Phần
1
Khi
dịch chuyển đến Bảo Vật Điện, đập vào mắt Ainz là một luồng sáng rực rỡ, như thể
tất cả các ngôi sao trên bầu trời tụ tập lại với nhau.
Một
trần nhà cao, đến mức bạn phải ngước nhìn lâu đến đâu cũng không thể nhận ra điểm
cuối của nó. Một bức tường lớn, mà không ánh mắt nào có thể bao quát được hết.
Căn
phòng rộng lớn này được chất đầy bằng những châu báu rực rỡ.
Ở
giữa trung tâm, vàng và đá quý chất thành những ngọn núi lớn chiếm gần như một
nửa diện tích của căn phòng. Chỉ nhìn thôi thì mọi ý nghĩ tính toán về gia tài
này cũng sẽ bay biến. Chôn giữa những núi vàng là vô số các mặt hàng thủ công
tinh xảo nhất từng được tạo ra.
Chỉ
nhìn lướt qua, có thể thấy được một chiếc cốc mạ vàng, một quyền trượng được khảm
nạm bởi rất nhiều loại đá quý, một tấm da thú tỏa ra ánh sáng bạc, một tấm thảm
được dệt lên bởi những sợi vàng, một cây sáo sừng (Horn Flute) toát lên nét
trang nhã như ngọc thạch, một chiếc quạt bảy màu, một chiếc chai làm từ pha lê
lấp lánh, một chiếc nhẫn được làm chi tiết có màu sáng nhàn nhạt, và một chiếc
mặt nạ màu đen được làm từ da thú được khảm lên một viên ngọc trắng.
Tất
cả những món đồ đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Ẩn dưới núi vàng còn
hai, hay ba trăm món hàng cao cấp y hệt như thế. Có thể dùng cụm từ “núi kho
báu” nghĩa đen để hình dung nơi này.
Ainz
nghe thấy một vài tiếng kêu nho nhỏ đầy hâm mộ của những người đi cùng cậu.
Ainz
quay nhìn về phía sau, và có ba cô gái đang đứng thẳng chờ lệnh.
Bỏ
đi bộ giáp đen và thay lên lễ phục màu trắng, Albedo nhìn bốn phía với vẻ ngưỡng
mộ in dấu trên gương mặt xinh đẹp. Yuri Alpha, người được Ainz giao nhẫn khi trở
lại Nazarick, cũng có biểu hiện giống như vậy.
Chỉ
có một người – khác với hai người kia – không chút cảm xúc mà chỉ yên lặng nhìn
Ainz.
Gương
mặt của người đó rất tinh xảo, cứ như nó được chế tạo bởi bàn tay của một nghệ
nhân. Con ngươi tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo như một viên ngọc lục bảo. Một bên mắt
bị che kín bởi chiếc bịt mắt màu đen. Mái tóc dài màu đỏ tỏa sáng dưới ánh sáng
dịu dàng nơi trần nhà.
Cô
là một Con Rối Tự Động (Automaton) thuộc chủng Dị hình. Có tên là C22128 Delta,
với tên gọi tắt là Shizu.
Là
một trong các Battlemaid, trang phục trên người cô tương tự như Narberal và
Yuri. Nếu có sự khác biệt, thì đó là hai phụ kiện dùng để ngụy trang trong
thành phố và những Sticker dễ thương gắn ở góc váy với từ “1 yên” được viết
trên đó. Một điểm khác nữa bên hông cô đeo một thanh súng màu trắng, giống như
đeo một thanh kiếm vậy.
Thuận
tiện nhắc tới, bất kể là khẩu súng ma thuật, con rối tự động, hay class của Shizu
“Gunner”, đều là những chi tiết bổ sung của bản cập nhập “Valkyrie’s Downfall.”
Yuri
đẩy nhẹ cặp kính mắt màu đen không tròng của mình. Có lẽ xuất phát từ sứ mệnh của
một hầu gái khiến cô không thể chịu nổi trạng thái tạp nham này và lên tiếng hỏi:
“Ainz-sama,
vì sao những bảo vật này lại không được chăm sóc cẩn thận vậy? Cho dù có sử dụng
ma pháp để bảo tồn thì đó cũng không phải phương pháp tốt nhất. Chỉ cần ngài ra
lệnh, chúng thần sẽ bắt tay sửa sang ngay lập tức…”
“Ngươi
nhìn lại xung quanh kĩ hơn đi.”
Ước
chừng sau một hơi thở – khi Yuri thu lại ánh mắt quan sát bốn phía và lên tiếng
xin lỗi:
“Thật
có lỗi, xin ngài tha thứ cho sự nông cạn của thần.”
“Không
sao. Nói chính xác thì chôn dưới đống vàng này chỉ là mấy đồ rẻ tiền mà thôi.”
Yuri
nhìn theo ánh mắt của Ainz, đó cũng là lý do mà cô đã nói lời xin lỗi. Dọc theo
những bức tường của căn phòng và hàng loạt những chiếc tủ lớn chạm đến trần
nhà, với những bảo vật lấp lánh còn chói mắt hơn nhiều so với núi vàng ở giữa
căn phòng.
Một
cây đũa phép được khảm một viên huyết thạch [BloodStone], đôi bao tay dệt lên từ
vàng trắng [Scarletite] tựa màu kim sắc được điểm tô bằng đá hồng lưu (Garnet),
một chiếc nhẫn bạc nạm một viên kim cương đen, một bức tượng chú chó được làm
ra từ Hắc Diệu Thạch [Obsidian], những con dao găm được chế tạo từ thạch anh
tím, một tế đàn thu nhỏ được khảm vô số ngọc trai trắng, những đóa hoa bách hợp
bằng thủy tinh phát ra ánh sáng bảy màu rực rỡ, những bông tường vi tinh xảo được
chế tác từ hồng ngọc, một tấm thảm cực lớn thêu hình một con Hắc Long đang bay
lượn trên bầu trời, một chiếc vương miện bạch kim được nạm lên một viên kim
cương cực lớn, những chiếc lư hương đính đầy đá quý, một cặp thư-hùng sư (sư tử
đực và cái ) được khắc trên Lam ngọc và Hồng ngọc (Sapphire và Rubby), một bộ
khuy măng được khảm đá mắt mèo tỏa sáng như ngọn lửa lấp lánh, hộp đựng thuốc
lá được điêu khắc một cách tinh xảo từ cây tử đàn, áo khoác được tạo lên từ da
Hoàng kim thú (Golden Beast), 12 bộ bát đĩa được làm từ Apoitakara (tên nguyên
liệu trong game – note: bộ bát đĩa của 12 bà tiên ), những chiếc vòng chân bằng bạc được đính
lên 4 loại ngọc thạch có màu sắc khác biệt, một quyển sách ma pháp với bìa sách
được làm từ Adamantium, một pho tượng nữ thần được điêu khắc trên một khối vàng
nguyên vẹn, đai lưng được khảm lên những viên Hoàng ngọc Đế Vương [Topaz], một
bộ cờ vua với mỗi quân cờ được chế tạo từ một loại bảo ngọc riêng, một bức tượng
tinh linh nhỏ được chạm khắc trên nguyên khối bảo thạch, một chiếc áo choàng được
kết từ vô số những viên ngọc thạch đen tuyền, một chiếc chén được khắc từ sừng
kì lân, một tấm bảng vàng khảm pha lê cực lớn.
Đó
cũng chỉ là một phần nhỏ trong số đó mà thôi. (TL: Thề, dịch xong đoạn này gần
chết)
Ngoài
ra còn rất nhiều chiếc gương được làm từ Lam tinh [Aquamarine], những tinh thể
màu đỏ với đủ loại kích cỡ. Có thể nói như “quỷ phủ thần công” là những bức tượng
chiến binh khổng lồ và phức tạp tỏa ra ánh sáng màu bạc. Một cây cột đá khắc loại
ngôn ngữ nào đó. Một viên “Tử Thúy Ngọc” [Alexandrite] lớn đến nỗi phải mở rộng
hai tay mới ôm được hết.
Không
thể đếm được có bao nhiêu bảo vật tồn tại. Chính những điều này đã trả lời cho
câu hỏi Yuri. Không phải là không muốn bảo quản, mà là không có chỗ để cất chứa
mà thôi.
“Đi
thôi.”
Hai
người lên tiếng đáp lại Ainz, chỉ có Shizu vẫn im lặng và gật đầu coi như đã hiểu.
Ainz
phát động ma pháp [Mass Fly] (Toàn thể bay), ngay lập tức cả bốn người liền bay
lên không.
Lúc
này họ mới nhận ra một luồng khí màu tím nhàn nhạt trông có vẻ nguy hiểm đang
phiêu tán trong không khí.
Yuri
nhìn quanh như để tìm ngọn nguồn của luồng khí kia. Nhưng dù trên trần, vách tường,
hay góc nhà đều không có dấu hiện nguồn của luồng khí đang phát tán.
Trong
khi gương mặt đoan trang của Yuri hiện lên nét nghi hoặc, thì một âm thanh đều
đều vang lên từ phía sau:
“Yuri-nee,
trong không khí có ma pháp hệ, là kịch độc.”
“A?”
Đôi
mắt khó tin của Yuri nhận thấy một ánh mắt lạnh nhưng băng đang nhìn thẳng vào
cô. Nó đến từ đôi mắt xanh biếc của Shizu, nhưng ánh mắt đó thật vô hồn.
Nói
đúng hơn, là ánh mắt ấy làm người ta không cảm nhận được bất kì tình cảm nào.
Khuôn mặt của Shizu dù xinh đẹp, nhưng theo một nghĩa khác thì nó không hơn một
chiếc mặt nạ là bao.
Bởi
bản chất của Shizu là một con rối tự động, nên trên cơ bản là cô không thể biểu
lộ được cảm xúc ra bên ngoài.
“Máu
của Jormungandr?”
Shizu
nói ra tên đạo cụ có khả năng tạo ra thứ kịch độc mạnh nhất. Ainz gật đầu:
“Ping
pong, đáp án chính xác. Tuy ta không nói trước cho các ngươi biết, nhưng không
khí trong Bảo vật điện đều ẩn chứa thứ độc này. Nếu trên người không có đạo cụ
kháng độc thì chỉ cần 3 bước là tử vong.”
“Cho
nên mới chọn thần…xin lỗi, chọn ba người chúng thần cùng đồng hành sao?”
Đúng
vậy.
Kỵ
sĩ không đầu (Dullahan), đeo kính mắt Yuri và con rối tự động Shizu đều là chủng
dị hình tộc, nên trên cơ bản thì họ có đặc tính miễn dịch với độc tố.
Còn
chủng tộc Ác ma của Albedo tuy không có cách kháng độc, nhưng vẫn có những thủ
đoạn đặc biệt để vô hiệu hóa trạng thái.
“Lý
do ta chọn ngươi đúng là vậy…còn Shizu thì bởi ta cần xác nhận một việc.”
Nhóm
của Ainz sử dụng [Mass Fly] để bay qua những núi vàng và đi tới một cánh cửa
khác phía bên kia.
Không,
đây không hẳn là một cánh cửa. Nó giống như một bóng đen không đáy dán vào trên
tường thì đúng hơn.
Nhìn
cánh cửa giống hệt như tranh vẽ khiến Ainz lâm vào trầm tư.
“Chỗ
này là kho vũ khí rồi, mật mã là gì nhỉ…”
“Ainz-sama,
nếu đây là kho vũ khí thì bảo vật đều được cất giữ tại nơi khác đúng không ạ?”
(…Ah?
Albedo không nắm được tình hình của Bảo vật điện sao?)
Ainz
cảm thấy khó hiểu với nghi vấn của Albedo. Có điều nếu cô không biết những chuyện
này thì cũng không tạo ra ảnh hưởng gì. Dù sao Bảo vật điện cũng không nằm
trong không gian của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick và phải dùng tới nhẫn Ainz
Ooal Gown để dịch chuyển mới có thể đến nơi. Chưa kể thiết kế của nó tương đối
khó xâm nhập. Albedo mới lấy được nhẫn Ainz Ooal Gown mười ngày trước, nên
không biết những thông tin này cũng là điều dễ hiểu.
Qua
chuyện này cũng có thể thấy tri thức của các NPC đều bị giới hạn và có rất nhiều
thứ không biết. Ainz tự hỏi vấn đề đó một chút rồi trả lời:
“Ah,
ta có một đồng bạn tên Genjirou, hắn có sở thích là sắp xếp cho mọi thứ được
ngăn nắp gọn gàng, cho nên những chỉnh đốn ở đây đều được phân loại theo mục
đích sử dụng của chúng.”
“Có
phải là đấng sáng tạo của Etoma không ạ?”
“Đúng
vậy, chính là hắn. Có điều, thích là một chuyện, làm là một chuyện khác. Nếu
không thì đống vàng chôn các bảo vật đã được sửa sang chỉnh tề mới đúng. Và hẳn
là hắn đã không tự nhận phòng riêng của mình là một mớ hỗn độn. Nói cách khác
là – hắn phải phân loại những thứ này thành: Giáp, vũ khí, trang sức, đạo cụ
khác, vật phẩm tiêu hao, vật phẩm thủ công và cất nó vào đúng nơi. Ngoài ra còn
phải giữ gìn phòng quản lý bảo trì và phòng – đúng, còn có phòng lưu trữ dữ liệu
tinh thể nữa.”
Ainz
nói thao thao bất tuyệt trong khi những ngón tay của cậu chỉ về một nơi khác, một
bóng đen dán trên vách tường.
“Nhưng,
tất cả đều bị vứt trong một nơi, mà dù sao thì để đâu cũng thế…Ah, xin lỗi, ta
nói hơi nhiều rồi.”
“Không
đâu ạ, chúng thần rất biết ơn vì Ainz-sama đã vui vẻ giải thích cho chúng thần.”
Hai
chiến hầu cùng Albedo đồng thanh đáp rồi cúi đầu hành lễ tạ ơn.
(Thời
gian không còn nhiều mà mình đang làm cái quái gì vậy nhỉ. Cứ nói đến Nazarick
thì miệng bắt đầu khoe khoang không ngừng vậy…)
Ainz
nhún vai rồi quay về bóng đen trước mặt.
Đây
là một cánh cửa ma pháp cần nói đúng mật mã mới có thể mở ra. Dù ma pháp của
class đạo tặc có thể cưỡng chế mở, nhưng Ainz chưa từng học qua, cũng không có
kỹ năng đặc thù nào, nên chỉ có thể dùng mật mã để mở cửa.
(…mình
quên cmn rồi.)
Cũng
không thể trách được.
