Gondo
Firebeard thay đổi quần áo làm việc của mình.
Đó
là một bộ quần yếm với thiết kế rất thô ráp và được may bằng loại vải chắc và bền.
Tính co giãn của nó cực kém, không cảm thấy thoải mái khi mặc nó vào. So với quần
áo bình thường, đó đúng thật không phải là một sự lựa chọn tốt. Nhưng đối với một
hoàn cảnh tồi tệ như bên trong đường hầm, nó lại rất có tác dụng rất lớn. Nhưng
không mặc cũng chả sao cả, nếu quay đầu nhìn về lịch sử của người lùn, sẽ phát
hiện ra là so với lúc trần truồng đào móc khoáng thạch trong đường hầm, thì bộ
trang phục trên người hiện tại cũng là một bước tiến vĩ đại rồi.
Tiếp
đó, hắn đội một chiếc mũ giáp kim loại dành cho bộ binh hạng nhẹ có thể trang bị
lên. Bởi vì khu mỏ trong ngọn núi rất ẩm ướt, trực tiếp đội nó lên sẽ cảm thấy
rất ngột ngạt do nhiệt độ và trong lúc làm việc mồ hôi sẽ đổ ra. Bởi lẽ đó, những
người thợ mỏ đều sẽ lót thêm một chiếc khăn mặt dày vào trong chiếc mũ giáp.
Cuối
cùng là tấm thẻ kim loại đeo ở lủng lẳng trên cổ. Trên đó ghi một con số 5. Nó
ngụ ý rằng công việc của ông kéo dài 5 ngày. Theo chế độ năm ngày lao động năm
ngày nghỉ ngơi, ông rốt cuộc cũng đối mặt với ngày làm việc cuối cùng.
Nói
cách khác, ngày mai sẽ là ngày Gond tạm thời được tự do.
Sau
khi kết thúc công đoạn chuẩn bị, Gond từ phòng thay đồ đi ra ngoài và đi thẳng
về hướng chỗ cũ, phòng chờ.
Sau
khi chen lấn xô đây qua vài người lùn, Gondo ngay lập tức tìm được tên của mình
trên bảng thông cáo. Trên tấm bảng đó, ngoài cái tên Gond ra, còn có 4 cái tên
khác. Bốn người đó chính là thành viên cùng ca với Gond, hay cũng chính là những
người hôm nay sẽ làm việc cùng hắn.
Ở
cái phòng chờ không được gọi là rộng rãi này, tìm được một người đồng sự đồng
cam cộng khổ cùng mình ấy lại mà một chuyện nhỏ như con thỏ. Có vẻ như Gondo là
người cuối cùng tới đây. Bởi vì ngay ở lúc Gond muốn chạy tới phía trước, đối
phương đã ngay lập tức phát hiện ra ông.
“Ohhh!
Gondo! Đã lâu rồi không gặp!”
“Hahahh!
Gagaiz! Thật đúng may mắn khi anh là trưởng ca. Vậy thì hôm nay mong anh chiếu
cố nhiều hơn. Những người khác cũng thế!
“Hah!
Gond! Ngày hôm nay cùng làm việc cho thật tốt nhé!
“Mm,
mm. Hôm nay là ngày thứ năm. Ngày cuối cùng. Tôi sẽ cố gắng hết mình!”
“Ha
– Tôi cảm thấy mình chẳng muốn không muốn làm việc tẹo nào–”
Họ
trò chuyện dăm ba câu như thế trong khi họ rời khỏi căn phòng chờ và đi mượn
cây cuốc chim, xẻng và các loại công cụ khác. Sau đó, họ lại đi lĩnh hộp cơm
trưa gồm lương khô và thức uống, cùng với hai lít nước được đặt trong một vật
phẩm phép thuật có khả năng giữ nhiệt.
Tuy
đó không phải bia – thức uống yêu thích của người lùn. Tất nhiên là không có khả
năng nào là nó cả. Sự thật là Người lùn có sức chịu đựng cao với những đồ uống
có cồn, vậy nên không ai trong họ bị say nếu uống một ít cả. Nhưng dù là thế,
không có ông chủ mỏ nào để công nhân của mình đụng tay vào thứ thức uống quái
quỷ trong khi làm việc ở đường hầm nguy hiểm.
