“Cô
ấy có vẻ gần như tuyệt vọng. Hoặc có lẽ cô ấy đã nhận một cú sốc cực lớn. Quân
đoàn undead đó đúng thật rất đáng sợ. Tuy nhiên, cô ấy là một thành viên của Tất
Hắc Thánh Điển. Mọi người có nghĩ rằng cô ấy sẽ giam mình trong phòng chỉ vì
chuyện đó? Đó là vì cô ấy đã thấy thứ gì đó mà ngay cả những người mang dòng
máu của thần cũng không thể đánh bại. Bản báo cáo này vẫn còn thiếu, đúng
không?
Mọi
người nhìn vào Raymond và Ginedine.
“…
Anh muốn đạt được điều gì khi dấu diếm điều này? Tôi đã tin anh. Tôi biết rằng
anh không phải là người sử dụng Thánh Điển cho mục đích riêng. Nhưng tại sao
anh lại che dấu điều này?”
“Được
thôi. Đúng như dự đoán của ông, Gindine. Tôi chỉ đang nghĩ đến các giả thuyết…
vậy thì, tôi sẽ nói. Vấn đề này đã luôn là cái gai trong lòng tôi, và tôi sẵn
lòng chia sẻ nó với quý vị ở đây.”
Raymond
nhìn vào các khán giả của mình.
“
Mấy người biết bao nhiêu về trận chiến giữa Vương Quốc và Đế Quốc – Không, phải
là giữa Vương quốc Sorcerous và Vương Quốc mới đúng?”
Người
thay mặt bọn họ trả lời là Giáo Hoàng.
“Tôi
nghe rằng Vua pháp sư sử dụng một phép thuật quyền năng. Và kết quả là, toàn bộ
Quân Đội Hoàng Gia đã tháo chạy và bị đánh bại. Vì điều này họ chấp nhận yêu cầu
đã đề ra trước cuộc chiến và cắt E-Rantel cho Vương quốc Sorcerous như một bằng
chứng công nhận sự hình thành của nó. Đó là tất cả.”
“Và
số lượng thương vong đây?”
Giáo
Hoàng lắc đầu đáp trả vấn đề của Raymond.
“
Ta không biết. Ta chưa nhận được tin tức gì về điều này. Có lẽ mọi người cũng vậy,
đúng chứ?”
“Đúng.
Các tư tế và thương nhân không còn đi tới E-Rantel nữa vì nó đã trở thành thủ
đô của Vương quốc Sorcerous, với một vị vua Undead.
Và
vì vậy tất cả những gì chúng ta nghe được là các tin đồn không rõ nguồn gốc.”
“
Vì vậy chúng ta cần các Thánh Điển- những điều này có lẽ nên giao cho Thủy Minh
Thánh Điển và Phong Hoa Thánh Điển, nhỉ?”
“Đúng
vậy, đó là lý do chỉ có chỉ huy của Lục Sắc Thánh Điển – Cụ thể là anh – mới biết
được sự thật này. Tất cả những gì chúng tôi biết thì chỉ là một ít.”
“…
Tôi hiểu rồi. Vậy thì, tôi sẽ tiết lộ toàn bộ, một phiên bản không thiếu sót về
những gì Vạn Lý Chiêm Tinh nhìn thấy.”
Sau
khi đọc xong bản báo cáo, căn phòng chìm trong sự tuyệt vọng.
Cảm
thấy rằng không thể để tình trạng này kéo dài, Ivon đặt một câu hỏi:
“Hiểu
rồi, hiểu rồi… Chúng ta cũng sẽ sợ đến vỡ tim nếu là những kẻ đầu tiên nhìn thấy
điều này đúng không?”
“Không
hẳn. Tôi nghĩ tim ông còn có thể mọc lông nữa kia kìa. Tôi chỉ đơn giản sợ rằng
nếu tôi công khai chuyện này, sẽ không một ai tin cả”
Ivon
gật đầu, không thể bác bỏ điều này.