Trong
một nơi rộng lớn như Nazarick thì mật khẩu có rất nhiều loại. Nếu là nơi thường
xuyên đến thì còn có thể nhớ được mật mã, còn loại địa phương hiếm người đặt
chân như Bảo vật điện thì việc không nhớ được mật mã cũng là chuyện bình thường.
Ngay
cả Ainz cũng chỉ đến đây khi lấy tiền để chi trả cho việc bảo trì Nazarick, mà
việc đó đã từ rất lâu rồi.
Ainz
cố gắng đào sâu vào trí nhớ để tìm mật mã, cuối cùng cậu nói một câu có vẻ hợp
lý cho cái nơi này:
“Ainz
Ooal Gown vinh quang.”
Cánh
cửa bóng tối xuất hiện phản ứng, với những văn tự hiện lên trên bề mặt. Đó là:
“AScendit a terra in coelum. iterumque deScendit in terram. et recipit vim
superiorum etinferiorum”.
“…Tabula
Smaragdina-san quả thật là một kẻ theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ.”
Những
lời cảm khái do Ainz thốt lên khiến Albedo run rẩy.
Nhưng
hình ảnh của một trong số những người thiết kế cơ quan của “Ainz Ooal Gown” đã
choán hết tâm trí cậu.
Cơ
quan bên trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick có đến hai phần do hắn thiết kế. Những
thiết kế này vô cùng tinh vi, và chiếm rất nhiều dữ liệu thiết kế tự do của
Nazarick khiến các thành viên khác không thể tự thiết kế theo ý họ và dẫn phát
một làn sóng giận dữ bên trong Ainz Ooal Gown. Cuối cùng, hắn phải chịu trách
nhiệm bỏ tiền mua rất nhiều đạo cụ để mở rộng dữ liệu.
Ainz
nhìn dòng chữ hiện trên cánh cửa. Đây nhất định là gợi ý cho mật mã, nhưng đó
là gì đây?
Ainz
cố gắng lục lọi tâm trí của mình để tìm ra đáp án.
Không
lâu sau, Ainz rốt cuộc cũng nhớ được mật mã đang ngủ say trong ký ức.
“Phải
là…và như thế, ngươi sẽ độc chiếm vinh quang của toàn thế giới…và xua đi mọi
bóng tối trước mắt ngươi…đúng không?”
Ainz
nhìn về phía Shizu như để xác nhận.
Shizu
gật đầu đáp lại nghi vấn của Ainz.
Trái
với Tabula Smaragdina chuyên thiết đặt mật mã, người cùng phụ trách thiết kế cơ
quan của Nazarick đã tạo ra NPC Shizu như một chuyên phá giải mật mã. Vậy nên
Shizu mới dễ dàng hiểu được gợi ý của mật mã trên.
Có
điều Ainz không để cô hỗ trợ, đơn thuần là bởi tính tùy hứng muốn tự mình tìm
ra mật mã mà thôi.
Sau
khi tới thế giới này, phần lớn sinh mệnh của Nazarick đã được thắp sáng. Song
vì mong muốn được đặt dấu chân đầu tiên tại đây, cũng giống như cảm giác đạp
tuyết đầu mùa, mới khiến Ainz bướng bỉnh đến vậy.
Như
đáp lại mong muốn của Ainz, bóng đen dần co rút. Không lâu sau, nó bị hút lại
thành một quả cầu đen to bằng một nắm tay người lớn đang lơ lửng trong không
trung.
Bởi
vì bóng đen bao phủ cánh cửa đã biến mất, mở ra một hành lang dài. Nơi đây là
là một thế giới được sắp xếp một cách ngăn nắp, so với bên ngoài thì đúng là một
trời một vực. Nếu lấy ví dụ để hình dung nó chuẩn xác nhất – thì nó giống như một
bảo tàng triển lãm.
Ánh
sáng mờ ảo chiếu vào sâu bên trong hành lang.
Khoảng
cách từ trần đến sàn là 5m, độ cao cùng chiều rộng 10m này được thiết kế để cho
phi nhân loại cũng có thể đi lại thoải mái trong hành lang.
Những
viên đá lát sàn màu đen được sắp xếp một cách chặt chẽ, tạo cho người ta ảo
giác rằng đây là một khối đá duy nhất. Nó tạo cho nơi này một bầu không khí yên
lặng và trang nghiệm.
Hai
bên trái phải có vô số vũ khí được sắp xếp chỉnh tề, nhìn qua tương đối đồ sộ.
“Vào
thôi.”
Không
đợi ba người đáp lại, Ainz trực tiếp tiến vào kho vũ khí.
Đi
vào tầm mắt của ba người và hàng loạt các loại vũ khí như kiếm bảng to
(Brodswords – một loại kiếm dài có đầu mũi tròn và quai kiếm ngắn), cự kiếm,
xuyên giáp kiếm (Esstocs), lưỡi lửa dao (Famberges – một loại kiếm hình ngọn lửa),
loan đao (Scimitars – kiếm 1 lưỡi hơi cong ), quyền kiếm (patas ), loan câu đao
(Shotels – loại kiếm cong một lưỡi giống liềm nhưng dài hơn), dao quăn ( Kukris
– kiếm ngắn, được sử dụng trong quân đội ), song đao đao (Claymores – kiếm dài,
thân kiếm vắt chéo với mũi nhọn và phần quai dài ), đoản kiếm, nanh kiếm (
Sowrdbreakers – loại kiếm này có khá nhiều kiểu, thường là giống bản Rambo
nhưng dài hơn, chuyên dùng để phá giáp ).
Đương
nhiên không chỉ có vũ khí là kiếm, mà còn có rìu một tay, rìu hai tay, tay gấu,
cung, nỏ, giáo…
Dù
chỉ phân loại sơ sơ những cũng nhiều không thể kể xiết.
Ngoài
ra còn có nhiều loại vũ-khí-hào-nhoáng, không biết có thể gọi là vũ khí hay
không. Một trong số chúng không thể nào thu vào trong vỏ, đúng hơn là, nó chỉ
chú trọng vẻ ngoài để khoe mẽ. Mà lượng vũ khí như vậy chiếm tương đối nhiều.
Đa
số loại vũ khí này đều được chế tạo từ chất liệu đặc biệt.
Có
những thanh kiếm được rèn lên từ lam thủy tinh, với thân kiếm thuần trắng được
điêu khắc những hoa văn màu vàng. Có cũng thân kiếm thuần đen, với những họa tiết
ánh tím. Thậm chí còn có một cây cung mà dây cung của nó tựa như một tia sáng mặt
trời.
Ngoài
ra còn có những vũ khí mà chỉ nhìn thôi đã thấy nguy hiểm.
Một
chiếc rìu chiến hai tay với lưỡi rìu rỉ máu. Một cây chùy kim loại màu đen thỉnh
thoảng hiện lên một gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn. Một cây giáo nhìn qua như
được tạo ra bởi vô số bàn tay con người quấn lại với nhau.
Những
loại vũ khí như vậy cũng không hiếm.
Có
thể nhìn ra những vũ khí này đều thuộc loại vũ khí ma pháp. Song để biết được
tác dụng thì rất khó. Nếu là thân kiếm như ngọn lửa nhảy múa này còn dễ đoán,
thì loại roi như một con rết dài kia đúng là làm khó người ta.
Đoàn
người lặng lẽ đi dọc theo hành lang được tạo nên bởi những loại vũ khí và tiến
về trung tâm của nó. Sau khi đi chừng được 100m, đi qua ngàng hàng thứ vũ khí
khác nhau, họ cũng đã đến điểm cuối của chuyến đi này: một căn phòng nhỏ hình
chữ nhật.
Căn
phòng có vẻ dùng để tiếp khách, nhưng ngoại trừ bộ sô pha và một chiếc bàn thì
nó trống rỗng. Sát tường có một vài lối ra vào giống như cánh cửa mà Ainz vừa gặp
lúc nãy.
Có
một cánh cửa đối diện với hướng đi của đoàn người. Chỉ có điều khí thế mà nó tỏa
ra thật khác biệt, nếu bên ngoài là một bảo tàng, thì nơi đó giống như một ngôi
cổ mộ.
Chiều
cao và chiều rộng như nhau, nhưng những đường mờ nhạt của không gian không ngừng
kéo dài vào sâu phía bên trong. Tuy góc nhìn này hơi khó quan sát, nhưng có thể
nhận ra có thứ gì đó ẩn giấu dưới cái hố sâu đó.
Nghe
thấy một vài âm thanh bối rối truyền đến từ phía sau, Ainz mở miệng:
“Nơi
đó là linh miếu [Mausoleum – chỉ một dạng kết giới, hoặc mộ táng).
“Là…linh
miếu sao?”
“Uhm,
Albedo…ngươi không biết tên của gian phòng sao?”
(Mặc
dù là mình đã đặt tên cho nó, nhưng có vẻ Albedo cũng không biết nhiều về Bảo vật
điện thì phải.)
“Vậy,
ngươi có biết người tên là Pandora Actor không?”
“Vâng.
Như một phần trong trách nhiệm quản lý, thần có nắm được tên và bề ngoài của hắn…Pandora
Actor là quản lý và Thủ Vệ của Bảo vật điện, có thực lực sánh ngang với thần và
Demigure. Ngoài việc quản lý nơi đây, hắn còn là người chi trả cho các hoạt động
bên ngoài Nazarick, nói cách khác, là một kẻ phụ trách tài chính.”
“Đại
khái là vậy, nhưng không chính xác hoàn toàn, tên kia – “
Lời
nói của Ainz bị cắt đứt…trước khi cậu hoàn thành câu nói của mình. Ba NPC đã
ngoảnh đầu và nhìn về một thân ảnh xuất hiện tại một con đường khác.
Bề
ngoài của hắn vô cùng quái đản.
Mặc
dù có thân thể là nhân loại, nhưng lại có một cái đầu giống như một con bạch tuộc
bị bóp méo. Ở nửa đầu bên phải là vô số hình xăm ký tự xiêu vẹo, giống hệt như
những ký tự tại chiếc cột bên ngoài.
Làn
da tựa như một xác chết, trắng bệch và tái nhợt, xen lẫn với một chút màu tím.
Xung quanh thân ảnh là một chất nhầy phát ra thứ ánh sáng quỷ dị. Những bàn tay
với bốn ngón mảnh mai với một lớp màng nối.
Trang
phục trên cơ thể đều có màu đen, được trang trí bởi phụ kiện bằng bạc, rất phù
hợp với thứ chất nhày sáng bóng bám trên cơ thể hắn. Hắn đeo vài cái thắt lưng,
và mang trên mình một chiếc áo choàng cũ mèm đầy nếp gấp.
Albedo
phát ra một âm thanh kinh ngạc:
“Tabula
Smaragdina-sama!”
Người
này đúng là một trong bốn mươi mốt vị sáng tạo giả. Nếu chỉ tính thuần về lực
công kích, thì hắn- một Barbarian (Dã man nhân) còn mạnh hơn cả một Magic
Caster.
“Không,
không đúng!”
Allbedo
lập tức hét lên.
Hai
Chiến Hầu đứng bên cạnh Allbedo cũng nhanh chóng hành động.
Shizu
rút khẩu súng, báng súng đặt trên vai, họng súng hướng vào kẻ trước mắt.
Yuri
đập hai nắm tay phía trước ngực, đôi găng tay kim loại của cô va vào nhau tạo
nên một âm thanh như tiếng chuông vang dội.
Tiếp
đó, cô trượt qua Allbedo và đứng chắn trước mặt Ainz cùng Shizu. Ainz là Magic
Caster, Shizu là xạ thủ (Guner), cả hai đều không am hiểu cận chiến, nên cô cần
chọn vị trí tốt nhất để bảo vệ họ.
“Ngươi
là ai! Cho dù ngươi biến thành sáng tạo giả thì ta cũng không ngu ngốc đến mức
ngay cả đấng sáng tạo ra bản thân mà không nhận ra!”
Đối
mặt với câu chất vấn của Allbedo, nhân vật thần bí có bề ngoài nhìn giống hệt
Tabula Smaragdina chỉ ngẩng đầu lên chứ không hề đáp lại.
“…Hừ,
giết hắn.”
Thanh
âm ra lệnh lạnh lẽo vang lên, nhưng hai Chiến Hầu có vẻ chần chừ. Mặc dù thân
phận của đối phương không rõ ràng, nhưng phải tấn công một người có vẻ ngoài giống
hệt sáng tạo giả quả là một chuyện đã làm khó cho họ.
Trong
tình huống này, phản ứng của hai Chiến Hầu không hề sai. Còn Albedo là do quá mức
lý trí nên mới hạ lệnh không chút do dự như vậy thôi.
Sự
lựa chọn này là để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Ainz.
Nhìn
hai Chiến Hầu vẫn giữ nguyên vị trí, Allbedo chặc lưỡi, khi cô chuẩn bị lao lên
tấn công thì Ainz liền mở miệng:
“Đủ
rồi, Pandora Actor. Phục hồi nguyên dạng đi.’
Thân
hình Tabula Smaragdina bắt đầu vặn vẹo.
Một
lúc sau, đứng ở vị trí của Tabula Smaragdina giả vẫn là một dị hình tộc, nhưng
đã thành một kẻ khác.
Gương
mặt tương đối bằng phẳng. Cái mũi hay những bộ phận khác nhô ra đều bị san bằng.
Nơi vốn là mắt và miệng thì chỉ có 3 cái hốc màu đen ngòm trống rỗng, không có
ánh mắt, răng nang, cùng đầu lưỡi, chỉ có ba cái lỗ như được tô ra bởi 1 đứa trẻ.
Cái
đầu hình quả trứng màu hồng, láng bóng không có lấy một sợi tóc.
Kẻ
kì lạ này cũng là một Doppelganger, giống như Narberal.
Hắn
chính là Pandora Actor. NPC cấp 100 được Ainz sáng tạo, phụ trách quản lí Bảo vật
điện. Hắn am hiểu biến hình, có khả năng biến thành 45 loại hình dạng khác
nhau. Chưa kể hắn còn có thể bắt chước được năng lực của đối phương…tuy nhiên
chỉ có thể phát huy 80% năng lực của bản gốc mà thôi.
Chiếc
mũ trên đầu gắn huy hiệu của Ainz Ooal Gown. Với trang phục là bộ đồng phục
trong cuộc chiến European Ecological Infrastructure War ( Cơ sở hạ tầng sinh
thái Châu Âu ) của những hai mươi năm về trước, song có đôi nét lại giống như
thân phục của quân đội Nazi – Đức quốc xã.
Hắn
dùng lực gậm bàn chân một bước, tay phải cầm mũ, làm ra một động tác cúi chào đầy
khoa trương.