Nhưng
nói thì nói như thế –
Một
tên người lùn đã làm một hớp rượu từ cái bình treo ở hông, thứ mà không được
cung cấp.
“Puhaa~~~
“
Hơi
thở ra từ mũi rõ ràng mang theo hương vị của chất cồn.
Không
phải chỉ tên người lùn đó làm vậy, chính Gondo cũng mang trên người vài cái
túi.
Tất
nhiên, ông không đến mức mang rượu bên người như tên kia. Tuy nhiên ông mang
theo một bình nước, súp, 5 cây kẹo đường và bánh mì do chính Người lùn để bổ
sung khẩu phần ăn của mình.
Bên
trong đường hầm quá nóng, vì thế ngoài những vật phẩm tiếp tế chứa nhiều
calorie, họ còn phải mang theo người những bình nước dự trữ. Thực tế khẩu phần
ăn của họ chỉ ở mức tối thiểu. Ông chủ của họ là loại người sẽ cắt giảm đi những
chi phí có thể cắt giảm .
Sau
khi hoàn tất việc chuẩn bị, họ bước lên gặp người lùn phụ trách đường hầm khai
thác mỏ của đất nước này.
Ở
phía đối diện quầy hàng là một tên người lùn đeo kính mắt, vừa nhìn qua có thể
cảm nhận kẻ đó là một kẻ quái gở, nham hiểm. Hắn ta nhíu mày lên và nhìn về
phía đoàn người Gonda.
Hình
như hắn ta có vẻ muốn phê bình với tên người lùn, kẻ tỏa ra mùi rượu nồng nặc
và khẽ lẩm bẩm vài tiếng trong miệng, nhưng cuối cùng hắn cũng không nói gì. Hắn
là nhân viên quản lý, nhưng dù sao hắn dù sao vẫn là một người lùn và hắn khá
hiểu những điều này. Hay đúng hơn là vì Gaigaz đã lên tiếng trước để chặn đứng
hắn:
“Tôi
là Gaigaz, hôm nay chúng tôi sẽ làm việc ở đâu?”
Tên
người lùn nhìn có vẻ là kiểu người nham hiểm đó hừ một tiếng, sau đó dời cái
ánh mắt đang nhìn về những người khác của hắn về tấm bản đồ hắn đang cầm trên
tay. Mặc dù tầm nhìn của họ bị quầy hàng ngăn cản, nhưng rất đoán ra được rằng
đó là một tấm biểu đồ, thứ ghi chếp tất cả việc phân phối các địa điểm đào
khoáng.
“Mấy
người sẽ làm ở khu vực 8821”
“8821
… là khu khoáng thạch nhiệt đó sao?”
Khoáng
thạch nhiệt là một thứ cực kỳ quan trọng với người lùn.
Người
lùn là chủng tộc của lòng đất. Phần lớn thời gian họ sinh sống dưới lòng đất .
Vì thế, khi họ sử dụng mấy thứ như than đá và củi lửa để sản sinh nhiệt lượng
cho việc sưởi ấm, nấu ăn và rèn, nó sẽ làm ô nhiểm bầu không khí xung quanh và
làm cho cuộc sống của họ thêm phần khó khăn.
Sự
thật là có tồn tại một vật phẩm ma thuật có khả năng làm trong sạch bầu không
khí. Tuy nhiên, để chế tạo ra nó cần sức mạnh của Druid. Đáng tiếc người lùn là
Druid rất hiếm thấy. Vì thế họ không có cách nào tạo ra vật phẩm ma thuật đó với
số lượng lớn.
Vì
thế, họ dùng một loại kim loại có tên gọi là khoáng thạch nhiệt để thay thế.
Khoáng
thạch nhiệt là một loại kim loại đặc biệt. Chỉ cần ai đó cầm một kim loại có độ
cứng cực cao –ít nhất cũng phải cứng hơn Mithril – đạp vào nó thì nó sẽ tạo một
nhiệt lượng cực lớn. Người lùn sử dụng thứ kim loại kỳ quái này giống như sử dụng
than đá, và các lò nung kim loại cùng với lò rèn đã tiêu thụ một lượng lớn
khoáng thạch nhiệt. Bởi thế, khoáng thạch nhiệt là một thứ không thể thiếu
trong cuộc sống của người lùn.
Tiện
thể nói luôn, củi và những thứ tượng tự thế lại là những thứ hiếm gặp ở nơi
này.