“
Đúng là chúng ta sẽ hoài nghi nếu chúng ta xem nó trước. Không ai trong chúng
ta sẽ tin nó cả. Nhưng sau khi nhận thấy những sự thật về
quân
đội của Vua pháp sư, chúng ta không còn lựa chọn nào ngoài việc tin vào những
gì mình đọc.”
“Tuy
nhiên… Tôi không muốn tin vào điều này. Chỉ với một phép thuật, hắn đã giết một
nửa Quân đội Hoàng Gia. Trong trận này, Vương Quốc đã huy động 260000 người. Một
nửa trong số đó có nghĩa là tối thiểu khoảng 130000 người, đúng chứ? Tôi nghe về
tin bại trận của Quân đội Hoàng Gia, nhưng điều này…”
“Chỉ
có mỗi cô ta thấy thôi đúng chứ? Đây hẳn là một con số bất thường trong tỉ lệ
thương vong và chắc hẳn đã được phóng đại.”
“Ngay
cả khi là vậy, bản miêu tả nói rằng hắn đã quét sạch cả cánh quân của Quân đội
Hoàng gia với một phép thuật, vậy nghĩa là có khoảng 80000 người chết. Và còn
có những quái vật bí ẩn được triệu hồi từ thuật hiến tế này…”
“Tôi
không thể phủ định những gì mà cô ấy nhìn thấy. Đây ắt hẳn là ma thuật của các
vị thần. Một phép thuật bậc 11, đúng không? Nên là vậy.”
“Sự
khai sinh của những vị thần.”
“Những
gì ghi chép ở đây giống như những bản miêu tả về vị thần đó vậy… Phải chăng ông
ta đã rơi xuống từ thiên giới một lần nữa?”
“Không
thể nào. Lời sấm truyền nói rằng Tử Thần, Surshana- sama, đã bị đám Bát Dục
Vương chết bầm đó sát hại. Đây chắc hẳn là một kẻ khác. Và nếu Surshana-sama đã
đầu thai một lần nữa, người chắc hẳn đã nói với chúng ta rồi. Sau tất cả, người
đó là tín đồ đầu tiên của Surshana-sama”
“Vậy
thì, nó cuối cùng cũng đã đến?”
“Có
lẽ vậy. Sau 200 năm”
“Đó
có thể là sự thật, dựa vào câu sấm truyền đó. Nó có thể đã xuất hiện đâu đó
trên lục địa này”
“Sức
mạnh của quốc gia bọn chúng tăng lên khá chậm có lẽ vì cái mớ rác rưởi đó đã
làm rối tung kế hoạch.”
“Lũ
Vương Quốc ngu ngốc.”
Mọi
người đều cảm thấy giận dữ khi thốt ra những từ này.
Vương
Quốc có một vị trí địa lý an toàn cho việc bảo vệ biên giới. Vì lý do này, Giáo
Quốc Slane đã hỗ trợ họ với hi vọng biến Vương Quốc thành một quốc gia có thể cứu
rỗi nhân loại. Với số dân sinh sản nhanh trên một vùng địa lợi an toàn, nhiều
nhân tài sẽ xuất hiện, trở thành những anh hùng ngăn chặn sự xâm lược của các
chủng tộc khác. Tuy nhiên, hòa bình và thịnh vượng làm cho bọn họ suy thoái, và
Vương Quốc dần bị mục nát từ bên trong.
Điều
đáng lo ngại hơn nữa là cách họ sản xuất chất gây nghiện và xuất khẩu nó sang
các quốc gia tiềm năng, như Đế Quốc.
Vì
vậy, Giáo Quốc đã thay đổi kế hoạch.
Kế
hoạch dự phòng của bọn họ là tạo điều kiện cho Đế Quốc nuốt gọn Vương Quốc, và
giáo dục những nhân tài bên trong Đế Quốc.