“Hoan
nghênh đã quang lâm, thưa chúa tể của thần, Momonga-sama.”
“…Trông
tình thần của ngươi có vẻ thoải mái nhỉ.”
“Đúng
vậy, tinh thần của thần lúc nào cũng sung mãn! Nói trở lại, lý do gì đã đưa bước
chân cao quý của ngài đặt gót đến nơi đây ngày hôm nay? Và còn mang theo Tổng
quản cùng hai quý cô hầu gái mỹ lệ này…”
Khi
Thủ Vệ khu vực xuất hiện, Yuri và Albedo đều lùi về phía sau lưng Ainz và trở lại
vị trí ban đầu. Nhưng lúc này ba người đang có cảm xúc khác nhau.
Yuri,
một người luôn kiêu ngạo và tự hào với công việc Chiến Hầu của mình, đẩy nhẹ cặp
kính và gương mặt hơi cau lại vì vẻ không hài lòng khi được gọi là “quý cô”.
Albedo,
người đang đứng cạnh Ainz, lộ ra vẻ ghen tị với thân phận của Pandora Actor bởi
hắn được chính tay Ainz sáng tạo. Khóe môi của cô cong lên nhưng may mà Ainz
không thể nhìn thấy. Còn Shizu thì không có biến hóa nào, chỉ đem vũ khí thu hồi
lại mà thôi.
“Ta
muốn đến nơi sâu nhất của bí khố để lấy WI.”
“Ngài
nói sao? Đã tới lúc lực lượng cường đại của chúng được trình diễn ra thế giới rồi
ư?”
Bộ
dáng để thể hiện sự kinh ngạc của hắn khoa trương đến nỗi khiến lông mày không
tồn tại của Ainz phải nhíu chặt.
Vẫn
là bộ trang phục đó, nhưng sao cái thái độ lại kinh tởm đến vậy…Không, chính
Ainz cũng hiểu rõ lý do…
Pandora
Actor là do Ainz sáng tạo, nói cách khác, mọi cử chỉ có hắn đều được chính tay
Ainz thiết đặt theo những gì cậu cảm thấy phong cách nhất, và đã từng, khiến cậu
rất tự hào khi hắn thực hiện các thiết lập đó.
“…Ừ…đây
là…”
Trước
đây cậu từng nghĩ những người mặc quân trang thật cool, và nếu đã là diễn viên
đặc biệt ( Actor là ám chỉ diễn viên), thì động tác thật khốc mới hợp lý. Nhưng
không hiểu sao nhìn những hành động biể diễn của hắn khi có được tri giác…
“Thật
nhảm sh!t…”
Ainz
không khỏi lẩm bẩm ý nghĩ trong đầu, nhưng nó nhỏ đến mức khó ai mà nghe được.
Một
đoạn lịch sử tăm tối.
Một
vết nhơ trong nhân sinh của cậu, Pandora Actor.
Nếu
có các thành viên Guild ở đây, chắn chắn họ sẽ bò lăn ra cười. Đúng vậy, sẽ
không có ai là ngoại lệ.
“…À,
ngươi nói không sai. Ta định lấy “Greed and no Desire” (Tham Lam và Rộng lượng),
The Cup of Hygieia ( chén của Hygieia), Billion Blade ( Vạn lưỡi dao) và
Painting of Life (TL: Cá nhân mình cho rằng tên của món này phải là “Picture of
Nature and Nation” hay còn gọi là “Sơn hà đồ”, một món xuất hiện rất nhiều
trong truyện Tàu)”
“Còn
hai cái kia thì sao ạ…?”
“Cứ
để đó thôi, nó chỉ có thể dùng một lần. Sức mạnh của chúng quá lớn nên phải có
kế hoạch tính toán tỉ mỉ mới được, hoặc là phải tìm được cách tái sử dụng mới
có thể đưa nó ra dùng.”
“Quả
thật là như thế. Thứ đạo cụ ấy có uy lực mạnh mẽ đến thế thì át chủ bài cuối cùng
mới xứng đáng với nó. Khả năng mạnh đến mức có thể biến không thành có, thậm
chí thay đổi cả thế giới này…”
“…Pandora
Actor, ta muốn kiểm tra ngươi một chút, có tổng cộng 200 món đạo cụ cấp World,
ngươi biết được bao nhiêu món trong số đó?”
“Thật
xin lỗi, Momonga-sama, thần chỉ biết mười một món mà thôi.”
Ainz
gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đó là số lượng WI (TL: World Item, viết tắt cho gọn) mà
Ainz Ooal Gown sở hữu. Cậu còn chưa biết rằng, còn có một đạo cụ mà Guild cậu từng
sở hữu, nhưng đã bị cướp mất – “Atlas”.
Nói
cách khác, tuy còn vài chỗ chưa rõ ràng, nhưng nếu chạm đến giới hạn tri thức,
đa phần họ sẽ đặt câu hỏi hoặc ném chúng đi.
Về
thiết lập của NPC, vài ngày qua Ainz đã quan sát và rút ra kết luận, tính cách
của NPC không tuân theo thiết lập mà chịu ảnh hưởng bởi những người đã tạo ra họ.
Giống như quan hệ của Shalltear và Aura, Demigure và Sebastian vậy.
Khuôn
mặt của Ainz không thay đổi ngay cả khi cậu cười.
(Giống
như một đám con nít vậy.)
Cảm
giác rằng những đồng bạn vẫn luôn bên mình khiến Ainz cảm thấy rất hạnh phúc,
nhưng cũng len lỏi vào đó một chút cô đơn.
Ainz
lắc đầu và xóa đi những tình cảm biến hóa.
“Như
vậy à, Pandora Actor, ta đã hỏi ngươi một câu hỏi vô nghĩa rồi.”
“Sẽ
không, xin lỗi ngài vì kiến thức của thần quá nông cạn.”
Hắn
ta làm ra ðộng tác cúi chào. Ðộng tác này vô cùng “cool”, song lại trông thật
giả tạo.
“…Ðýợc
rồi, ta muốn tiến vào Linh Miếu. Nõi ðó có vấn ðề gì không?”
“Không
có, bởi vì nơi này thuộc về Momonga-sama và các đấng tối cao. Làm sao có thể
phát sinh chuyện gì được ạ.”
Hắn
ta nói bằng một giọng đầy chất kịch với hai tay vung vẩy xung quanh.
“Nhưng
thần vẫn có chút tiếc nuối, còn tưởng rằng Momonga-sama tới nơi này để ra lệnh
cho thần chứ.”
Ainz
dừng lại, đôi mắt cậu bắt đầu đánh giá tên Dị hình này.
Đúng
vậy, đã có lúc Ainz nghĩ đến việc sử dụng Pandora Actor. Hắn được thiết lập,
cho dù là trí tuệ hay mưu lược đều thuộc hàng đứng đầu Nazarick. Mặc dù trí tuệ
của hắn thường được dùng vào mấy ý nghĩ quái đản, nhưng trong thời điểm quan trọng
này thì sự thông minh của hắn là vô cùng cần thiết.
Không
chỉ như vậy, năng lực của Pandora Actor cũng rất mạnh, phạm vi ứng dụng năng lực
rất rộng. Sự hữu ích của hắn còn vượt xa một Thủ Vệ.
Có
điều mục đích Ainz sáng tạo ra Pandora Actor không phải để chiến đấu, hay quản
lý tổ chức mà chỉ nhằm bảo tồn hình ảnh của các đồng bạn trong Ainz Ooal Gown.
“…Ngươi
là át chủ bài cuối cùng, ta không nghĩ sẽ sai ngươi đi làm vài chuyện vặt
vãnh.”
“…Vậy
thì vô cùng cảm tạ ngài.”
Dường
như Pandora Actor vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn cũng ngâm miệng
và làm một động tác cúi đầu hành lễ vô cùng “cool”:
“Tuân
mệnh. Như vậy sau này thần sẽ cố gắng quản lí thật tốt Bảo vật điện này.”
“Hừm,
hãy làm cho thật tốt đi. Còn có, từ nay về sau tên của ta là Ainz Ooal Gown.”
“Ồ!
Đã rõ, chúa tể của thần, Ainz-sama.”
Pandora
Actor lại cong người cúi chào lần nữa khi Ainz mang theo thái độ đã nói xong và
đang định quay người rời đi. Nhưng đột nhiên một câu nói khiến cậu khựng lại:
“Nhưng
mà Ainz-sama. Mặc dù có chút bất kính, nhưng nếu đã xuất hiện tình trạng phải sử
dụng WI thì xin hãy để cho thần rời khỏi bảo vật điện và đến những tầng khác.
Như thế kế hoạch cũng sẽ thuận tiện hơn ạ.”
“…”
Điều
này vô cùng chính xác.
Bản
thân Pandora Actor là một bảo vật. Sẽ thật ngu ngốc nếu để hắn ta loanh quanh
mà không làm gì, đó là một sự lãng phí đối với một bảo vật quý giá.
Chuyện
đã đến mức này thì buộc phải dùng hắn, chỉ cần chuyển đám tiền vàng trong bảo vật
điện ra Đại điện là được.
Khi
quyết định như vậy, Ainz chậm rãi xoay người, vừa lúc nhìn thấy Pandora Actor đặt
một bàn tay lên ngực tự đề cử chính mình.
Ainz
cũng nghe thấy người-không-biểu-lộ-cảm-xúc Shizu “wow” một tiếng.
Âm
thanh này tác động mạnh vào tinh thần của Ainz, nhưng tâm trí của cậu lập tức ổn
định lại.
Động
tác cả Pandora Actor vô cùng khoa trương, nhưng đứng từ quan điểm của kẻ sáng tạo
ra hắn mà nói, thì những động tác này tràn ngập vẻ “I’m so cool”.
Nếu
như là một người đàn ông đẹp trai lai láng, thì những ngôn ngữ cử chỉ như vậy
vô cùng phù hợp. Nhưng hắn ta chỉ là một tên đầu láng, nên cách thể hiện này quả
thực trật cmn khớp quá mức rồi. Thậm chí làm cho Ainz cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Ainz
chăm chú nhìn hắn vài phút, rồi rút ra một chiếc nhẫn từ hòm vật phẩm và ném
cho Pandora Actor.
Chiếc
nhẫn vẽ lên một đường cong xinh đẹp rơi vào trong tay Pandora Actor.
“Đây
là…nhẫn Ainz Ooal Gown huyền thoại đó sao? Năng lực…”
Ainz
giơ bàn tay lên, làm cho Pandora Actor đang định nói tiếp phải ngừng lại, tuy
khuôn mặt của hắn lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng hành động của hắn thì xuề xòa hẳn.
“Coi
như đây là để chuẩn bị. Albedo, hãy cho nhóm Chiến Hầu biết về Pandora trước.
Ngoài ra, Pandora Actor, ngươi chỉ được phép di chuyển giữa bảo vật điện và Đại
điện rõ rồi chứ?.”
“Tuân
mệnh.”
Hai
người cùng lên tiếng đáp lại. Pandora Actor còn đặc biệt dậm chân, bàn tay duỗi
thẳng đưa lên phía trên đầu, làm nên một động tác hành lễ tiêu chuẩn của quân đội,
nhưng mà nhìn kiểu gì cũng thật giả tạo.
Nhìn
cái đầu quả trứng này, Ainz nhẹ nhàng lắc đầu.
Kẻ
này không xấu, năng lực cũng không phải bàn, nhưng đáng tiếc là…
“Wow…”
(Tại
sao mình lại thiết kế hắn như vậy nhỉ. Nếu như trước kia thì mình sẽ cảm thấy rất
“cool”. Không đúng, hiện tại mình vẫn thấy quân trang vẫn “cool” như trước…)
Nếu
Ainz có thể đỏ mặt thì hiện tại thì khuôn mặt cậu sẽ không khác quả cà chua chín
là bao.
“Này,
Pandora Actor. Theo ta lại đây.”
Ainz
tóm lấy bả vai của Pandora Actor rồi kéo hắn đi qua một bên. Đương nhiên là cậu
cũng ra lệnh cho 3 cô gái đứng im tại chỗ.
“Ta
sẽ hỏi ngươi một chuyện rất quan trọng. Ta là người sáng tạo ra ngươi, vậy thì
ngươi sẽ trung thành tuyệt đối với ta đúng không?”
“Đương
nhiên rồi, Ainz-sama. Vì ngài là người sáng tạo ra thần, cho dù ngài bảo thần
chống lại những vị chí tôn khác thì thần sẽ dốc toàn lực để thực hiện yêu cầu
đó.”
“Đúng
vậy à…Như vậy thì, ngươi có thể xem đây là mệnh lệnh hay là yêu cầu tùy ngươi,
nhưng một người như ngươi…không, là một nam nhân…Có thể bỏ đi cái động tác cúi
chào đó không?”
Hốc
mắt trống rỗng của Pandora Actor nhìn Ainz đầy khó hiểu.
“Ừm,
nói thế nào được nhỉ…cúi chào kiểu đó không phải quá kì lạ sao? Không cần phải
cúi chào, rồi quân trang…Thoạt nhìn rất ổn nên không cần phải sửa, nhưng ta
không cần ngươi phải cúi chào, rõ chứ.”
“Wenn
es meines Gottes Wille ist” (Nếu đó là lời thánh của ngài, thưa đức chúa cao
quý…)
“…Lại
còn xổ tiếng Đức nữa à? Xóa nó ngay. Không, nói cũng được, nhưng đừng xì xồ trước
mặt ta.”
“Vâ…vâng…”
Lần
đầu tiên Pandora Actor để lộ ra dáng vẻ sợ hãi, giọng nói cũng trở nên không liền
mạch. Lúc này Ainz mới nhận ra là khoảng cách của hai người đã gần đến mức, nếu
là một cặp tình nhân thì khoảng cách đã đủ cho một nụ hôn môi rồi, Ainz quay mặt
đi vào nói bằng một giọng yếu ớt:
“Nghiêm
túc đấy, thật sự ta không nghĩ đến chuyện ngươi có thể làm ta phải dùng tới cưỡng
chế ổn định tinh thần. Thậm chí còn xấu hổ hơn chuyện phải cưỡi một con Hamster
khổng lồ…Thật sự không thể tin được..Tuy ta còn muốn nói chuyện rõ ràng hơn với
ngươi, nhưng hiện ta đang có chuyện khẩn cấp, cho nên, dừng tại đây thôi.”
“Như
vậy thì, trước khi tiến vào Linh Miếu cần phải làm một chuyện đã. Albedo đưa
chiếc nhẫn Ainz Ooal Gown mà ta đưa cho ngươi lúc trước cho Pandora Actor.”
Ainz
bắt lấy chiếc nhẫn, trong khi giải thích lí do cho sự nghi hoặc của Albedo.