“Được
rồi, cầm lấy cái này.”
Một
đống thẻ kim loại được quăng lên trên mặt quầy, đó là những tấm giấy thông hành
giúp thợ mỏ ra vào đường hầm. Gagaiz luồn chúng vào chiếc dây chuyền của mình bằng
sự khéo léo, điều mà người ta sẽ cho rằng không thể nào thực hiện được bởi những
ngón tay thô ngắn của ông.
Sau
đó, ông nghiên cứu cẩn thận tờ giấy được gửi cho mình. Ông sẽ đưa cho những người
khác đọc sau khi ông xác mình xong nội dung của nó.
Sau
đó không lâu lắm, tờ giấy được truyền đến tay Gondo. Như mọi khi, nó chỉ dẫn
con đường đường dẫn đến nơi họ đào móc. Gondo đánh dấu các vị trí ngã ba quan
trọng cho việc di chuyển vào trong đầu mình. Đó là vì chúng sẽ có ích để giúp họ
chạy trốn trong các trường hợp khẩn cấp. Cho dù nơi đây là khu mỏ của người
lùn, những không có nghĩa sẽ không xuất hiện những con quái vật, vì vậy nó cần
được suy tính một cách cẩn thận .
“Sử
dụng xe đẩy đặt ở điểm rẽ thứ ba.”
“Hiểu
rồi, chúng ta đi thôi!”
Họ
tra dầu lên xe đẩy, thứ được điều khiển bằng tay, nằm ở ngã rẽ thứ ba và đẩy nó
về phía Gagaiz theo mệnh lệnh của ông ấy. Bên trong đường hầm được thắp sáng bởi
những chiếc đền lồng được làm ra từ những khoáng thạch phát sáng tự nhiên. Tuy
nhiên, những chiếc đèn lồng thì lại được đặt cách rất xa nhau , làm cho nhiều
chỗ đường hầm được bao phủ trong bóng tối đen kịt. Nhưng mà bất cứ người lùn
nào đều có có Darkvision, thứ năng lực giúp dễ dàng nhìn xuyên màn đêm. Tuy
nhiên không phải có năng lực thì ở bao xa cũng có thể nhìn thấy được, nhưng nó
đủ để di chuyển từ lồng đèn này sang lòng đèn khác.
Nếu
như là các chủng tộc sinh sống ở thế giới bên ngoài, có lẽ họ cũng không thể chịu
đựng được áp lực trước cảm giác ngột ngạt do những con đường hầm mang lại . Tuy
nhiên điều đó không tạo thành ảnh hưởng đối với những người lùn, những người
sinh sống ở dưới lòng đất. Nhìn các đường hầm có vẻ chật chội nhưng chúng lại
khá rộng rãi cho những người lùn. Chiều cao trung bình của một người lùn là khoảng
130cm, cho nên đối với bọn họ mà nói, chỉ cần đào một đường hầm cao khoảng
180cm là quá đủ rộng rãi cho họ rồi.
Chẳng
bao lâu sau, từ phía trước truyền đến những tiếc bước chân.
Nếu
đó là thợ mỏ như Gondo và những người khác, thì họ lẽ ra đã nghe được âm thanh
của xe mỏ. Nhưng mà họ hoàn toàn không nghe được những âm thanh nào na ná như
thế. Vậy thì đó là thứ gì vậy? Song đoàn người Gondo không có vẻ cảnh giác nào
cả khi đối mặt với những điều trên. Nếu nó là âm thanh patapata của đôi chân trần
chạy trên mặt đất thì họ khẳng định đã sớm bỏ hết tất cả mọi thứ và chạy trốn về
theo đường cũ. Tuy nhiên đây không phải trường hợp đó, đây là tiếng bước chân
được tạo ra bởi đôi giày.
Bọn
họ suy nghĩ xem chủ nhân của tiếng bước chân đó là ai.
Một
lát sau, trong tầm mắt của bọn họ xuất hiện một đội Người lùn.
Gondo
và những người còn lại nép mình vào hai bên bên của bức tường để không cản trở
những bước tiến của nhóm người kia. Nói thì nói thế, tuy nhiên chiếc xe đẩy thì
nằm chình ình ở giữa đường hầm, vậy nên suy nghĩ không gây cản trở cho nhóm người
kia cũng chỉ là mong muốn đơn phương của Gondo và những người khác.