Lý
do tại sao Giáo Quốc không tự mình chinh phạt Vương Quốc là vì bọn họ là quốc
gia láng giềng với nước Cộng Hòa, và hành động này có thể dẫn đến một bước đi
nguy hiểm có nguy cơ phá hủy nước Cộng Hòa.
Theo
giáo lí cơ bản của Giáo Quốc thì nhân loại đã được lựa chọn bởi các vị thần, và
tất cả các giống loài khác nên bị tuyệt diệt.
Vì
thế, bọn họ khắc sâu suy nghĩ ấy vào trong mỗi người dân rằng họ đang bị bao
vây bởi các kẻ thù và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hợp tác cùng nhau.
Đây là cách duy nhất bọn họ có thể tạo ra sức mạnh quốc gia và trở thành một cường
quốc hùng mạnh. Tuy nhiên, nếu bọn họ là quốc gia láng giềng với nước Cộng Hòa,
sẽ có nguy cơ rằng các triết gia của họ sẽ làm người dân lầm đường lạc lối.
Mọi
người đều hiểu rằng bọn họ chỉ có thể sắp xếp các kế hoạch tương lai của Giáo
Quốc Slaine bằng cách đánh giá sức mạnh của quốc gia bọn họ, với các quốc gia
khác, và đâu là vấn đề nên cần được ưu tiên. Tuy nhiên, những người dân thường
thì luôn mong muốn một cuộc chiến với nước Cộng Hòa để tiêu diệt kẻ thù của
nhân loại.
Nếu
điều đó xảy ra đó thật là một thảm họa.
Nước
Cộng Hòa rất mạnh.
Chính
xác hơn, sự nguy hiểm đó nằm trong một ủy viên hội đồng của nước Cộng
Hòa,Platinum Dragon Lord[ Chúa Rồng Bạch Kim], hậu duệ của Dragon Emperor [Long
Đế]. Nếu bọn họ tuyên chiến với hắn, kẻ hùng mạnh nhất của các Dragon Lord, bọn
họ có thể tạo ra một nguy cơ khiến đất nước bị phá hủy. Nhưng còn những người
dân không hiểu điều này thì sao? Bọn họ nghĩ gì? Bọn họ muốn nhìn thấy kẻ thù của
bọn họ bị tuyệt diệt, trong khi tất cả những gì bọn họ làm là cắn móng tay và
chờ đợi.
Đương
nhiên, bất kì người nào ở đây cũng có thể dập tắt sự phẫn nộ của dân chúng bằng
vũ lực, tuy nhiên điều đó sẽ tạo ra các phản ứng dữ dội làm suy yếu tiềm lực của
quốc gia. Hơn nữa, bọn họ không thể phủ nhận rằng chiến tranh là điều không thể
tránh khỏi trong tương lai.
Vì
thế, Giáo Quốc không thể chia sẻ ranh giới với nước Cộng Hòa, cũng như trực tiếp
kiểm soát Vương Quốc. Ngay cả khi họ muốn kiểm soát Vương Quốc trong bóng tối,
thì Vương Quốc vẫn quá lớn để làm điều đó.
“
Hãy bàn luận về Vua pháp sư trước. Bắt đầu với điều này, hắn có lẽ là kẻ tiêu
diệt Dương Quang, trong khoảng thời gian trước”
Không
khí dường như đóng băng lại.
“Một
Magic Caster với cái tên tương tự đã xuất hiện ở ngôi làng gần đấy tại thời điểm
đó. Tôi nghĩ chắc là chúng ta không nhầm được đâu, đúng không?”
“Vậy
thân phận con Vampire mà Tất Hắc Thánh Điển đụng độ phải? Là thủ hạ của hắn
sao?
“Rất
có khả năng, nhưng tôi nghĩ nó giống như một sinh vật ở cùng cấp độ với Vua
pháp sư hơn. Bằng không thì chẳng ai có thể lý giải về quyền năng đó”
“Thật
vậy, vậy thì chúng ta sẽ đề cập tới chủ đề sự xuất hiện liên tiếp của các sự kiện
quan trọng gần đây, Jaldabaoth cũng là một trong số đó đúng không? Điều đó lý
giải sức mạnh hắn thể hiện ở Vương Quốc, cũng như lý do một con quái vật với
quyền năng như thế lại đột ngột xuất hiện.”
