Hoàng
cung vương quốc Re Estize.
Tại
nơi sâu nhất nơi Vương Thành Laurentin, nơi được bao quanh bởi những bức tường
cao lớn nối liền với hai mươi tòa tháp trụ có một khu vực có thể coi là trái
tim của cả Vương Quốc.
Điện
Valencia.
Trái
với những cung điện hoa lệ khác, cung điện này nắm giữ một vai trò vô cùng quan
trọng. Nó là nơi nhà vua sẽ cùng các nhà quý tộc và các trọng thần họp bàn quyết
sách quốc gia.
Một
trong số họ là Gazef Stronoff – Chiến Binh Trưởng của Vương quốc. Và hiện ông
đang quỳ trước đức vua Ranpossa III trên ngài vàng để thể hiện lòng trung thành
của mình.
(Ngài
đã già đi nhiều.)
Dù
chỉ mới có nửa tháng trôi qua, nhưng vẻ ngoài của đức vua hiện tại so với trước
khiến Gazef cảm giác như vậy.
Mái
tóc của vị vua đáng kính nay chỉ còn lưa thưa tóc bạc. Thân thể gầy yếu của
ngài, cùng làn da tái xám thiếu sức sống. Bàn tay nắm lấy quyền trượng quắt lại
như cành khô, và vương miện nặng nề trên đầu ngài ngày càng trễ xuống.
Kể
từ khi lập vị được 39 năm, nay ngài đã được 60 tuổi.
Lẽ
ra đã tới thời điểm ngài phải thoái vị để nhường ngôi. Nhưng đáng tiếc là, ngài
vẫn chưa tìm được người thích hợp để kế thừa.
Vấn
đề không phải là vương triều không có hoàng tử thừa kế, bởi ngài có tới hai người
con trai. Nhưng khả năng của hai đứa con vĩnh viễn chỉ có thể làm con rối trong
tay các đại quý tộc đã khiến ngài vô cùng thất vọng và buồn phiền.
Người
đàn ông trong thân xác già cỗi thở dài vô lực rồi chậm rãi nói:
“Đội
trưởng, ngươi có thể bình an trở về là điều khiến ta an tâm nhất.”
“Vâng,
thần xin cảm tạ ngài thưa bệ hạ!”
Nghe
được những lời tràn ngập sự thương cảm khiến Gazef cúi đầu sâu hơn khi đáp lại.
“Ah,
ta cũng đã nhận được báo cáo của ngươi, nhưng ngươi hãy trình bày lại chuyện lần
này một cách chi tiết, được chứ?”
“Tuân
mệnh.”
Gazef
bắt đầu nói về những vấn đề xảy ra sau khi mình rời khỏi Vương Thành và tới
làng Carne. Ông đặc biệt nhấn mạnh và giải thích cặn kẽ về Magic Caster bí ẩn tự
xưng là Ainz Ooal Gown cũng như tránh đề cập tới các gián điệp của Giáo Quốc
Slein.
Chuyện
này càng ít người biết càng tốt, và nó không thích hợp để nhắc đến bây giờ,
Gazef đã nghĩ như vậy.
Do
đó Gazef chỉ tập trung vào vị anh hùng mà ông đã gặp và cách anh ta giải cứu
dân làng khỏi nguy hiểm ra sao…
“Ra
là vậy, đây quả là một giai thoại đáng quý… sẵn lòng đặt bản thân vào nguy hiểm
để cứu vớt kẻ yếu…”
Câu
nói cảm thán tràn ngập sự khen ngợi của nhà vua khiến những quý tộc khác thốt
lên lời khinh bỉ về kẻ có tên Ainz Ooal Gown này.
Hắn
rõ ràng là kẻ đáng ngờ.
Quái
nhân thích giấu mặt.
Tên
của gã Magic Caster thật cổ quái.
Thậm
chí một ý kiến còn cho rằng chuyện Magic caster đến cuối cùng mới xuất hiện rõ
ràng là trò lăng xê rẻ tiền.
Gazef
phải rất cố gắng mới có thể kiềm chế sự phẫn nộ. Đối với vị ân nhân bị thóa mạ
như vậy mà không thể đáp trả càng làm ông giận dữ với chính mình.
Chuyện
này cũng có nguyên nhân của nó. Bởi tất cả những quý tộc – người châm chọc ân
nhân của ông – đều có một điểm chung, họ thuộc về một phe phái có tên là
Greater Nobility Faction.
Vương
Quốc Re Estize được lập lên dưới chế độ phong kiến phân quyền (TL: Thêm vao
chút cho rõ ràng). Nhà vua chỉ có thể kiểm soát được 30% lãnh thổ, 30% còn lại
thuộc về các đại quý tộc, và 40% nằm dưới quyền quản lý của các quý tộc nhỏ
hơn.