“Bên
trong có một cái bẫy. Có rất nhiều bức tượng bên trong và đám Avatar đó sẽ tấn công
bất kì ai mang theo nhẫn, cho dù là ta hay là ngươi đều sẽ không ngoại lệ.”
“Thì
ra là thế…Muốn tiến vào nơi này phải dùng đến nhẫn, mà cứ suy nghĩ như thế thì
sẽ dính vào bẫy rập.”
“Thật
nham hiểm phải không?”
“Không,
không có!”
Allbedo
miễng cưỡng tháo chiếc nhẫn từ ngón đeo nhẫn xuống và bọc nó vào một chiếc khăn
lụa rồi mới đưa cho Pandora Actor. Trong lúc đó Ainz cũng gỡ xuống xuống và
quăng nó vào hòm trang bị.
“Á
đù.”
Ainz
kêu lên một tiếng, giống như vừa nhớ ra chuyện gì đó. Cậu lấy một chiếc nhẫn
Ainz Ooal Gown khác từ hòm trang bị và đặt nó vào trong hộp.
Bởi
vì cho dù được đặt trong hòm trang bị thì vẫn coi như đang mang bên mình, nếu
tiến vào chắc chắn sẽ bị nhóm Avatar tấn công.
“Albedo-sama…Ngài
có thể buông tay được không?”
Nghe
thấy âm thanh bất đắc dĩ truyền đến từ sau lưng, Ainz ngoảnh đầu nhìn về phía
Pandora Actor và Allbedo, và nhìn thấy cảnh hai người đang kéo co chiếc khăn lụa.
“Nhẫn
của ta…của ta…”
“Không
phải Ainz-sama đã nói rồi sao, mang theo nhẫn sẽ bị tấn công, chỉ là lấy xuống
vài phút thôi mà.”
“Ngươi
nói cái gì! Đây chính là nhẫn mà Ainz-sama đưa cho ta! Làm sao có thể…woooo!”
“Allbedo,
thời gian không có nhiều đâu, nếu ngươi không muốn gửi nhẫn thì ta phải…”
“Xin
lỗi chúa tể, em đã chuẩn bị xong!”
Allbedo
đột nhiên buông tay khiến Pandora Actor suýt bị mất thăng bằng, hắn phải lùi
đôi bước mới giữ cho không bị ngã.
“Vậy
à…Thế thì đi vào thôi. Pandora Actor, ngươi cùng với Yuri và Shizu di chuyển một
phần kho báu đến Đại điện…Tuy có hơi phiền phức, nhưng tránh cho Allbedo nghĩ
ngợi lung tung, đừng dùng nhẫn của cô ấy mà sử dụng cái ta đưa cho ngươi.”
“Vô
cùng cảm ơn ngài Ainz-sama! Thần không thể nào tha thứ cho kẻ nào dám sử dụng
chiếc nhẫn mà Ainz-sama đã ban thưởng cho thần. Dĩ nhiên, tuy bây giờ đang là
tình thế khẩn cấp, cho nên cũng không phải là không thể sử dụng. Nhưng thần muốn
cho Ainz-sama biết, thần vô cùng nâng niu trân trọng tâm ý của ngài, dù không cần
nói ra, song bản thân Ainz-sama hẳn cũng đã thấy được…”
“…Tuân
mệnh!…Như vậy, ai sẽ ở đây nghênh đón khi Ainz-sama trở lại?”
Với
màn tự biên tự diễn về bản thân đột ngột bị cắt ngang, Allbedo lập tức làm ra một
biểu hiện mà bất kì cô gái xinh đẹp nào cũng không nên có.
Điều
đó làm Ainz cố tình không nhìn sang đến Allbedo. Cậu sợ rằng hình tượng cô gái
xinh đẹp trong lòng mình sẽ bị đập nát.
“Chắc
là sẽ mất một chút thời gian. Khi nào trở lại ta sẽ thông báo cho ngươi, chỉ cần
đến vào lúc đó là được. Dù sao phải có nhẫn thì chúng ta mới có thể rời khỏi
đây.”
“Đã
rõ.”
Pandora
Actor và hai Chiến Hầu cùng cúi đầu khi nhìn theo Ainz và Allbedo đi vào Linh
Miếu.
Bên
trong chỉ có một ngọn đèn thắp sáng cho toàn bộ không gian tĩnh mịch này. Một
nơi vô cùng thích hợp cho những linh hồn cần an nghỉ. Ainz cảm thấy có chút tội
lỗi vì đã phá vỡ sự trang nghiêm của nó khi cậu đặt câu hỏi cho người bên cạnh:
“Đúng
rồi, Allbedo, ngươi biết bao nhiêu về WI?”
“A.
Theo như em biết (TL: khi có hai người thì Allbedo xưng em) thì đó là những đạo
cụ cao cấp nhất do những vị sáng tạo giả thu thập được. Mà một trong số đó đang
nằm trong tay của em…Em chỉ biết đại khái vậy thôi.”
“Vậy
à. Chắc là ta nên chọn một ngày đẹp trời nào đó, đem toàn bộ những đạo cụ ta biết
viết lên giấy để phát cho mọi người để họ hiểu thêm về các loại đạo cụ mới được.
Làm như thế thì sau này mọi chuyện sẽ an toàn hơn. Trước đó thì ta sẽ nói cho
ngươi biết về những đạo cụ nguy hiểm nhất.”
Ainz
vừa đi vừa giới thiệu chung về WI.
WI-
World Item- Đạo cụ cấp World.
Những
đạo cụ cao cấp này có liên quan rất lớn đến thế giới của YGGDRASIL.
Cây
thế giới Yggdrasil đã từng có vô số chiếc lá, nhưng một ngày kia, một con quái
vật khổng lồ xuất hiện và ngấu nghiến những chiếc lá. Những chiếc lá bị tàn phá
từng chiếc một cho đến khi chỉ còn sót lại chín chiếc duy nhất. Chín chiếc lá
đó trở thành nguồn gốc cho chín thế giới được gọi là Asgard, Alfheim, Vanaheim,
Nidavellir, Midgard, Jotunheim, Niflheim, Svartalfheim, và Muspelheim.
Nhưng
con quái vật khổng lồ kia vẫn không ngừng theo đuổi chín chiếc lá còn lại. Từ
đó hình thành nên cốt truyện của trò chơi: Những người chơi bước lên con đường
mạo hiểm, đối mặt với vô số thử thách đầy hiểm nguy nhằm đạt được sức mạnh bảo
vệ thế giới của mình.
Vậy
thì những WI này đại diện cho cái gì? Chúng chính là những chiếc lá- hay nói
cách khác, mỗi WI đại diện cho một thế giới. Bởi vậy mà những WI này mang theo
sức mạnh khủng khiếp, trên thực tế, rất nhiều WI đều sở hữu năng lực dị thường.
Rất
nhiều người chơi có ý kiến rằng, những đạo cụ mạnh mẽ như vậy sẽ phá hư tính
cân bằng của trò chơi, nhưng nhà phát hành đã khẳng định rằng “Thế giới không
nhỏ bé như vậy” và hoàn toàn không có ý định động chạm đến những kẻ phá hoại
(Balance Breaker) này.
Có
cảm giác rằng nhà phát hành rất yêu thích cụm từ “Thế giới”, trong YGGDRASIL,
chỉ cần tên của class hay quái vật nào đó có từ “Thế giới” thì chắc chắn là nó
sẽ mạnh hơn so với nhóm không có từ này.
Ngay
cả con boss cuối cùng trong chuỗi nhiệm vụ cũng có tên là “Devourer of Nine
Worlds”, nó chính là con quái vật đạt được sức mạnh từ việc ăn những chiếc lá
và trở thành “World Enemy” (TL: kẻ thù chung của toàn thế giới).
Mặt
khác, người chơi nào đạt được chức vô địch trong giải đấu chín thế giới sẽ nhận
được class3 hiếm “World Champion”.
Trong
lúc Ainz còn đang đang giải thích, hai người bọn họ đã đi đến một nơi đặt vô số
bức tượng mang vũ trang đầy đủ đang sắp xếp thành một hàng chỉnh tề.
Nơi
này có bầu không khí và ma pháp trận tương tự như Lemegeton- căn phòng ở phía
trước Throne Room. Nhưng Golem trong Lemegaton không mang theo bất kì trang bị
nào, còn ở đây, mỗi bức tượng đều sở hữu những trang bị cực mạnh, thậm chí nó
còn có thể so sánh với set đồ chính của Ainz.
“Nơi
này thật yên tĩnh, Ainz-sama…A, những bức tượng kia có hình mẫu từ những sáng tạo
giả…”
“Đúng
vậy, Avatar chính là tác phẩm điêu khắc lấy hình mẫu là những đồng bạn của ta.
Nhưng…Làm sao ngươi có thể nhận ra được? Bề ngoài của những bức tượng này không
hoàn toàn giống với bản gốc. Ta không nghĩ rằng chúng diễn tả nổi 10% vẻ đẹp của
bọn họ…”
“Em
là tác phẩm của những vị sáng tạo giả, không thể nào mà không nhận ra những vị
chí tôn được!”
“Là
vậy sao?”
“Đúng
vậy, chính xác là vậy. Nhưng Ainz-sama…Cho dù là tên của nơi này, rồi những pho
tượng kia…Có phải những vị sáng tạo giả đã qua đời rồi đúng không ạ?”
“Cái
này…không hẳn là đúng.”
Không,
có lẽ đây mới là đáp án chính xác.
Ainz
dừng bước, lẳng lặng nhìn vào những bức tượng mà nghĩ thầm.
Vẻ
trầm mặc của Ainz làm cho Allbedo cảm thấy lo lắng.
Trước
vẻ lo lắng của một cô gái xinh đẹp thì không thằng đàn ông nào có thể thờ ơ.
Chưa kể cô còn là bảo bối được đồng bạn cưng chiều nhất. Nên dù Ainz đã thành một
Undead thì cậu vẫn có cảm thấy tội lỗi và bối rối.
Chỉ
là, trong xã hội thực tại cậu ít khi giao lưu cùng giới nữ, thậm chí còn không
có lấy một người bạn gái (TL: Bạn bè bình thường ý, không phải gấu đâu), nên cậu
không biết phải an ủi thế nào.
Ainz
đưa mắt nhìn xung quanh như thể tìm đề tài để phá vỡ bầu không khí này.
Lúc
này, Ainz phát hiện ra một điều gì đó, cậu không nghĩ ngợi mà chỉ tay về hướng ấy.
”Ngươi…ngươi
có thấy bốn điểm bỏ trống kia không?”
Nhận
ánh mắt Allbedo đã chuyển về chỗ trống, Ainz bắt đầu giải thích một cách đơn giản:
“Một
chỗ trống trong đó là nơi ta dự định đặt bức tượng Avatar của ta.”
Đó
là một lời nói dối.
Những
bức tượng Avatar này là do chính Ainz tạo ra và đặt vào đó. Vậy nên nếu Ainz
không chơi nữa thì sẽ chẳng có giúp cậu đặt tượng Avatar.
Những
thành viên của Guild đều nói “Cậu cứ dùng đi”, và đem toàn bộ trang bị cùng những
món vật phẩm trả tiền chuyển cho Ainz trước khi rời khỏi trò chơi. Vì muốn giữ
lại những kí ức về những người bạn, Ainz đã trả tiền để tạo ra những Golem có
thể mang được trang bị.
Đó
cũng là nguyên nhân những Avatar này có vẻ ngoài xấu xí như vậy.
Mọi
thông tin về vẻ ngoài của những thành viên Guild đều được lưu trữ trong Pandora
Actor. Nhưng Ainz không có năng lực hay kĩ năng đặc thù để sử dụng những thông
tin đó vào việc tạo Golem.
Bởi
vậy cậu chỉ có thể bỏ tiền mua những dữ liệu có sẵn và cài đặt cho chúng. Kết
quả là đám Avatar trở thành những bộ dáng vặn vẹo, tay chân dài ngắn, to nhỏ
không đồng đều hoặc là đầu to một cách bất thường. Nói chung là giống một đám
quái vật chỉ xuất hiện trong những cơn ác mộng kinh khủng nhất.
Nhưng
vẻ bề ngoài xấu xí không cân xứng lại tỏa ra một thứ không khí quỷ dị khiến người
ta cảm thấy bất an. Điều đó thực sự rất hợp với khu Linh Miếu. Nếu xét theo điểm
đó mà nói, thì coi như Ainz là kiểu chó ngáp phải ruồi.
(Nói
thế nào được nhỉ, cảm giác như đang nhìn vào những con búp bê chế tạo từ khi
mình còn bé tí vậy, thật sự xấu hổ quá…)
Ngoài
sự xấu hổ, Ainz còn có một cảm xúc mãnh liệt hơn nhiều.
Đó
là sự cô đơn.
Cậu
từng nói với mọi người rằng.
Đám
Avatar là nơi để bảo quản trang bị cho những người rời khỏi trò chơi. Nói không
chừng những Avatar này sẽ những Thủ Hộ giả cuối cùng…
Nhưng
sự thật là cậu chế tạo chúng vì quá cô đơn mà thôi.
Như
một lời chứng tỏ trước những đồng bạn đã ra đi từng ngày, rằng nơi đây sẽ vĩnh
viễn là nhà của họ, là một trong những lý do đám Avatar được cất giấu tại đây.
Cũng
vì vậy mà dù nơi đây vốn mang tên “Mật thất” nhưng lại bị đổi thành “Linh miếu”
là để tượng trưng cho sự an nghỉ vĩnh hằng của họ – những người đã biến mất khỏi
YGGDRASIL.
(Vì
vậy mà trái tim của mình vẫn luôn hy vọng có thể gặp được ai đó ở thế giới xa lạ
này…)
Trong
lúc Ainz trở nên trầm tư, một tiếng kêu bi thương vang lên bên trong căn phòng.
“Xin
ngài đừng…xin ngài đừng nói như vậy!”
Cảm
xúc cô đơn trong nháy mắt biến mất, Ainz vội vàng nhìn về phía Allbedo, và cậu
cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Đôi mắt to, tròn của Allbedo ầng ậng nước mắt, chỉ
cần một tác động nhẹ là chúng lập tức rơi xuống.
“…Ainz-sama.
Ngài đã vô cùng nhân hậu khi ở lại với chúng em đến phút cuối cùng. Chúng em sẽ
vĩnh viễn trung thành với ngài. Xin ngài đừng nói những lời như vậy! Em hi vọng
ngài sẽ mãi mãi là chúa tể của chúng em!”
Allbedo
quỳ gối trước mặt Ainz.