“Vậy
thì về Momon thì sao? Nghe nói anh ta đang truy đuổi con Vampire đó, nhưng nếu
dự đoán của tôi đúng, anh ta chắc hẳn cũng là một thực thể tương tự như Vua
pháp sư. Điều đó cũng lý giải rằng tại sao anh ta có thể đọ sức với Jaldabaoth.
Câu hỏi là liệu anh ta có phải là đồng minh với Vua pháp sư hay không…”
“Momon
giết chết con Vampire và chống lại Jaldabaoth. Điều đó cho chúng ta thấy rằng
thái độ đối lập nhau của hai người, có thể rằng bọn chúng là kẻ thù của anh ta?
Sau tất cả, anh ta đã giao kèo với Vua pháp sư và trở thành đồng minh của hắn”
“Vậy
câu hỏi duy nhất còn lại là tại sao anh ta lại giết con Vampire và chống đối lại
Vua pháp sư. Có lẽ anh ta giết nó vì nó đang kiểm soát một Báu Vật Tối Cao. Tuy
nhiên, tại sao anh ta lại chống lại Jaldabaoth?… Nếu Momon từng là đồng minh với
Vua pháp sư, vậy điều gì làm cho anh ta trở thành kẻ thù của Jaldabaoth.”
“…
Có lẽ con Vampire và Jaldabaoth hợp tác với nhau, trong khi Vua pháp sư và
Momon vốn là đồng minh. Hoặc có lẽ là con Vampire, Jaldabaoth, Vua pháp sư và
Momon đều là kẻ thù của nhau. Đó có thể cũng là một giả thuyết. Nhưng thật khó
nói lên điều gì.
“Viễn
cảnh tệ nhất là cả bốn bọn chúng đều cùng một phe, nhưng khả năng đó là rất thấp.
Momon rất cứng đầu. Thông thường, một người với sức mạnh như vậy sẽ tỏa sáng
nhiều hơn. Đúng vậy, giống như Bát Dục Vương. Hoặc các vị thần của chúng ta”
“Tôi
hiểu. Vậy thì lý do anh ta không làm như vậy vì anh ta đang tìm kiếm những người
khác. Không, đúng hơn là anh ta đang cảnh giác với những người bằng với cấp độ
của mình.”
“Vậy
thì, khi Vua pháp sư bắt đầu xây dựng vương quốc của hắn, phải có ai đó hành động
để rút ngắn khoảng cách về sức mạnh chiến đấu. Nếu những lời của Momon đáng
tin, Honyopenyoko sẽ có thêm một người cộng sự. Chúng ta có lẽ nên để ý đến điều
này, và cả Jaldabaoth nữa.”
“Đây
là tất cả những phỏng đoán ở thời điểm hiện tại.Có lẽ chúng ta nên nghĩ về việc
làm một bản giao kèo với Vua pháp sư hoặc Momon.”
“Nó
quá liều lĩnh. Cực kỳ liều lĩnh. Chúng ta nên làm điều đó với Hoàng Đế và thu
thập thông tin từ người dân ở đây. Sau đó lập một giao kèo với tên Hoàng Đế”
“Có
vẻ hợp lý đó, trừ khi tên Hoàng Đế không ve vẩy cái đuôi của mình trước Vua
pháp sư.”
“Đây
là một ván cược, nhưng cũng khó nói trước. Nếu chúng ta không làm gì và co cụm
trong một góc tường, cuộc đời chúng ta sẽ chấm dứt với trò chơi đuổi bắt.”
“Tuy
nhiên, khi anh nói đây là một canh bạc… thì nó sẽ là một canh bạc như thế nào?