“Mấy
người muốn đi về phía trước sao? Hiện tại ở đó không có gì cả thế nhưng hãy cẩn
thận một chút.”
“Cảm
ơn cho sự lo lắng của ông. Chúng tôi sẽ ghi nhớ sự giúp đỡ của ông.”
Sau
cuộc trao đổi ngắn ngủi, họ nói lời từ biệt nhóm người Gondo .
Người
lùn đi ở vị trí dẫn đầu là một bác sĩ hầm mỏ[tunel doctor], một Magic Caster từ
một hệ thống thay thế.
Công
việc của ông ta là thi triển phép thuật gia cố đường hầm để đảm bảo cho những
người thợ mỏ không bị thương bởi cho những khối đá nham thạch rơi khỏi trần hầm
hay các khối đá sắc nhọn trong lúc đào bới,.. v.v….
Bởi
chúng ta chẳng biết khi nào hầm mỏ sẽ sụp cả, cho nên kiếm một biện pháp nào đó
để gia cố đường hầm là cực kì cần thiết. Nhưng gỗ – một vật liêu thường được
dùng cho việc gia cố hầm mỏ – lại gặp khó khăn trong việc vận chuyển đến Vương
quốc Người lùn. Vì thế, các bác sĩ hầm mỏ sử dụng phép thuật của họ để gia cố lại
vách tường của đường hầm.
Hơn
nữa, họ còn có thể điều tra có phải hay không đào đến gần đến nguồn nước hay
khí ga. Có họ ở gần , những thợ mỏ có thể yên tâm làm việc mà không cần phải lo
lắng về chuyện sập hầm hay thứ gì đó tương tự .
Đằng
sau bác sĩ hầm mỏ – người có nhiều loại công việc quan trọng để làm – là một
chiến binh người lùn mặc áo giáp nhẹ.
Số
lượng bác sĩ hầm mỏ thật sự không nhiều, vì vậy họ được hộ tống bởi bốn người
đàn ông.
Hai
đội người đi đan xen qua nhau , tiếng bước chân của bọn họ cũng dần dần đi xa.
Cũng
giống như bao thành phố bình thường khác của người lùn, thành phố Fio Kula nằm ở
trung tâm của một số mạch quặng còn hoạt động -chỉ có vùng phía Tây vẫn chưa được
đào bới vì một số lí do – nó xuyên qua lòng những dãy núi cao hiểm trở, nằm ở
bên dưới lòng đất.
Trái
với tính cách không để ý tới chuyện vặt vãnh, hào phóng, ngay thẳng của mình,
người lùn là nhà tư duy toán học tài ba. Ví dụ thành phố là một trái tim thì
các đường hầm tỏa ra khắp nơi giống như những mạch máu này là sản phẩm của những
phép tính phức tạp, và chúng tạo những tác phẩm nghệ thuật hình học trong khi
được khai thác. Những cái đường ray lắp đặt trong các đường hầm chính rỗng rãi
được dành cho những chiếc xe đẩy, còn các thang máy vận hành bằng sức người thì
lại phục vụ cho những cái hầm đã bị khoan sâu vào theo phương dọc.
Ngoài
ra còn có vô số những đường hầm nhỏ, thứ bắt nguồn từ những đường hầm chính,
kéo dài về mọi phía. Khi cộng tất cả chúng vào, độ dài đường hầm có thể dể dàng
kéo đến hàng trăm cây số .
Nhưng
cũng chính vì thế nên dù muốn bố trí cảnh vệ nhưng số người không đủ. Ngay cả
muốn một tiểu đội cảnh vệ đi kèm với với một đội thợ mỏ cũng không thể làm được.
Bởi vậy, nếu như một con quái vật xuất hiện, thợ mỏ không hề có sự lựa chọn nào
cả ngoài việc bỏ tất cả mọi thứ ở lại và bỏ chạy về những nơi có bố trí cảnh vệ.
Tuy
nhiên đáng tiếc nhất là, mọi người trên thế giới đều biết rằng, những người lùn
đều có chân ngắn. Muốn bỏ chạy an toàn chắc sẽ là một phép màu trong cả nghìn
năm.
Gondo
và những người còn lại dừng xe đẩy của họ tại giữa lối đi và kích hoạt lồng
đèn, một vật phẩm ma thuật. Sau đó, họ tiến đến một bên của lối vào, với trên
tay là các công cụ khai thác. Đích đến của họ nằm phía cuối con đường hầm trước
mặt – nơi mà họ đào trong ngày hôm nay.