Xen
lẫn trong những tiếng ngẹn ngào, là những câu khàn khàn không ngừng lặp lại
“Van xin ngài…Van xin ngài.”, vừa như âm thanh cầu nguyện lại giống như âm
thanh than khóc cho nỗi bi ai cùng thống khổ.
Trong
suốt cuộc đời của mình, Ainz chưa bao giờ thấy ai cầu xin một cách tuyệt vọng
như vậy.
Cậu
không nghĩ rằng, chỉ vì một chút đùa giỡn mà khiến cho Allbedo kích động như thế,
điều này làm Ainz cảm thấy vô cùng tội lỗi, cậu vội vàng nâng Allbedo dậy.
“Ta
xin lỗi.”
Chính
những người đồng bạn trong quá khứ cũng từng rời bỏ mình như vậy đó sao?
Những
lúc ở một mình trong lăng mộ rộng thênh thang, cậu luôn cảm thấy thất vọng vì mọi
người không có mặt.
Chẳng
phải cậu cũng vì cô đơn mà tức giận đó ư?
Đã
trải qua những cảm xúc đó, sao cậu lại không thể hiểu được tâm tình của Allbedo
khi cô ấy lại phải cảm nhận nỗi đau giống như mình đây?
Khi
đứng dậy, khuôn mặt lem nhem như một con mèo của Allbedo vẫn còn hai hàng nước
mắt lăn dài trên má.
Ainz
lấy ra một chiếc khăn tay, động tác vụng về mà dịu dàng lau đi những giọt nước
mắt như trân châu trên mặt Allbedo.
“…”
Tuy
cậu muốn giải thích một lần nữa…nhưng cậu lại không tìm được từ nào thích hợp
trong hoàn cảnh này.
Bởi
kĩ năng quan hệ xã giao của cậu gần như là một con số không, nên Ainz không biết
nên nói như thế nào để cô ngừng khóc.
Allbedo
không ngừng nức nở, cô nói ra một yêu cầu mà Ainz không thể trả lời:
“Ainz-sama,
xin ngài hãy đồng ý với em, hãy hứa với em rằng ngài sẽ không bao giờ rời chúng
em được không?”
“…Thật
có lỗi, nhưng mà…”
Sau
từ “nhưng mà”, Ainz lại im lặng. Cậu có lý do nên mới không thể nhận lời
Albedo, nhưng có vẻ như cô đã hiểu lầm điều đó.
“Vì
cái gì mà ngài không thể hứa với em? Vì trong lòng ngài đã có ý định vứt bỏ
chúng em sao? Tại sao! Là vì điều gì đã khiến ngài không thoải mái? Nếu ngài
nói ra, em sẽ lập tức khắc phục nó! Nếu ngài cho rằng em là một mớ rắc rồi, thì
em sẽ lập tức tự sát…”
“Không
phải!”
Ainz
hét lên khiến bả vai Allbedo run rẩy.
“Nghe
ta nói. Đầu tiên, ví dụ hiện tại…Không có bất kì phương pháp nào để giải cứu
Shalltear. Tinh thần của Shalltear bị khống chế là do hiệu quả của WI. Cách duy
nhất để chống lại tác động của một WI là nắm giữ một WI khác, hoặc là bản thân
chuyển thành class đặc biệt.”
Trong
khi Ainz cố gắng dỗ dành, Allbedo nức nở hỏi:
“Cho…cho
nên ngài mới đi tới đây…nơi này…lấy…lấy WI đúng không?”
“Đúng
vậy, mục đích của ta là mỗi thủ vệ đều có một WI. Thực tế thì nếu sử dụng một
WI tương đương thì có thể giải trừ khống chế tinh thần Shalltear. Nhưng ta đang
phân vân có nên sử dụng WI hay không…Ta thật sự là một chủ nhân tồi tệ. Bởi vì
ta đã coi trọng những đạo cụ này hơn cả sự trung thành và tận tâm của những thuộc
hạ của mình.”
“Không,
không có đâu! Những WI này là do sáng tạo giả vất vả thu thập, giá trị của
chúng cao hơn rất nhiều so với chúng em.”
“…Thật
à?”
Nếu
như là trong trò chơi thì Ainz hẳn sẽ có suy nghĩ như vậy, nhưng còn lúc này
thì cậu lại không hề có loại ý nghĩ đó.
Nhưng
ngay cả vậy, Ainz vẫn không thể sử dụng quân át chủ bài cuối cùng.
Những
WI có sức mạnh phá hoại sự cân bằng của trò chơi được xưng là nhóm “Hai mươi”,
bao gồm hai mươi đạo cụ có sức mạnh phi thường.
Trong
nhóm “Hai mươi” này có một đạo cụ vô cùng nổi tiếng “Longinus”, có khả năng xóa
bỏ hoàn toàn một đối tượng, song cái giá phải trả là người sử dụng cũng bị xóa
bỏ theo.
Nếu
bị WI này xóa bỏ thì chỉ có thể phục hồi lại bằng một WI khác, còn những cách
khác đều vô hiệu, cho dù sử dụng loại đạo cụ phải trả tiền. Giả sử có một ai đó
đem đạo cụ này sử dụng lên người một NPC trong Nazarik, tùy thuộc vào cấp độ của
NPC mà ưu đãi của căn cứ cấp cao-tổng số level NPC nguyên bản (TL: Đọc lại chap
1 vol 1 để biết thêm chi tiết, nếu nhớ không nhầm thì là part 2) sẽ bị giảm
tương ứng.
Trong
đầu Ainz hiện lên một vài đạo cụ có tác dụng kinh khủng như tương tự.
“Ahura
Mazda” có tác dụng cực kỳ lớn đối với bất kỳ kẻ nào thuộc tính hắc ám. Thậm chí
nó còn có khả năng thay đổi thế giới.
“Five
Elemental Restriction” (TL: Ngũ hành), là loại đạo cụ mà nhà phát hành tạo ra
nhằm thay đổi hệ thống ma pháp của Yggdrasil.
Một
WI còn khủng khiếp hơn “Ngũ hành” đó chính là “Ouroboros”, đạo cụ này thậm chí
có thể thay đổi cả hệ thống của Yggdrasil.
Còn
có một WI cực mạnh, “World Savor” (TL: Ý chí thế giới), bình thường thì mặt
hàng này chỉ là một cây gậy không có gì đặc biệt, nhưng nó sở hữu khả năng nâng
cao sức mạnh không giới hạn. Bởi vậy nếu kẻ thù sở hữu loại đạo cụ này, thì
ngay cả trong thời kì mạnh nhất của Nazarick, căn cứ vẫn sẽ bị đánh sụp.
Vì
quá mạnh mẽ, nhóm “hai mươi” chỉ có thể sử dụng được một lần, vậy nên trừ trường
hợp lâm vào bước đường cùng, nó sẽ không bao giờ lộ diện.
Ainz
Ooal Gown vẫn luôn tự hào vì sở hữu tới 2 vật trong nhóm “Hai mươi”, chỉ có những
đối thủ xứng tầm mới đủ sức mạnh làm cho họ sử dụng chúng.
Nếu
chỉ biến mất thì không sao.
Nhưng
nếu nó biến mất, rồi rơi vào tay người khác, nhất là vào tay kẻ thù của
Nazarick thì sẽ thế nào đây?
Cho
dù Nazarick còn các WI bảo hộ nên không chịu ảnh hưởng, nhưng nếu không tính
toán kĩ, thì đối phương có thể uy hiếp tới tận cửa.
Bởi
vậy cậu không thể dùng đạo cụ WI mà chỉ có thể dùng phương pháp khác để giải cứu
Shalltear.
“Allbedo
cảm ơn vì những lời nói vừa rồi. Bây giờ hãy để cho ta giải thích lí do mà ta lại
im lặng.”
Cảm
giác thân thể này vẫn có chút cảm giác của nhân loại còn sót lại, Ainz hít một
hơi thật sâu, giống như hô hấp ở kiếp trước, vì những lời tiếp theo vô cùng
quan trọng.
“Ta
định đối mặt với Shalltear một mình. Bởi vậy…Ta không biết ta có thể còn sống
trở về hay không…”
“…Đây
là một cuộc chiến bắt buộc, nếu ta bỏ rơi cô ấy thì mọi chuyện có thể sẽ vô
cùng tồi tệ.”
Trong
lòng Ainz thầm chấp nhận cái ý nghĩ này.
Không
biết vì sao mà kẻ thù lại không ra lệnh cho Shalltear, nhưng nếu đối phương ra
lệnh, sự việc sẽ trở nên khó giải quyết, bởi như thế chẳng khác nào lôi toàn bộ
Nazarik ra ngoài ánh sáng.
“Nhưng
tại sao ngài lại muốn một mình chiến đấu? Chúng ta có thể lấy số lượng áp đảo
mà! Chúng em không có cách nào để giúp ngài sao?”
Ainz
chậm rãi nói khi dịu dàng vuốt ve má của Albedo.
“Không
phải, Allbedo, ta rất tin tưởng ngươi. Chỉ là…Có ba lí do ta phải một mình chiến
đấu. Thứ nhất…Ta tự hỏi bản thân mình có phải là một chủ nhân xứng đáng hay
không?”
“Ainz-sama,
sao ngài lại nói như thế?”
Ainz
giơ tay lên cắt ngang câu nói của Allbedo.
“Nếu
ta có thể dịch chuyển sang thế giới này…thì dĩ nhiên người chơi khác cũng có thể
làm vậy, như thế thì WI chắc chắn sẽ tồn tại. Vậy mà ta lại không thể nghĩ ra
những chuyện đương nhiên như thế, một kẻ ngu ngốc như ta có tư cách để lãnh đạo
người khác sao?”
“Ainz-sama,
chỉ cần ngài có mặt ở nơi này đã là giá trị lớn nhất rồi. Cho dù có chút thiếu
sót thì chúng em cũng sẵn lòng dốc sức để giúp đỡ cho ngài mà.”
“Cảm
ơn ngươi, nhưng chuyện lần này ta vẫn phải là người chịu trách nhiệm.”
Nếu
thế giới này thật sự tồn tại WI “Longinus”, rất có thể sẽ sinh ra tình huống chỉ
cần trả giá một nông dân là có thể diệt sạch toàn bộ thủ vệ.
Shalltear
bị khống chế tinh thần, mặc dù không phải là chuyện tốt, nhưng nếu cân nhắc về
mức độ nguy hiểm thì cũng coi như là may mắn rồi.
“Ý
của ngài là, ngài muốn sửa chữa lỗi lầm cho nên mới một mình đối mặt với
Shalltear… Nhưng sẽ không ai đủ quyền lực để phán xét chúa tể tối cao của
Nazarik đâu ạ!”
“Không
chỉ như vậy. Lí do thứ hai …Shalltear đang một mình ở nơi đó. Vậy thì đó rất có
thể là một cái bẫy- một cái bẫy chết người.”
Nhìn
Allbedo lộ vẻ mặt khó hiểu, Ainz tiếp tục nói:
“Chúng
ta- Ainz Ooal Gown mỗi khi thực hiện hoạt động PK sẽ tạo ra một hoàn cảnh giống
với tình hình của Shalltear bây giờ. Chúng ta sẽ sử dụng một thành viên của
guild làm mồi dụ, và chờ đợi con mồi sa bẫy. Đương nhiên, mồi dụ có khả năng bị
giết, nhưng chúng ta cũng sẽ đem đám con mồi tiêu diệt sạch.”
“Nói
vậy thì, Ainz-sama.”
“Chờ
chút, ta còn chưa nói hết., ngươi có biết điều chúng ta sợ nhất khi bố trí loại
bẫy này là gì không?”
Không
đợi Allbedo phản ứng, Ainz lập tức đưa ra đáp án:
“Đó
là số lượng con mồi mắc bẫy không được như dự kiến. Nếu là như thế thì chúng ta
phải cẩn thận xem đối phương có bố trí phục kích hay không, nếu không thì chính
đối phương sẽ dùng chính cái bẫy này để tiêu diệt chúng ta.”
Nhận
thấy đôi mắt của Albedo sáng lên vì đã hiểu, Ainz thầm thở dài một hơi nhẹ
nhõm.
“Mà
lí do cuối cùng là ta muốn giết Shalltear.”
“Nếu
như vậy thì để cho em đi! Một người sở hữu một WI như em là kẻ thích hợp nhất.”
“…Ngươi
nắm chắc sẽ chiến thắng sao? Đừng nói dối ta, nói cho ta biết ngươi nghĩ tỉ lệ
chiến thắng của bản thân là bao nhiêu?”
Nhìn
vẻ nghiêm túc trong mắt Ainz, Allbedo cắn môi không nói.
“Allbedo…suy
nghĩ của ngươi không sai, Shalltear rất mạnh.”
Shalltear
Bloodfallen.
Cô
là thủ vệ mạnh nhất tại Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, cho dù là Albedo, không,
bất kì NPC (TL: Cái chỗ này hơi ảo, chắc không tính true form của Sebastian với
Rubedo) cấp độ 100 nào cũng không có ai là đối thủ của cô.
“Chính
vì vậy…mà ta mới phải đi. Có thể đơn độc chiến đấu thắng Shalltear chỉ có ta mà
thôi.”
“Chuyện…chuyện
này…Nếu Ainz-sama được trang bị đầy đủ, có lẽ có thể đánh bại cô ta, chỉ là…”
Ainz-
một kẻ toàn thân trang bị cấp Divine cộng thêm một số trang bị trả tiền so với
Shalltear- người chỉ có một cây thương cấp Divine. Nếu nhìn từ trang bị thì
Ainz áp đảo tuyệt đối. Nhưng giống như Allbedo, phần thắng của Ainz cũng không
cao.
Ainz
hiểu rõ lý do tại sao.
Shalltear
Bloodfallen là khắc tinh của Momonga – Ainz.
Class
của Ainz là Undead Magician, tập trung nhiều vào tử vong ma pháp.
Có
thể nói cái nghề này được xây dựng hoàn toàn với mục đích giải trí.
Nhưng
Shalltear lại khác, class của cô lại được thiết lập một cách cực kì chặt chẽ.
Không chỉ vậy, Shalltear còn là một Magic caster tâm linh hệ, sở hữu một vài kĩ
năng khắc chế vong linh hệ ma pháp, chưa kể đến năng lực cận chiến.
Chỉ
như vậy thôi cũng đã cho thấy sự chênh lệch của hai bên lớn đến mức nào. Chưa kể
tử vong ma pháp của Ainz không có tác dụng nhiều với Shalltear.
Ainz-
người mà sở trường không thể phát huy vs Shalltear- kẻ chuyên chống lại undead.