Nếu chúng ta phá hỏng nó, liệu nó có biến thành một cái cớ để chúng tấn công
chúng ta không? Chúng ta nên tìm hiểu lập trường của Hoàng Đế trước khi lập
giao kèo”
Vì
mọi người đều đồng ý với lời đề nghị này, một vài người khác đã hỏi một câu hỏi
hay.
“…Tuy
nhiên, những người dân ở E-Rantel bị Undead khống chế, không phản loạn sao? Có
phải là dân chúng đã bị giết hết? Hay đó là sự cai trị kinh hoàng tuyệt đối
trên vùng đất này?”
Sau
khi nghe câu hỏi này, hiếm ai có thể tin vào câu trả lời của Raymond.
“Dựa
trên các bản báo cáo, thành phố được cai trị trong hòa bình.”
Hah?!
Mấy lời này thì không hợp với những người ở đây chút nào, nhưng thật khó tin vì
bọn họ đã làm vậy.
“Hmhm.
Vào độ tuổi của tôi, việc nghe ngóng đã trở nên rất khó khăn rồi, nhưng dường
như tình trạng ngày càng tệ hơn. Raymond, cái hòa bình đó là gì vậy?”
“Xem
ra ngày mai mặt trời sẽ mọc ở phía Bắc rồi.”
“…
Được thôi, dừng mấy trò đùa đó lại đi. Nếu những gì Raymond nói là thật, đó sẽ
là một sự thật không thể tin được. Lũ truyền tin của chúng ta đều là một lũ
điên hay toàn là lũ lều báo vậy?”
“Bản
báo cáo nói rằng các Death Knight được sử dụng như lính gác, lũ Elder Lich thì
như nhân viên hành chính trong khi Soul Eater được dùng để chở hàng hóa.”
Hàm
của tất cả mọi người như rớt ra khi nghe Raymond mô tả.
“Không
không không, đợi đã. Cái gì vậy? Anh nói lại được không?”
Nhìn
thẳng vào mặt của Giáo Hoàng, Raymond vẫn lặp lại mấy từ đó.
Haaah?
Một lần nữa, và dường như họ vẫn không tin vào thính giác của mình
Mỗi
con trong số chúng đều là những sinh vật Undead với sức mạnh khủng khiếp. Vậy
mà, kỵ sĩ của địa ngục làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự công cộng như mấy tên dân
phòng, vị vua của các mê cung thì phải ngồi bàn giấy kiểm kê sổ sách, và con
quái có thể tận diệt cả thành phố thì bị đối xử như trâu ngựa.
Và
cái đất nước đó tồn tại kế bên biên giới của họ.
“Cái
quái. Cái quái gì diễn ra vậy?”
Undead
sẽ lượn lờ và kiểm soát thành phố. Và tất cả đều tưởng là tất cả con người ở
đây đã bị tận diệt.
“Không.
Những cư dân trước đó của E-rantel – nhưng cư dân hiện tại của Vương quốc
Sorcerous vẫn sinh sống bình thường. Có một vài rắc rối lúc đầu nhưng giờ thì tất
cả đều ổn”
“…
Có lẽ suốt khoảng thời gian vừa rồi chúng ta đã đánh giá thấp người dân Vương
Quốc”
“Umu
… Tinh thần bọn họ thật mạnh mẽ nhỉ?”
Cứ
tưởng tượng đến cảnh đi cùng với một Undead, một sinh vật căm ghét sự sống, thì
dù là ai cũng rùng mình trong sợ hãi.
Giống
như là sống kế một con quỷ đói vậy. Bình thường thì ai cũng sợ.
“Bọn
họ có thể chịu đựng điều đó vì bọn họ tin vào chiến binh vĩ đại, mạo hiểm giả
hùng mạnh – Hắc Hiệp sĩ Momon.”
Raymond
liệt kê các bản ghi chép về những gì xảy ra vào ngày đầu tiên dưới sự trị vì của
Vua pháp sư ở E-Rantel.