Gagaiz
nhanh nhẹn đưa ra các mệnh lệnh, những người thợ mỏ bắt đầu làm việc mà không
có bất kì lời khiếu nại nào. Người thì vung cái cuốc chim và đào bới, người thì
dùng cái chêm để đào hố trên vách đá, người thì dùng xẻng xúc đất đá vào cái sọt,
người thì mang cái sọt đến xe đẩy, người thì đẩy xe đẩy tới chỗ đá vụn đang được
chất thành đống –
“Được
rồi, bắt đầu nào.”
Và
như thế, một ngày làm việc đã bắt đầu.
***
Mặc
dù với cơ bắp khỏe mạnh, nhưng lặp lại công việc một cách máy móc vô số lần
cũng đồng nghĩa là cơ thể họ khao khát đươc nghỉ ngơi vào lúc công việc của họ
kết thúc.
Họ
cởi quần áo làm việc bẩn thỉu ra rồi tiến vào nhà tắm dành riêng cho thợ mỏ.
Nhà
tắm này hoạt động dựa trên lượng nhiệt tỏa ra từ các lò nung kim loại của các
xưởng rèn quốc hữu hóa. Mặc dù nước không phải là quá nóng, nhưng nó là nhiệt độ
hoàn hảo để đánh tan đi sự mệt mỏi trong cơ thể của họ.
Gondo
dùng chiếc gáo múc thứ nước nóng màu nâu trong bồn và dội nó từ trên đầu xuống
mà không có tí e dè nào.
Có
vẻ như màu sắc của nước là do có hàm lượng sắt trong nước, và trên thực tế ai
cũng có thể nhận ra một mùi vị nhàn nhạt nếu họ ngậm nó trong miệng.
Nước
nóng tẩy sạch bụi bẩn bám trên cơ thể của Gondo.
Ông
dùng sức gãi râu và tóc. Một người lùn không biết cách chăm sóc và làm sạch bộ
râu của mình thì rất khó có thể chứng minh mình là một người trưởng thành.
“Này,
Gondo! Tắm xong đi làm một chén không?”
Gagaiz
hét to lên khi đang lau mình bằng chiếc khăn ở ghế đối diện.
Gondo
dội thêm nước nóng từ đầu xuống dưới để tây đi bụi bẩn trên người và ngâm mình
trong bồn nước nóng trước khi hét lại:
“Sợ
là tôi phải từ chối rồi! Tôi còn có việc không thể không đi làm! Chờ lần sau có
cơ hội vậy!”
“Vậy
sao! Thật tiếc! Nếu ông đã đổi ý thì hãy đi xuống Quán Bia Trắng và làm một hai
cốc với bọn tôi!
“Ồ,
tôi sẽ mong đợi đến lúc đó đấy.”
Gagaiz
giống như đang bắt đầu nói chuyện với người bạn khác của ông ấy. Gondo ở trước
lúc có ai đó có thể mời ông đã đứng dậy từ bồn tắm, nhanh chân chạy ra ngoài với
một câu “Tôi đi trước đây”.
Sau
khi lau khô cơ thể và mặc lên người một bộ đồ sạch sẽ, Gondo bước đến quầy của
tên người lùn quản lý có vẻ ngoài trông nham hiểm kia. Ông cởi miếng kim loại
đeo trên cổ ra và đưa nó cho hắn.
Người
quản lý cẩn thận kiểm tra miếng kim loại sau đó đặt một cái túi da nhỏ lên quầy.
Đây
là phần tiền lương năm ngày. Do tỉ lệ tử vong trong khu mỏ khá cao nên tiền
lương trên căn bản đều được tính theo tuần. Có người nói rằng trước đây họ đã
được trả theo ngày, nhưng nó dẫn đến tình huống người làm công không đủ tiền trả
cho thức uống tại quán rượu. Vì vậy mới có một loại ý kiến là chính vì tình trạng
như thế mà hệ thống hiện tại mới được lập ra. Hơn nữa trên thực tế, tuy không
chiếc túi kia có khá nhiều tiền, nhưng Gagaiz và những người khác sẽ cầm một nửa
chúng cho việc uống bia.