Mặt
khác, Ainz lo lắng về tình huống bị dính phải trạng thái đánh cắp trang bị, mà
như vậy thì phần thắng sẽ càng nhỏ hơn. Mà đúng hơn là hoàn toàn không có cửa để
chiến thắng.
“Ngươi
muốn nói ta đang ở thế bất lợi đúng không?”
Allbedo
cúi đầu.
Có
lẽ như thế thật, bản thân Ainz cũng cho là vậy. Chính cậu cũng không tin tưởng
mình có thể chiến thắng Shalltear.
Nhưng…
…Hãy
để ta cho các ngươi thấy, ta- người được các ngươi xưng tụng là kẻ thống trị
cao nhất của Nazarik, cũng không phải chỉ có hư danh.
“…Suy
nghĩ của ngươi rất chính xác, nhưng cũng có chỗ sai lầm. Những gì các ngươi có
chỉ là kiến thức đơn thuần mà thôi.”
“A?
Ý của Ngài là?”
“Ngươi
có kinh nghiệm sao?”
“Cái
gì? Kinh nghiệm ạ?”
Khuôn
mặt Allbedo đỏ bừng. (TL: Đùa, dịch đoạn này mềnh cũng hỉu nhầm y hệt)
“Đúng
vậy, kinh nghiệm chiến đấu.”
“A!
Là ý này ạ! Đúng vậy, em có thể phát được toàn bộ lực lượng mà sáng tạo giả ban
cho. Cho nên, cũng có thể nói là rất có kinh nghiệm đi.”
Ainz
lắc đầu phủ định đáp án của Allbedo. Trong trận chiến với Clementine, cậu đã có
rất nhiều gợi ý.
“Không
đúng, vận dụng sức mạnh với kinh nghiệm chiến đấu là hai khái niệm khác nhau.
Ngươi có nhớ cuộc tấn công đại quy mô vào Nazarik hay không, cảnh Shalltear phải
chống lại những người chơi khác ấy?”
“Mặc
dù em không biết rõ ràng, nhưng hình như là cô nàng bị giết đúng không ạ?”
“…Trừ
lần đó ra thì sao?”
Allbedo
lắc đầu tỏ vẻ không có.
“…Đối
phó với kẻ xâm lược đơn độc, bình thường đều do chúng ta ra tay…Loại suy nghĩ
keo kiệt (TL:tiếc tiền hồi sinh NPC) đã giúp chúng ta có được sự trợ giúp tuyệt
vời trong chiến đấu. Vậy nên, ta mới là người có khả năng chiến thắng cao nhất.”
Ainz
cười lạnh một tiếng, tất nhiên khuôn mặt cậu không thể nhúc nhích.
Nhưng
Allbedo vẫn cảm nhận được nụ cười của người thống trị tối cao, hai gò má của cô
phiếm hồng, giống như cô gái trẻ bắt gặp cái nhìn của người đàn ông mình ngưỡng
mộ.
Ainz
như tuyên chiến với một người không có mặt ở nơi này.
“Thân
là chủ Guild Ainz Ooal Gown, khi tham gia PvP thì tỉ lệ thắng của ta tương đối
cao…Cho dù đối mặt với class được xây dựng hoàn hảo thì vẫn có thể bất khả chiến
bại, không gì cản nổi, làm sao có thể thua một kẻ chỉ trông cậy vào thuộc tính
bản thân được. Hơn nữa ta và Pelucino có quan hệ rất tốt (TL: Quan hệ dầu ăn).
Cho nên trận chiến này còn chưa bắt đầu thì đã có kết quả rồi…Shalltear.”
“Ainz-sama,
em sẽ không ngăn cản ngài. Nhưng, xin ngài hứa với em, nhất định phải trở về.”
Ainz
lẳng lặng nhìn Allbedo, rồi từ từ gật đầu.
“Ta
hứa với ngươi, nhất định sẽ đánh bại Shalltear và trở lại bình an.”
Phần
2
Trải
rộng trước mắt Ainz là một thế giới màu xanh biếc.
Cậu
bước khỏi cổng dịch chuyển rồi quan sát xung quanh. Tới khi đảm bảo phụ cận đều
không có người qua lại, Ainz mới nở nụ cười nhẹ nhõm. Nếu có kẻ ẩn nấp, chắc chắn
cậu đã đánh lén ngay lập tức chứ không thoải mái như vậy.
Cậu
chọn vị trí dịch chuyển cách Shalltear 2km cũng là để phòng ngừa những chuyện
những chuyện như vậy.
Dù
cậu đã thực hiện những ma pháp để rà soát, nhưng không có gì đảm bảo kẻ dùng WI
điều khiển tinh thần Shalltear không lảng vảng đâu đây.
Kết
quả tốt là nỗi lo của cậu chỉ là vô căn cứ. Ainz hạ thấp vai rồi quay đầu nhìn
hai người đang bám sát cậu phía sau:
“Chúng
ta tách ra ở đây thôi.”
Cậu
ra lệnh cho Aura và Mare.
Sau
khi xem xét những khía cạnh của cuộc chiến khốc liệt sắp tới, Ainz chỉ cho phép
hai người họ được đi theo cậu.
Cậu
cũng đã rút lại các mệnh lệnh trước đó, và yêu cầu đa số những thành viên hoạt
động bên ngoài quay trở lại Nazarick. Ngoại trừ Aura và Mare thì chỉ còn
Sebastian và Solution là vẫn đang tiếp tục công tác của mình.
Sở
dĩ cậu chọn hai người đồng hành, lý do lớn nhất là để tận dụng điểm yếu tình cảm
của đối phương. Chủng tộc của cặp song sinh là bán nhân loại, không như
Demigure hay Cocytus thuộc dị hình tộc, vậy nên đối thủ có thể sẽ không đành
lòng ra tay với hai đứa bé hình người đáng yêu như vậy.
Đương
nhiên cũng có khả năng đối phương là một kẻ giết người máu lạnh.
Nhưng
ngay cả như vậy, cậu vẫn cần có hai người trợ giúp phía sau để phòng bị những
tình huống phát sinh bất ngờ.
(Mặc
dù nó có thể là một nước cờ tồi).
Ainz
nhìn đôi bao tay bằng kim loại có hình dạng khác nhau của Mare. Chiếc găng bên
phải giống như bàn tay của Thiên Thần, mịn màng và tỏa ra ánh sáng màu trắng bạc
tinh khiết. Chiếc găng bên trái lại giống như móng vuốt của Ác Ma, với những
mũi gai nhọn và bộ vuốt sắc bén, phát ra ánh sáng đỏ tựa như dung nham truyền
qua khe nứt.
Sau
đó cậu quay sang Aura và nhìn cuộn giấy (Scroll) lớn treo trên thắt lưng cô.
“…
Nếu số lượng của kẻ thù quá đông, lập tức rút về Nazarick.”
“…Tuân
mệnh.”
Aura
gật đầu một cách miễn cưỡng, trong khi Mare cũng vội vàng cúi đầu hành lễ.
“Nghe
kĩ, phải tuyệt đối lui lại. Bởi đây cũng là một trong những kế hoạch của ta.
Ngoài ra những bảo vật của Nazarick mà ta giao cho hai ngươi cũng phải bảo quản
tốt và không được phép để bất kì ai cướp đi. Tùy vào tình huống mà phải đặt
chúng lên trên tính mạng của các ngươi, nhớ chứ?”
Ainz
cảnh cáo cặp song sinh. Cậu cảm thấy lo lắng trước câu trả lời do dự của Aura.
Nếu vì quá trung thành mà bất tuân mệnh lệnh thì nó sẽ là một vấn đề trí mạng.
Nhìn
thấy hai người – một tràn đầy năng lượng và một có vẻ sợ hãi rụt rè khi đáp ứng
cậu khiến trong lòng Ainz bỗng xuất hiện nghi vấn.
(Thật
ra thì mình coi trọng cái nào đây?)
Muốn
cứu Shalltear nhưng lại không sử dụng WI, xét theo quan điểm này thì rõ ràng cậu
coi trọng đạo cụ hơn.
Nhưng
lý do cậu không sử dụng WI cũng là lý do mà cậu đã nói với Albedo trong Bảo vật
điện. Bởi vì chúng là những át chủ bài cuối cùng, với năng lực chuyển bại thành
thắng trong bất kì tình huống nào.
Nếu
như không còn bất kì biện pháp nào thì không nói, nhưng nếu đã có biện pháp,
thì quyết định không sử dụng mới là lựa chọn khôn ngoan.
Bỏ
qua những lý do ấy, những NPC được đồng bạn của cậu tạo ra đều đã trở thành những
sinh vật có trí khôn và vô cùng tận trung, so sánh giữa họ, cùng những WI – biểu
tượng cho những chuyến phiêu lưu và tạo nên địa vị của Ainz Ooal Gown tại
YGGDRASIL – cái nào quan trọng hơn?
Không
thể tìm ra được câu trả lời dù cậu đã suy nghĩ rất nhiều khiến Ainz lâm vào
hoang mang.
Nếu
như trước khi đi tới thế giới này, cậu đã có thể trả lời dứt khoát, nhưng hiện
tại cậu không thể nói ra.
Những
thành viên của Guild đã tốn rất nhiều tâm huyết trong suốt quá trình thiết kế,
lập trình, tỉ mỉ tạo nên những NPC, mà bây giờ đều là những NPC sở hữu trí tuệ
cùng cảm xúc thực sự.
(Mà
bây giờ mình lại định giết… – những NPC này giống như những đứa con của chúng
ta – … giết con gái của Pelucino.)
Ý
chí của Ainz bị rối loạn.
Cảm
xúc đó cũng có thể gọi dưới cái tên “tội lỗi”.
Có
điều –
Ánh
mắt sắc bén của Ainz nhìn về nơi Shalltear đang đứng.
“Để
phá vỡ sự kiểm soát của WI thì đây cũng là biên pháp duy nhất.”
Cậu
nói ra những lời này cũng là để thuyết phục chính mình.
Nhận
thấy ánh mắt đầy lo lắng của Aura và Mare, Ainz cảm thấy không nên để hai người
họ bận tâm quá nhiều, vậy nên cậu nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác:
“Còn
lại… các ngươi hãy hợp tác với chúng, nhớ làm tốt việc trinh sát xung quanh.”
Ngón
tay của Ainz chỉ vào bốn khối thịt trôi lơ lửng phía trước.
Đường
kính cơ thể chúng chỉ tầm hai mét và có màu hồng phấn. Bao quanh chúng là những
con mắt không ngừng chớp, những con mắt này giống như được lấy từ thi thể của
vô số loài sinh vật rồi khâu lại với nhau.
Chúng
là Eyeball Corpes (Ánh mắt thi), sinh vật được tạo ra từ [Create high-tier
Undead].
Ainz
đã sử dụng tối đa khả năng triệu tập của mình để triệu hồi những Eyeball
Corpses này bởi chúng là khắc tinh của những kẻ chuyên dùng ma pháp hoặc kỹ
năng ẩn thân.
Những
đôi mắt đục ngầu trên chúng không phải đồ trang trí mà ẩn chứa thị lực tuyệt vời,
thậm chí còn tốt hơn một Ranger như Aura. Tuy sức chiến đấu thấp, nhưng giá trị
của chúng nằm ở khả năng trinh sát chứ không phải năng lực chiến đấu. Có chúng,
nhiệm vụ của Aura sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
“Tuân
lệnh! Có điều, bọn chúng sẽ nghe mệnh lệnh của thần chứ ạ?”
“Không
thành vấn đề, ta có thể khẳng định điểm ấy. Ngoài ra, ta sẽ lợi dụng ma pháp
liên kết tinh thần để giúp các ngươi kết nối với nhau. Bằng cách đó, ngươi sẽ
trở thành trung tâm chỉ huy và có thể tuần tra một cách an toàn.”
“Thần
hiểu rồi, nếu thần tự mình hành động thì nhanh hơn, nhưng sẽ không thể biết đối
phương có những ai! Đã rõ! Sau khi Mare sử dụng ma pháp tăng khả năng ẩn nấp,
chúng thần sẽ tiến hành mai phục quanh khu vực này.”
“Tốt
lắm, vậy thì ta sẽ để nó cho các ngươi.”
Ainz
nở một nụ cười lặng lẽ.
Demigure
là người cuối cùng bước vào phòng, hắn nhanh chóng đi đến một chỗ trống rồi ngồi
xuống. Nếu trong ngày thường, hắn sẽ không bao giờ làm ra hành vi thô lỗ đến thế,
nhưng cách thể hiện này cũng đã nói rõ tâm trạng của Demigure hiện tại.
“Ta
cần một lời giải thích.”
Đôi
mắt của Demigure khép hờ, giọng nói quyết liệt hướng đến phía đối diện của cái
bàn, Albedo:
“Tại
sao cô lại đồng chuyện này?”
Tuy
thanh âm vô cùng bình tĩnh, nhưng đó chẳng qua chỉ là một lớp màn mỏng che phủ
bên ngoài, nếu nghe kĩ thì ai cũng có thể nhận thấy sự bén nhọn trong giọng điệu
ấy.
Những
người bình thường điềm đạm, lại xuất hiện những cảm xúc mãnh liệt sẽ khiến người
ta cảm thấy khó tin. Nhưng lúc này không phải như vậy, sự kích động của
Demigure là thật, thậm chí ngay cả những đồng bạn của hắn cũng chưa từng thấy hắn
kích động đến thế.
Tuy
vậy, trước câu hỏi thù địch và còn có chút sát khí này, Albedo vẫn thản nhiên
như thường.
“Đây
là quyết định của Ainz-sama. Chúng ta chỉ là bề tôi của ngài, làm thế nào có thể
phản đối…?”
“…Vì
cái gì?”
Một
âm thanh chất vấn như lưỡi dao sắc bén cắt ngang lời Albedo.
“Vì
cái gì? Khi Ainz-sama quyết định đi đến thành phố nhân loại, cô là người đã
kiên quyết yêu cầu ngài ấy phải mang theo hộ vệ, vì cái gì mà cô đồng ý chuyện
lần này? Khi đó cô là người lo lắng nhất cho an nguy của Ainz-sama mới đúng.”
Albedo
gật đầu đáp lại khiến gương mặt của Demigure bắt đầu vặn vẹo.
“Vậy
thì… ta hỏi lại một lần nữa! Vì cái gì mà ngươi đồng ý chuyện này?”
Dường
như căn phòng bị rung lên bởi sự giận dữ, đây không phải cảm xúc bình thường của
Demigure.
Cocytus
chậm rãi quay đầu, ánh mắt lo lắng khi nhìn hai người đang trừng mắt với nhau.
“…Hơn
nữa, cô biết Ainz-sama nói dối đúng không?”