Tất
cả đều chăm chú lắng nghe.
“Như
tôi nghĩ. Không thể nào Momon là đồng minh của Vua pháp sư được.”
“Ara,
đó không phải bằng chứng rằng Momon và Vua pháp sư đã cấu kết với nhau? Chúng
đã xuất hiện cùng một thời điểm đúng không?”
Mmm…
Mọi người đều trầm ngâm
Bọn
họ thấy rằng cơ hội để điều đó xảy ra không phải là không thể, nhưng thật khó
lòng để nói chính xác về điều đó
“Có
cách nào làm Momon chống lại Vua pháp sư không? Có lẽ, nếu sử dụng người dân ở
E-Rantel, chúng ta có thể…”
“Nguy
hiểm, quá nguy hiểm. Nếu mọi việc xấu đi, chúng ta sẽ trở thành kẻ thù của cả
Momon và Vua pháp sư.”
“Ông
nói đúng. Và nếu nó xảy ra, tổn thất của chúng ta là vô cùng lớn. Dù rằng chúng
ta có thể tái sinh người chết, nhưng Tất Hắc Thánh Điển sẽ tổn thất nhân lực,
trong khi Dương Quang Thánh Điển có thể bị giải thể. Vương miện đã bị cướp đi,
Công chúa Vu Nữ và Kaire thì chết. Sẽ mất ít nhất khoảng 10 năm để phục hồi sức
mạnh của chúng ta. Chúng ta không dại gì chọc giận một con rồng đang ngủ.”
“Đúng
vậy. Chúng ta cần tránh giao tranh từ 2 phía cùng lúc.”
Vào
thời khắc này, sự thù địch trong căn phòng dường như được nhóm lên
“Lũ
phản bội cặn bã”
“Lũ
tộc Elf chó chết”
Giáo
Quốc đang giao chiến với tộc Elf ở khu rừng đại ngàn phía Nam. Ban đầu, Giáo Quốc
và Elf có mối quan hệ hợp tác với nhau. Nhưng mối quan hệ đó bị phá vỡ, và giờ
thì Giáo Quốc đang có chiến tranh với tộc Elf.
Họ
đã xây dựng một tiền tuyến ở Hồ Bán Nguyệt, rất gần thủ đô tộc Elf. Theo kế hoạch,
thủ đô sẽ bị phá hủy chỉ trong vài năm, nhưng dường như kế hoạch đang dần dần
thoát ly khỏi quỹ đạo của nó.
“Chúng
ta có nên đình chiến với chúng không?”
“Đừng
khờ khạo như vậy. Ông nghĩ bao nhiêu máu đã đổ xuống cho cuộc chiến đó rồi? Đầu
tiên, chúng ta nên nghĩ làm thế nào chúng ta phục hận cho những người đã ngã xuống?”
“Đứa
bé đó–”
Sau
khi nói ra điều này, ông già mỉm cười cay đắng.
Dù
rằng ông ta luôn coi cô ta như một đứa trẻ vì hình dạng của cô ta đúng là vậy,
nhưng thực tế cô ta già hơn bất kì ai trong căn phòng này.
“-Con
bé thế nào rồi?”
“Trong
căn phòng bên cạnh, vẫn như thường ngày”
“Umu,
chúng ta cần cho con bé cơ hội để phục thù cho mẹ nó.”
“Đúng
vậy, nếu không đó sẽ là một sự hối tiếc lớn. Trái tim của con bé nên được xoa dịu
bằng sự trả thù này.”
Vẻ
đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt của mỗi con người nơi đây.
“…
Nói thẳng ra, là tôi có thành kiến với mấy lão tư tế đó. Chúng nuôi dạy con bé
tội nghiệp này trở thành một kẻ có tính cách quái đản.”
“Ờ
thì, nếu bà muốn nói điều dó, có lẽ bà nên đổ lỗi cho lũ ngoại nhân của rừng
già. Các Hồng Y đã nghĩ rằng tách con bé ra khỏi mẹ nó không phải là một điều tốt”
“…
Một chủ đề đau đầu thật đấy.”