“Gondo,
tính cả hôm nay thì đã được một tháng rồi nhỉ. Hãy để tôi nhìn mặt ông cái.”
“Mọi
thứ đều ổn, không có vấn đề gì với hơi thở của tôi.”
“Tôi
là người đưa ra phán xét , không phải ông.”
Hắn
dùng cái đèn pin từ trong quầy và chiếu vào Gondo
Gondo
không thích ánh sáng chói mắt đó nhưng ông vẫn tiếp tục nhìn phía trước.
Hít
bụi trong khoảng thời gian dài sẽ làm suy yếu chức năng của phổi. Điều đó làm
da dẻ người đó từ từ trở nên trắng xám, tình trạng này gọi là bệnh tuyết trắng,
lần kiễm tra này là để xem ông có dấu hiệu nào của loại bệnh kia không.
“Hm,
đúng là không có vấn đề gì cả.”
“Bệnh
đó sẽ làm lúc hít thở tạo ra những âm thanh kì lạ. Nếu không có bất kì âm thanh
nào là không sao à?”
“
Đúng vậy, từ trước tới nay tôi đều sử dụng cách đó để phát hiện ra bệnh. Tuy
nhiên kiểm tra khuôn mặt sẽ chuẩn xác hơn là nghe âm thanh của phổi. Hay là ông
coi thường những kinh nghiệm của tôi?”
“Tôi
cũng không có nói như thế. Kinh nghiệm cũng rất quan trọng.”
“Vậy
thì đừng có than phiền nữa. Nó chẳng mang đến chỗ tốt cho ai cả đâu. Ngoài
ra–Gondo, ông có cân nhắc việc nhận một chức vụ ở đây không? Ông có thể là đội
trưởng của một nhóm đấy. Dù sao ông có khá nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực đó.”
“Thật
xin lỗi, tôi không làm được nó đâu … tôi sẽ cần phải rời khỏi nơi này, và tới
hôm nay thì tôi đã kiếm đủ chi phí cần thiết cho chuyến đi dài ngày rồi.“
Gondo
rất keo kiệt đến nỗi những người khác nói ông là một người không nên quan hệ
cùng. Nhưng thật ra ông tiết kiệm tiền là để mua những vật dụng cần thiết cho một
chuyến du lịch.
“Lại
muốn đi nơi nào sao?”
“Tôi
dự định đi đến thành phố bị bỏ hoang mấy năm trước, Fio Lansa ở phía Nam và sẽ
đi đào bới ở đó.
Tên
nhân viên quản lý người lùn có vẻ ngoài trông nham hiểm trợn trừng hai mắt khi
nghe điều này .
“Cái
gì ? Có thể ông cho rằng tôi đang nhiều lời vô ích, nhưng ông cũng biết rõ ràng
đấy là một nơi rất nguy hiểm mà phải không. Ông định đi cùng với ai?”
“Về
câu hỏi trước, tôi đương nhiên biết về điều đó. Còn về câu hỏi sau, câu trả lời
của tôi là NO.”
Số
người đi cùng càng nhiều, nguy cơ bị phát hiện sẽ càng cao hơn. Nhưng một khi bị
phát hiện sẽ làm một vài người trong bọn họ chết hoặc nói không chừng tất cả bọn
họ đều sẽ bị diệt sạch. Để ngăn ngừa điều đó, đi một mình từ lúc bắt đầu sẽ tốt
hơn và giảm đi nguy cơ bị phát hiện .
“Ông
bỏ quên thứ gì ở đó sao? “
“
Không phải, tôi đã nói trước đó với ông rồi mà? Tôi dự định đi đào.”
“Tôi
không rõ ông muốn đi đào cái gì. Nhưng đào ở chỗ này không phải là tốt rồi à?”
“Hm,
làm việc ở đây, dù cho cố gắng đến như thế nào…Tuy rằng căn cứ váo số lượng
chúng ta vận chuyển được ít hay nhiều, nhưng trên căn bản đó là khoản tiền cố dịnh.
Sự thật là làm việc ở đây đơn giản là không kiếm lời được bao nhiêu.”
“Nó
được trả lương cao hơn những công việc phổ thông.”
Người
lùn ở trước mặt ông nói đúng. Chính bởi lương chỗ này cao hơn chỗ khác và để
gom góp được một số tiền làm kinh phí trong thời gian ngắn, Gondo mới quyết định
làm việc ở đây.