Demigure
hỏi bằng một giọng trầm thấp ngập tràn sắc thái của phẫn nộ.
Albedo
lại gật đầu, lần này thì Cocytus phát ra một thanh âm kim loại. Hai người kia
biết, tiếng ồn sắc nét và âm vực cao vút này chỉ được phát ra khi Cocytus cảm
thấy nghi ngờ.
“…Ban
nãy cô đã nói Ainz-sama đã nhắc tới lý do ngài ấy phải chiến đấu một mình.
Nhưng ngươi không cảm thấy lạ sao? Nếu theo quan điểm của Ainz-sama, nếu chúng
ta hoàn toàn có thể sử dụng chiến thuật biển người đúng không? Sẽ an toàn hơn nếu
chúng tay thay phiên tấn công và chậm rãi tiêu hao thể lực và ma lực của
Shalltear đúng không?
“…Ngươi
nói không sai, Cocytus. Chúng ta đều có thể dễ dàng nghĩ ra đối sách thì không
lý nào Ainz-sama lại không nghĩ tới. Nói cách khác, Ainz đang nói dối, để che
giấu một lý do nào đó.”
“Cái
này…là lý do gì?”
“Không
biết… Cho nên ta cũng muốn hỏi. Nếu không thì làm sao cô ta có thể đồng ý để
Ainz-sama đến đó một mình.”
“Bởi
vì Ainz-sama vài ngày trước và Ainz-sama hiện tại giống như là hai người hoàn
toàn khác nhau.
Demigure
hơi nheo mắt lộ ra vẻ bối rối, Albedo đành phải giải thích rõ hơn.
“Lúc
đó, biểu hiện của Ainz-sama không giống với biểu hiện của một người đàn ông…
nói thế nào nhỉ.., tuy ta biết nói thế này thật vô lễ, nhưng khi ấy, biểu hiện
của ngài giống với biểu hiện của một đứa trẻ đang chạy trốn.”
“Ta
không cảm thấy thế. Có phải là là ảo giác của cô không?
Đôi
mắt của Demigure nhìn về phìa [Crystal Screen] (Màn hình thủy tinh). Nó hiện ra
hình ảnh chủ nhân của họ đang chậm rãi đi bộ trong rừng.
“Ngươi
nghĩ vậy sao? Ta không cho là mình không nhận ra biểu cảm của người đàn ông mà
ta yêu đâu…”
Ánh
mắt của Albedo cũng rời hướng về phía [Crystal Screen] và gương mặt cô lộ ra những
tình cảm của một cô gái đang chìm đắm trong tình yêu, nhưng vẻ mặt này lại càng
thổi bùng sự tức giận trong Demigure.
“Này!
Cái mặt đó là sao hả?”
“Hiện
tại gương mặt của Ainz đã có thêm sự mạnh mẽ và kiên định. Là một người phụ nữ
– cách nghĩ này thật bất kính – ta sẽ không bao giờ phản đối quyết định của chủ
nhân yêu dấu. Hơn nữa Ainz-sama đã hứa với ta ngài ấy sẽ trở về.”
Thấy
Albedo không định nói gì thêm, Demigure tiếp lời với vẻ khinh khỉnh và một cái
nhìn không vui:
“Đây
rõ ràng là sự ngây thơ của cô, thiếu suy nghĩ, xử lý theo tình cảm. Ainz-sama
là vô thượng chí tôn – sáng tạo giả duy nhất còn lại. Nếu ngài ấy phải đối mặt
với tình huống nguy hiểm đến tính mạng, thì chúng ta phải có trách nhiệm loại bỏ
mối nguy hiểm đó. Cho dù sau này có bị khiển trách, hay là hy sinh tính mạng,
chúng ta vẫn phải hành động, phải không?”
Phát
ra một tiếng va chạm lớn, Demigure đứng lên.
“Ngươi
muốn đi đâu?”
Demigure
xoay người đi về phía cánh cửa, giọng nói vô cùng bình thản:
“Còn
phải hỏi sao, đương nhiên là đi ra lệnh cho đám thủ hạ của ta…”
Cảm
giác được tiếng kim loại va chạm, Demigure quay đầu và nhìn thấy Cocytus đã rút
ra một thanh kiếm cấp Divine.
“…Ra
là vậy… Gọi ta trở về và ra lệnh cho ta đến đây, mục đích là như vậy sao,
Albedo?”
“Đúng
thế, Demigure… Tầng bảy đã bị ta và Ainz-sama ra lệnh phong tỏa, đám thuộc hạ của
ngươi cũng đã bị khống chế, bọn họ sẽ nghe theo lệnh ai, hẳn không cần phải nói
chứ?”
“Đồ
ngu xuẩn, nếu Ainz-sama vì thế mà bỏ mạng thì ngươi làm thế nào chịu nổi cái
trách nhiệm này? Ainz-sama là chúa tể cuối cùng của chúng ta!”
“Ainz-sama
nhất định sẽ trở về.”
“Ngươi
có cái gì mà cam đoan kết luận như thế!”
Demigure
trừng mắt. Nhãn cầu của hắn đã biến mất, không có tròng đen cũng không còn
tròng trắng, thay vào đó là vô số vết cắt nhỏ tỏa sáng lấp lánh.
“Nghĩa
vụ của những sáng tạo vật như chúng ta là tin tưởng vào chủ nhân của mình!”
Cửa
miệng của Demigure liên tục khép mở như định nói thêm, nhưng cuối cùng hắn cũng
quyết định ngậm hẳn.
Bởi
chính hắn cũng cho là vậy.
Lòng
trung thành của mỗi NPC trong Nazarick đối với 41 đấng sáng tạo giả là không thể
nghi ngờ, nhưng mỗi NPC lại có một phương thức biểu hiện khác nhau. Vậy nên
Albedo và Demigure đều có những lí giải khác biệt về cách tận trung của mình.
Tuy
vậy, khái niệm của Albedo về lòng trung thành đã khiến Demigure bị sốc nặng.
Nhưng
ngay cả như vậy, cảm giác bất an và nỗi bồn chồn trong lòng Demigure không hề
biến mất. Cho nên trước đây hắn mới có ý tưởng tạo ra hậu duệ của Ainz và nói
những lời giận dữ như bây giờ.
Nếu
Ainz-sama biến mất như những đấng sáng tạo giả khác, thì lòng trung thành của họ
sẽ hướng về đâu?
Đối
với họ, những người được tạo ra để tận trung với các đấng sáng tạo, nếu ngay cả
giá trị đó cũng mất đi thì ý nghĩa cho sự tồn tại của họ là gì?
Demigure
thô bạo ngồi trở lại trên ghế như cố gắng che giấu tâm tình của bản thân.
“Nếu
có bất kì điều gì…xảy ra với Ainz-sama, ta muốn cô phải tự từ chức tổng quản thủ
vệ.”
“….Demigure,
ngươi dám yêu cầu Albedo-sama rời khỏi vị trí mà các đấng sáng tạo đã ban cho
cô ấy sao? Qúa xấc xược..!”
Albedo
mỉm cười với Cocytus cáu giận.
“Không
thành vấn đề. Tuy nhiên, Demigure, nếu Ainz-sama bình an trở về, và nếu trong
tương lai lại có những chuyện như vậy, ta muốn ngươi phải ngoan ngoãn nghe lệnh
ta.”
“Được!”
“Vậy
thì, Cocytus, ngươi đoán cơ hội chiến thắng của Ainz-sama là bao nhiêu?”
Cocytus
miễn cưỡng nói ra suy đoán của mình.
“Ba
mươi-bảy mươi, Ainz-sama là ba mươi.”
Bả
vai của Demigure không ngừng run lên.
Nếu
chiến binh mạnh nhất của họ, Cocytus, đã nói như vậy thì Demigure không thể nào
bình tĩnh nổi. Nhưng Albedo lại khác, cô vẫn nở nụ cười sáng lạn như chưa từng
nghe thấy, và ánh mắt mang theo vẻ tin tưởng không cách nào lay chuyển.
“Vậy
à, vậy chúng ta hãy chờ xem Ainz-sama làm thế nào để chuyển bại thành thắng.”
Sau
khi tách khỏi cặp song sinh, Ainz đi tới vị trí của Shalltear. Nhờ vào khả năng
đặc biệt của mình, cậu vẫn có thể phân biệt rõ phương hướng của Shalltear dù mắc
kẹt trong một khu rừng rậm rạp.
Ra
khỏi rừng, cậu bắt gặp cái nhìn của Shalltear. Cậu cảm thấy buồn khi ánh mắt cô
giống hệt lúc trước, vô hồn, và không khác gì một con búp bê. Đồng thời cậu
cũng giận chính bản thân mình, và càng giận dữ hơn khi nghĩ đến kẻ đã sử dụng
WI.
“Chết
tiệt.”
Âm
thanh không lớn, nhưng sắc thái ngập cảm xúc phẫn nộ, thậm chí ngay cả thân thể
Undead luôn áp chế tình cảm của cậu cũng không thể nào ngăn được cơn sóng dữ
này.
“Vì
tìm kiếm đồng bạn, ta đã tìm mọi cách để truyền bá danh hiệu của Ainz Ooal Gown
bằng mọi cách, thậm chí không tiếc thủ đoạn. Nhưng ta luôn thận trọng để tránh
sự xung đột vô nghĩa, vậy mà tại sao chuyện này vẫn phát sinh?”
Rốt
cuộc là ai? Là thế lực nào đã sử dụng WI với Shalltear? Cậu không có manh mối
nào cả.
“…Mặc
kệ đối phương là ai, chỉ cần Shalltear nói ra ta sẽ biết… đến lúc đó ta sẽ giết
sạch chúng.”
Cảm
xúc đen tối trong lòng Ainz nổi lên dữ đội – sát khí cùng sát ý khiến cho cái đầu
lâu vô cảm cũng trở nên dữ tợn.
“Ta
nhất định sẽ khiến các ngươi hối hận sâu sắc vì sự ngu xuẩn này. Đừng tưởng chọc
giận Ainz Ooal Gown chúng ta là có thể dễ dàng chạy thoát.”
Đem
sự tức giận hóa thành lời nói khiến cảm xúc trong lòng Ainz dần lắng xuống.
Trận
chiến sắp bắt đầu. Cậu cần giữ mình được tỉnh táo.
“Mình
thật ngốc, biết rõ còn những thủ đoạn tốt hơn…”
Ainz
lộ ra một nụ cười tự giễu.
“…Là
cảm thấy tội lỗi sao? Hay là do mình không dám đối mặt … chỉ là trốn tránh mà
thôi.”
Mặc
dù Shalltear là thủ vệ mạnh nhất, nhưng sự chênh lệch giữa các thủ vệ lại không
quá lớn. Nếu các thủ vệ khác thay phiên tấn công thì họ chắc chắn sẽ thắng.
Song
Ainz không thể chọn cách này chỉ vì một lý do duy nhất.
Bởi
cậu không muốn chứng kiến cảnh những đứa con yêu dấu của mình tàn sát lẫn nhau.
Nếu
đối phương tự nguyện phản bội Ainz Ooal Gown, cậu sẽ thẳng thắn chấp nhận sự nổi
loạn này và sử dụng mọi cách để đàn áp cô.
Nếu
nó xuất phát từ ý chí của NPC, thân là người thống trị Nazarick, cậu sẽ nghiêm
túc ứng phó.
Nếu
sự phản bội này là do các thiết lập từ trước, cậu sẽ tìm cách tốt nhất để điều
hòa chuyện này.
Nhưng
tình huống của Shalltear lúc này khác với những tình huống kia. Tinh thần của
cô đã bị khống chế, và người sai là Ainz vì cậu đã không tính đến tình huống
như vậy.
Do
đó cậu chỉ có thể tự mình chịu trách nhiệm.
Cậu
muốn tự tay kết thúc mớ lộn xộn này.
Ainz
gỡ xuống một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này có tác dụng hồi sinh mà không cần bất
kì sự trả giá nào, một loại đạo cụ trả phí. Gỡ xuống đạo cụ này thể hiện cho sự
kiên định trong quyết tâm của cậu, bởi cậu sẽ lơi lỏng nếu biết mình có thể sống
lại.
Đó
không phải dấu hiệu bỏ cuộc. Cậu ngẩng mặt lên trời với ý chí kiên quyết.
“Đến
bây giờ kẻ địch vẫn chưa có dấu hiệu tấn công, ngoại trừ ma pháp quan sát của
Nazarick thì mình đều không cảm nhận được ma pháp nào khác… kẻ địch không giám
thị sao?”
Thông
thường, Ainz sẽ sử dụng một lượng lớn các ma pháp phòng ngự. Loại ma pháp phản
theo dõi cậu dùng ở làng Carne cũng là một trong số đó.
Trong
YGGDRASIL, bởi [Friendly Fire] (Tường lửa bạn bè) không có hiệu quả với đồng bạn,
nên họ có sử dụng ma pháp giám thị và xác định vị trí của cậu một cách dễ dàng.
Nhưng thế giới này lại khác, nếu Albedo và những người khác muốn dò xét Ainz,
thì bản thân cậu sẽ tự động phát ra ma pháp đối kháng.
Do
đó, ma pháp đối kháng sẽ tấn công vào mạng lưới phòng hộ của Nazarick và nếu
không cẩn thận, Ainz sẽ bị hệ thống an ninh phản kích và chịu những tổn thương
không đáng có.
Vậy
nên Ainz đã vô hiệu hóa khả năng tự động đối kháng, chỉ để lại kỹ năng phát hiện
ma pháp theo dõi. Từ thông tin đó, cậu loại trừ Nazarick qua một bên, và kết luận
là không có kẻ nào sử dụng ma pháp giám thị.
Ainz
nghiêng đầu giễu cợt.
(Chẳng
lẽ Shalltear bị bỏ lại nơi này do sự trùng hợp ngẫu nhiên?)
“Hơn
nữa… không biết Albedo có nhìn thấu lời nói dối của ta không nhỉ? Hầy, mà bỏ
qua đi, có điều… ngươi không cảm thấy chuyện này giống như đang đặt cược sao,
Shalltear?”
Khuôn
mặt đờ đẵn của Shalltear không đáp lại.
Ainz
nhìn Shalltear và cậu đã sẵn sàng cho một cuộc chiến, nhưng một góc nhỏ trong
tim cậu lại đang gào thét đòi chạy trốn.
Ngay
cả khi Ainz đã xác định quyết tâm của mình, nhưng khi đứng tại đây, và đối mặt
với thực tế khiến cậu cảm nhận được áp lực to lớn đang đè nặng.