“Tuy
nhiên, nếu chúng ta cho con bé tham gia trận chiến, lũ Dragon Lord chắc chắn sẽ
không ngồi yên đâu.”
“Quyền
năng của các vị thần, Nghiêng Nước Nghiêng Thành, sẽ không có tác dụng với những
kẻ sử dụng Ma Thuật Khởi Nguyên, nhưng có thể có tác dụng với Catastrophe
Dragon Lord [Chúa Rồng Tai Ương]. Vậy còn sử dụng nó lên Vua pháp sư thì sao?”
Sự
im lặng bao trùm lên căn phòng. Đó là một lời đề nghị mà ai cũng nghĩ đến nhưng
không ai dám nói.
“….
Không tồi, nhưng mà sự thật là chúng ta vẫn không biết gì về sức mạnh của các
thuộc hạ Vua pháp sư, điều đó làm cho tôi cảm thấy khó chịu.”
“…
Giá mà nó có thể mê hoặc mà không có giới hạn, và mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
“
Làm sao ngươi dám! Các vị thần trao mạng sống của họ để bảo vệ chúng ta, nhân
loại! và nghĩ đến việc ngươi không hài lòng với báu vật mà họ để lại xem? Thật
báng bổ!”
Sau
sự quở trách, ông lão cúi gầm mặt.
“Tôi
sai rồi.”
“Cẩn
thận cái lưỡi của ngươi!”
“Quay
lại chủ đề chính nào. Vậy là tất cả đều chống lại việc sử dụng Nghiêng Nước
Nghiêng Thành lên Vua pháp sư?”
“Quá
nguy hiểm”
“Nếu
Catastrophe Dragon Lord xuất hiện, chúng ta có thể không chế nó và dùng nó làm
quân tiên phong.”
Không
có hi vọng gì cho việc này.
“Không
khả thi. Vậy chúng ta có nên cử sứ giả để nói chuyện với tên Dragon Lord kia về
bọn Elf không?”
“Ai
biết bọn chúng sẽ đòi hỏi điều gì?”
“Cứ
chấp nhận những điều khoản không quá vô lý. Sau tất cả, chúng ta làm tất cả là
vì sự bình an trong tâm hồn của con bé.”
Không
ai phản đối. Mọi người đều đang chìm sâu vào trong tâm tư của mình.
“Fufu–”
Một
tiếng cười khẽ vang lên, và tất cả đều hướng về kẻ tạo nên tiếng động này.
“Fufu.
Những kẻ biết chuyện này đều đã chết… À thì, các người đúng là từ bi thật đấy”
Những
lời đó có vẻ nhạo báng, nhưng tông điệu thì rất khác biệt.
“…
Mục đích chúng ta là bảo vệ nhân loại khỏi các loài khác, tất cả nhân loại bao
gồm con bé. Ta nghĩ chúng ta sẽ được tha thứ cho sự lạm quyền của một số quan chức
chỉ vì tìm cách cứu đồng đội của mình”
“…
Tôi không có lý do nào để phản đối nếu kết quả là không có thương vong nào”
Khi
nghe điều này, Tổng Tư Lệnh mỉm cười cay đắng.
“Thế
giới của chúng ta mỏng manh như một chiếc thuyền nhỏ được ném vào đại dương. Càng
ít người biết về nó thì càng tốt. Sau tất cả những việc này, cứ khoảng 100 năm
giông bão lại nổi lên một lần. Ông có nghĩ rằng người dân có thể ngủ yên khi biết
điều đó? Sự thật là, những kẻ mạnh không thể ẩn thân quá lâu trong bóng tối. Bọn
họ sẽ luôn nổi bật, dù rằng họ cố sống một cuộc sống bình thường.”
“Nếu
cũng trường hợp đó, ông nghĩ Hồng Y-dono tiền nhiệm sẽ làm gì?”