“Chút
tiền này không đủ cho mục đích của tôi. Cho nên tôi mới muốn đi đào ở thành phố
bị bỏ hoang. Ở đó, bất kẻ tôi đào ra được loại kim loại nào, sẽ không bị ai nói
này nói nọ.”
Nhân
viên quản lý nhíu mày với điều đó .
Những
lời lẽ của Gondo có lẽ khá bảo thủ nhưng trong đó cũng có phần chính xác.
“Ông
muốn đào sắt trắng* sao? “
(*white
iron )
“Đúng
vậy. Chính là thứ đó. Dù sao nếu tôi đào được nó ở nơi đó, dù muốn chiếm làm của
riếng cũng chẳng ai nói gì.”
Thực
tế là tất cả khu mỏ ở đây đã được quốc hữu hóa. Do đó, nếu họ muốn sắt trắng
thì phải trả một cái món tiền kếch xù- một cái giá thích hợp với nó. Tuy nhiên,
bất kì thứ gì đào được từ khu mỏ đã bị bỏ hoang sẽ thuộc vào quyền sở hữu của
người tìm thấy.Thế nhưng, nếu như bất kỳ chuyện gì xảy ra với họ ở nơi đó, đất
nước sẽ không đưa ra bất kì sự trợ giúp nào.
“Ông
sẽ bán cho tôi chứ? Tôi sẽ thu mua giá cao.”
Họ
chưa từng đào lên được sắt trắng từ các khu mỏ gần thành phố. Do đó, một khi
thanh phố sử dụng hết quặng, không thể nghi ngờ được gì là giá của loại kim loại
kia sẽ tăng cao ngất ngưỡng
Tuy
nhiên, Gondo lại biết là người nhìn như một kẻ nham hiểm trước mặt ông không phải
vì lợi ích của cá nhân mà đưa ra lời đề nghị đó. Ông ta sở dĩ nói ra những lời
đó hoàn toàn là từ lòng tốt của mình.
Hắn
có lẽ sẽ thương lượng với Gondo với cái giá cao hơn những người khác đưa ra.
Thế
nhưng, Gondo không đi đào nó để bán – hay nói cách khác, không phải ông đi đào
nó là vì muốn kiếm tiền.
“
Nói cái gì thế, tôi đã sớm quyết định dùng nó cho việc gì rồi. Tất cả sẽ là vật
nghiên cứu của tôi.”
Tên
người lùn nhìn như là một kẻ nham hiểm lộ ra vẻ mặt u ám.
“Ông
vẫn còn nói mấy thứ như thế ư … tốt , tôi không phải là không hiểu cảm giác của
ông nhưng ông cũng nên đối mặt với hiện thực và nhận chức đội trưởng ở đây? Cha
của ông sẽ nghĩ gì đây?”
Trong
khoảng khắc, sự tức giận dâng trào trong lòng Gondo. Nhung ông đã cúi mặt xuống
để che giấu sự phẫn nộ trước khi nó bộc lộ ra ngoài. Người lùn trước mặt ông đã
từng giúp cha của Gondo rất nhiều lần. Đó là lí do tại sao ông ta lại đi lo lắng
về chuyện Gondo, con trai của người kia, đắm mình trong những thứ nghiên cứu mà
không thể nào thực hiện được.
Tuy
đó là những lời xuất phát từ lòng tốt, song Gondo không thể nào tiếp thu những
từ ngữ đó.
“Ngày
qua ngày, tôi vẫn luôn đối mặt với hiện thực. Con đường cha tôi đi không có
sai. Tôi sẽ phục sinh lại những kỹ thuật đã bị đánh mất.”
Cuối
cùng, ông không thể kiềm được sự giận dữ. Sau khi trút hết sự giận dữ của bản
thân vào những lời đó, Gondo quay người đi mà không nhìn lại.
Ông
cảm thấy hổ thẹn với những người lo lắng cho mình, nhưng sự hổ thẹn đã bị bác bỏ
bởi niềm đam mê mà ông dành cho những việc ông đã làm, phải trả giá thế nào
cũng không thành vấn đề.
Đúng
vậy .
Dù
bản thân không thể nào đánh đồng được với người cha xuất sắc của mình, nhưng đó
là cách ông ấy sống.
Gondo
cắn chặt môi và nhìn về phía trước.