Cho
dù cậu đã chuẩn bị tâm lý để tử chiến, không, chính vì mang theo quyết tâm tử
chiến mới khiến chút tinh thần nhát gan còn sót lại của chàng trai Suzuki Satoru
cảm thấy sợ hãi.
Trận
chiến tiếp đó sẽ là một cuộc chiến khốc liệt, không phải những trận PK giả lập
trong trò chơi YGGDRASIL mà là một lần chiến đấu sinh tử cho đến khi một bên thực
sự ngã xuống.
Những
trận chiến với Nigan hay Clementine kể từ sau khi cậu đi đến thế giới này đều
là những trận chiến một chiều với sức mạnh áp đảo mà cậu có thể dễ dàng chiến
thắng. Nhưng lần này thì khác, nó sẽ là cuộc sống hay sẽ là cái chết, đó là điều
cậu không thể biết trước. Chưa kể đến, cậu lại đang ở thế bất lợi.
Nếu
cậu không phải một Undead, và…
“Nếu
ta không phải người thống trị Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, cũng không phải
nhân vật đại biểu của Guild thì ngay cả nắm tay cũng không đưa lên được.”
Ainz
cười lớn, cậu đem vứt sạch những lo lắng cùng cảm xúc tiêu cực ra khỏi đầu.
Nỗi
sợ hãi trước cái chết đã biến mất. Sự lo lắng với thất bại cũng không còn.
Kiêu
ngạo cùng những kỉ niệm vinh quanh đã mang tới cho Ainz sức mạnh.
“Ta
là Ainz Ooal Gown. Với cái tên này, ta không thể thất bại.”
Chỉ
như vậy cậu mới có thể chứng minh vị trí chủ nhân của Lăng mộ ngầm vĩ đại
Nazarick không phải là một danh hiệu trống rỗng.
Đôi
mắt sắc lạnh nhìn về Shalltear – người không có chút phòng bị nào.
“…Như
vậy…chúng ta bắt đầu thôi!”
Ainz
cao giọng khi kích hoạt ma pháp. Cậu cẩn thận phát động ma pháp phòng ngự cấp
mười trong số các ma pháp của mình.
“Body
of Effulgent Beryl” ( Thể ánh sáng xanh biếc ).
Bộ
xương trắng của Ainz phát ra ánh sáng màu xanh lá cây. Tiếp đó –
“Hahaha!”
–
vừa phát động ma pháp, Ainz vừa cười lớn trong khi ánh mắt cậu vẫn tập trung
nhìn Shalltear. Cậu vui mừng trước kết quả không ngoài dự liệu, canh bạc đầu
tiên của cậu đã thắng.
“Vậy
là mình đã đúng! Chỉ cần không thực hiện các hành động thù địch thì NPC sẽ
không tiến vào trạng thái chiến đấu! Giống hệt như trong trò chơi!”
Hành
vi của Shalltear giống hệt tình trạng của các loại quái vật bị kiểm soát tinh
thần trong YGGDRASIL, và vì logic của trò chơi cũng được áp dụng cho thế giới
này, điều đó đã giúp cậu có được lợi thế nhất định trong hoàn cảnh khó khăn
này.
“Vậy
thì Shalltear, ta hy vọng ngươi sẽ không thay đổi trước khi bắt đầu, cứ giữ
nguyên trạng thái đó một chút.”
Ainz
tiếp tục phát động các ma pháp khác nhau.
—––
[Flight] (Bay), [Magic Caster Blessing] (Chúc phúc Magic Caster) , [Infinity
Wall] ( Bức tường vô hạn) , [Magic Ward: Holy] (Ma pháp bảo trợ: Thần thánh) ,
[Life Essence] (Sinh mệnh tinh túy) , [Greater Full Potential] (Cường hóa toàn
năng lực cấp cao) , [Freedom] (Tự do) , [False Data: Life] ( Dữ liệu dối trá:
Sinh mệnh] , [See Through] (Nhìn thấu) , [Paranaormal Intuition] (Siêu trực
giác tự nhiên) , [Greater Resistance] (Tăng cường sức kháng cự cấp cao) ,
[Mantle of Chaos] ( Áo choàng của sự hỗn loạn ) , [Indomitability] (Bất khuất)
, [Sensory Boost] (Tăng cảm ứng) , [Greater Luck] (May mắn cấp cao) , [Draconic
Power] (Sức mạnh của rồng) , [Magic Boost] (Tăng ma pháp) , [Greater Hardening]
(Tăng rắn chắc) , [Heavenly Aura] (Hào quang thiên đường) , [Absorption] (Hấp
thụ) , [Penetration Boost] (Tăng minh mẫn) , [Greater Magic Shield] (Ma pháp
thuẫn cấp cao) , [Mana Essence] ( Ma lực tinh túy ), [Triple Maximize Magic:
Explosive Mine] (Ma pháp tam trọng mạnh nhất: Bạo kích địa lôi) [Triple
Maximize Magic: Greater Magic Seal] (Ma pháp tam trọng mạnh nhất: Phong ấn thuật
cấp cao) , [Triple Maximize Magic: Magic Arrow] (Ma pháp tam trọng mạnh nhất:
Mũi tên ma thuật) – từng ma pháp được xướng lên, bao phủ toàn thân Ainz.
“Ta
tới đây!”
Sau
khi hoàn thành việc chuẩn bị, cậu nói những lời này với Shalltear, và cũng là
nói với chính bản thân mình.
Ainz
lựa chọn ma pháp đầu tiên là một ma pháp cấp cao nhất, vượt qua cả ma pháp cấp
10.
Siêu
cấp ma pháp (Vol 1 gọi cái này là cấm chú).
Theo
phân cấp ma pháp, loại ma pháp này đã vượt khỏi hệ thống xếp hạng. Nó được coi
là ma thuật, cũng có thể coi là không phải. Lý do là bởi ma pháp này không cần
tới ma lực để kích hoạt, và số lần nó có thể sử dụng bị hạn chế.
Khi
mới học, ma pháp này chỉ có thể dùng được một lần trong một ngày. Nhưng khi cấp
độ vượt quá 70, cứ sau 10 cấp, số lần sử dụng trong một ngày sẽ gia tăng.
Còn
số lượng ma pháp có thể học là một cho mỗi cấp.
Thay
vì gọi là ma pháp, thì cái tên “kỹ năng đặc thù” sẽ kích hợp với nó hơn.
Nói
cách khác, người chơi bình thường khi đạt đến cấp 100 có thể sử dụng siêu cấp
ma pháp 4 lần một ngày. Thế thì sẽ có người hỏi rằng, nếu dùng liên tục siêu ma
pháp thì việc đánh bại Shalltear chẳng phải rất dễ sao? Đúng vậy, sức mạnh của
siêu cấp ma pháp không phải dạng ma pháp cấp 10 có thể so sánh cùng, chỉ cần sử
dụng siêu cấp ma pháp liên hoàn thì chỉ tính riêng tổng số lượng sát thương gây
ra cũng chỉ có một số cực kì ít những người chơi cấp 100 có thể chịu đựng được.
Mà trong số đó không bao gồm Shalltear, vậy nên chắc chắn cô sẽ bị đánh bại.
Nhưng
đời không phải là mơ.
Bởi
siêu cấp ma pháp không thể phát động liên tục.
Thứ
nhất, mỗi loại siêu cấp ma pháp đều yêu cầu thời gian chuẩn bị nhất định mới có
thể kích hoạt, ngay cả khi dùng đạo cụ thu phí để tiêu trừ thời gian thì siêu cấp
ma pháp cũng không thể phát động do chịu sự trừng phạt và ràng buộc.
Khi
một thành viên trong nhóm phát động siêu cấp ma pháp, tất cả các thành viên
trong nhóm đều sẽ chịu ảnh hưởng này – khiến họ không thể phát động siêu cấp ma
pháp cùng lúc, được gọi là [Cold-Down] (Thời gian hồi).
Hình
phạt này được sử dụng trong các cuộc chiến Guild, với mục đích để không bên nào
có thể lợi dụng phát động liên tục siêu cấp giành chiến thắng.
Không
có bất kì đạo cụ hay kỹ năng đặc biệt nào có thể xóa bỏ thời gian hồi này.
Vậy
nên trong mỗi trận PvP, nếu có ai vừa vào trận đã dùng siêu cấp ma pháp đều sẽ
bị cho là kẻ ngốc.
Vì
sao? Bởi nếu không biết chi tiết đối thủ mà đã dùng tới át chủ bài thì chỉ có
thất bại mà thôi. Trên thực tế thì hiếm có kẻ nào giành nổi chiến thắng khi
phát động siêu cấp ma pháp từ đầu trận.
Nhưng
Ainz vẫn chọn siêu cấp ma pháp làm ma pháp đầu tiên của mình.
Trong
hốc mắt trống rỗng của cậu không hề có sự nôn nóng hay hỗn loạn, mà chỉ có ánh
sáng của sự điềm tĩnh.
Một
ma pháp trận hình mái vòm ba chiều vô cùng lớn lấy Ainz làm trung tâm và bao phủ
một phạm vi với bán kính mười mét.
Ma
pháp trận phát ra ánh sáng trắng, hiện lên vô số những văn tự và ký hiệu cùng
hoa văn mờ ảo, những hoa văn này không ngừng biến hóa khiến người ta phải thấy
hoa mắt. Mỗi giây trôi qua hình dạng lại thay đổi.
Nếu
dùng đạo cụ thu phí thì có thể phát động siêu cấp ma pháp ngay lập tức, nhưng
Ainz đã không làm vậy. Cậu rời ánh mắt khỏi Shalltear và quan sát xung quanh.
“Không
có mai phục ….? Hay là vẫn đang đứng bên ngoài? Lúc này có thể coi là cơ hội
công kích tốt nhất mới đúng?”
Trong
thời gian kích hoạt siêu cấp ma pháp thì năng lực phòng ngự của Magic Caster sẽ
bị giảm mạnh. Hơn nữa chỉ cần người phát động chịu tổn thương nhất định thì
siêu cấp ma pháp cũng tự động bị hủy bỏ.
Vậy
nên mỗi lần siêu cấp ma pháp được kích hoạt đều sẽ có một vài đồng bạn bảo hộ
Magic Caster.
Điều
đó cũng có nghĩa: bây giờ chính là cơ hội tuyệt hảo để tấn công kẻ không có bất
kì ai bảo vệ như Ainz.
Nhưng
chung quanh lại chẳng có chút động tĩnh nào.
“Là
mình quá mức cẩn thận sao?”
Ainz
mỉm cười rồi nhún vai.
Dù
nó chỉ là một linh cảm, nhưng bây giờ Ainz đã xác định Shalltear không phải là
mồi câu của cái bẫy nào, cô thực sự bị bỏ lại ở đây.
“Đến
cùng thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Ài, mình cũng đâu phải đấng toàn năng để thấu
hiểu được mọi thứ. Nếu có khả năng đó thì tình huống này đã không xảy ra.”
Sau
khi lẩm bẩm với chính mình, Ainz làm bộ xoay bả vai.
Trong
thời gian phát động siêu cấp ma pháp, Magic Caster không thể di chuyển mà chỉ
có thể đứng nguyên như tượng gỗ và chờ đợi thời gian trôi qua.
Để
tận dụng thời gian, Ainz lấy ra từ hòm trang bị một tấm kim loại. Nó gắn chặt
vào tay cậu khi cậu đặt nó lên. Trên bề mặt của tấm kim loại có những con số
thay đổi theo từng giây.
Nó
là một chiếc đồng hồ đeo tay.
“Momomga-Onniichan,
em đang thiết lập thời gian.”
Một
âm thanh nũng nịu mang nét ngây thơ giả dối vang lên, loại âm thanh này thật sự
rất dễ khiến người ta nhíu mày.
“…Tại
sao không thể tắt cái tiếng của đồng hồ này vậy…”
Ainz
bực tức nói, nhưng cậu chỉ làm bộ vậy thôi. Giọng nói này có thể tắt trong lúc
cài đặt, nhưng Ainz chưa từng làm vậy.
Thanh
âm này là người đã tạo ra Aura và Mare – thành viên của Guild Simmering
Teaport.
Nếu
đem âm thanh này tắt đi thì đạo cụ này không khác gì một chiếc đồng hồ bình thường.
Là
một Seiyuu, cô không có lý do gì để tạo ra thứ âm thanh khiến người khác khó chịu
như vậy ngoại trừ việc chọc ghẹo Ainz.
Sáng
tạo giả của Shalltear Bloodfallen – Pelucino là em trai cô, và có quan hệ rất tốt
với Ainz. Bởi vậy Simmering Teaport cũng xem Ainz như một người bạn và một người
em trai, nên mới có kết quả thế này.
Cũng
có thể đây không chỉ là một trò đùa dai.
Cô
thường xuyên lồng tiếng cho nhân vật loli trong H-game. Những âm thanh kì quái
ban nãy cũng là giọng của loli.
Cho
nên cái trò này có thể là do cô bị bệnh nghề nghiệp mà thôi.
Còn
với Pelucino, từ khi nghĩ đến trường hợp có thể mua trúng bản H-game do bà chị
mình phối âm đã khiến ham muốn H-game của hắn tuột dốc không phanh.
Mỗi
lần nhớ đến những lời tố khổ của ông bạn thân này đều khiến Ainz mỉm cười.
“…Đúng
thật, nếu đang xem web (đen) mà nghe được âm thanh của Simmering Teaport chắc
mình cũng chết đứng mất.”
Ainz
lẩm bẩm vài câu suy nghĩ với người bạn vắng mặt của mình.
Cậu
kéo ra từ không gian một vài cây gậy bằng phẳng dài chừng 15cm, trên mỗi cây gỗ
đều được khắc ký tự, lần lượt là “ Tsukuyomi” , “Bow of Houyi” (Hậu nghệ cung),
“Earth Recovery” (Trái đất tái sinh), “The Female Sensei’s Iron Fist of Warth”
(Thiết quyền phẫn nộ của nữ giáo sư).
Trên
đai lưng của cậu còn có một vài chỗ trống để treo quyển trục [Scroll], cậu thầm
ghi nhớ tình tự của từng ngăn trống rồi cẩn thận đặt những khúc gỗ vào trong.
Việc
chuẩn bị đã tốn không ít thời gian, và kết thúc khi sắc xanh của ma pháp trận tản
ra mạnh mẽ. Đó là dấu hiệu của siêu cấp ma pháp đã sẵn sàng phát động.
“Như
vậy, bắt đầu thôi.”
Hít
sâu một hơi để điều chỉnh tốt tâm lý của mình, Ainz lộ ra ánh mắt kiên định.
“
– Siêu cấp ma pháp – [Heaven’s Downfall] ( Ngày tàn của thiên đường).”