Những
biểu cảm phức tạp hiện rõ trên khuôn mặt họ.
“Không
chắc lắm, nhưng cơ hội cao là sẽ hành động… có lẽ vẫn còn con át chủ bài được
giấu.”
“Hoặc
là người tiền nhiệm ghế số 9, Winstride, có lẽ biết điều gì đó…”
“Thật
đáng lo. Bà ta có thân với chúng ta không? Thật phiền phức…”
Có
nhiều tiếng thở dài trong căn phòng.
“Vậy
còn về việc nhờ vả các cựu thành viên đã nghỉ hưu của Tất Hắc Thánh Điển thì
sao? Điều đó là thể tạm thời hồi phục chiến lực của chúng ta, không, đúng hơn
là giữ vững sự cảnh giác của chúng ta. Chúng ta có thể gửi họ tới Vương Quốc
Draconic như viện quân. Xác xuất tử vong của họ trong chuyện này là rất thấp.”
Tất
Hắc Thánh Điển thì sao? Điều đó là thể tạm thời hồi phục chiến lực của chúng
ta, không, đúng hơn là thường được giao cho những nhiệm vụ nguy hiểm, và vì thế
tỉ lệ thương vong của họ khá cao. Tuy nhiên, miễn là xác vẫn còn nguyên vẹn, bọn
họ có thể được hồi sinh một lần nữa. Vấn đề là việc hồi sinh sẽ hút cạn sức sống,
và bọn họ cần phải tốn thêm một thời gian dài để phục hồi lại sức mạnh. Vì vậy,
thay vào đó tất cả bọn họ chọn cách nghỉ hưu.
Cũng
có vài người nghỉ hưu do vấn đề tuổi tác, nhưng dù vì lý do nào, những người
nghỉ hưu có thể làm bất kì điều gì họ muốn. Một số người thì sống tha hóa, thất
nghiệp, nhưng chỉ chiếm số lượng rất ít. Hầu hết bọn họ sẽ không chịu đựng nổi
việc cằm rằm của các bà vợ và những câu hỏi như “Baaa à, tại sao ba không đi
làm–?” và bọn họ buộc phải trở lại với công việc.
Nó
sẽ tốn một khoảng thời gian để làm quen lại với cảm giác thực chiến ban đầu, và
có một số người già thì không thể làm điều đó do tuổi tác của họ. Tuy vậy, họ vẫn
đáng tin cậy hơn những kẻ khác.
“Hãy
giải thích tình huống này với bọn họ và yêu cầu họ giúp sức. Mặc dù đừng mong đợi
rằng tất cả sẽ cầm vũ khí lên và giúp chúng ta.”
“Đương
nhiên. Có lẽ sẽ cần một tên thật khốn nạn để gây áp lực cho những người đã hoàn
thành nhiệm vụ trong những nơi nguy hiểm nhất và bây giờ thì đang nghỉ hưu”
“Ừ.
Cứ vậy đi. Nếu có ai đồng ý, trả bọn họ thêm thật nhiều tiền vào.”
“Giá
mà chúng ta cũng được trả lương như mấy người bình thường.”
Tiếng
cười khúc khích vang rộng khắp căn phòng.
Phàn
nàn về việc thiếu lương bổng là một trò đùa riêng của bọn họ.
Ở
Giáo Quốc, tiền lương sẽ giảm xuống khi vượt qua một bậc nhất định. Đây là một
hình thức tự thanh lọc, để chắc rằng sẽ không ai gia nhập vào hàng ngũ của bọn
họ với lòng tham. Vì vậy, bọn họ có nhiều quan chức cấp cao sẵn sàng cống hiến
cho đất nước.
Khi
tràng cười dừng lại, Giáo Hoàng lại nói:
“Vậy
thì, mọi người, chúng ta sẽ bàn luận về vấn đề kế tiếp. Raymond, hãy tiếp tục
đi.”