Rốt
cuộc điều đó đã hình thành lên hai phe phái ngày đêm cạnh tranh nhau.
Một
bên là phái ủng hộ Vương Quyền, và bên còn với hơn một nửa các đại quý tộc
chính là phái Greater Nobility Faction.
Vậy
nên dù là đứng trước quốc vương, các nhà quý tộc mới trắng trợn ngạo mạn mà
không chút kiêng dè.
Thân
là thuộc phe Vương Quyền, lại là cánh tay phải của đức vua buộc Gazef không thể
cất lời. Tài ăn nói của ông không thể sánh bằng những tay chính trị lõi đời. Nếu
ông tùy tiện xen mồm thì chắc chắn sẽ rơi vào thế bất lợi.
(
Việc đội quân bí mật của Giáo Quốc Slein có thể nắm rõ hành động của ta để căn
thời gian xuất hiện như vậy… có nghĩa là trong Vương Quốc có gián điệp… là một
trong các đại quý tộc…)
Đôi
mắt của Gazef hướng về nơi đứng của các quý tộc, và dừng lại trước một kẻ có
ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
Người
này có một mái tóc vàng thắt bím thả xuống sau lưng và một cặp mắt xanh thanh mảnh.
Có
lẽ vì ít ra ngoài nên da của hắn mang một màu trắng xanh bệnh hoạn. Thế nhưng
khi kết hợp với thân hình gầy gò và lêu nghêu của hắn làm người ta ngay lập tức
liên tưởng tới hình ảnh của một con độc xà đang nhảy múa.
Nhìn
qua tuổi của hắn chưa đến 40, nhưng bởi màu da thiếu sức sống nên càng khiến hắn
trở nên già nua.
Hắn
là một trong sáu đại quý tộc, và được biết đến với cái tên Lãnh chúa Raven. Một
kẻ vô cùng giảo hoạt khi luồn lách giữa hai phe phái mà vẫn có thể tranh thủ được
lợi ích.
Nếu
ông không nhầm thì hắn còn là kẻ thao túng sau lưng nhị hoàng tử.
(Nếu
có kẻ phản bội Vương Quốc, thì chỉ có thể là hắn…)
Nhận
thấy cái nhìn soi mói, đôi môi mỏng của Lãnh chúa Raven cong lên như một lời khiêu
khích khiến khuôn mặt của Gazef trở nên đông lại.
“…Được
rồi, báo cáo của Đội Trưởng đã hết, còn một vấn đề trọng yếu hơn mà chúng ta cần
thảo luận…”
Thanh
âm mệt mỏi của nhà vua khi nói buộc các quý tộc phải dừng lại việc bàn tán.
Nhưng lúc này Gazef đã đi tới bên nhà vua và chăm chú nhìn xuống làm cho sự bất
mãn tăng dần.
Xét
cho cùng thì Gazef vẫn là thân tín của đức vua.
“Như
vậy, dựa theo thông lệ hằng năm, mấy tháng tới sẽ là lúc Đế Quốc phát động chiến
tranh. Vấn đề trọng yếu mà chúng ta cần thảo luận… Lãnh chúa Raven, ngươi nói
đi…”
“Tuân
mệnh thưa bệ hạ.”
Giống
như một U Linh, người đàn ông lặng lẽ bước lên trước và cất lên một giọng nói
nhẹ nhàng.
Không
có lấy một âm thanh phản đối.
Sức
ảnh hưởng với hai phe phái của Raven quá lớn, chưa kể hắn cũng là người có quyền
lực nhất trong số sáu đại quý tộc. Nào có ai dám đắc tội với hắn.
Sau
khi kết thúc kế hoạch về phương án hành động và điều binh không có chút dị nghị,
Lãnh chúa Raven tươi cười nhìn quốc vương rồi cúi người:
“…Báo
cáo kết thúc.”
“Cảm
ơn ngươi, Lãnh Chúa Raven. Có ai còn ý kiến gì không…?”
Sự
ồn ào lại trở về với căn phòng thêm một lần nữa… cùng với những tiếng thì thầm
bên tai.
“Lần
này chắc chắn chúng ta sẽ đánh lui đối phương và có lẽ còn phản công được Đế Quốc.”
“Hoàn
toàn chính xác…Tôi quá mệt mỏi khi phải e ngại Đế Quốc rồi.”
“Đúng
thế. Lần này phải cho những hạng ngu xuẩn ở Đế Quốc kiến thức chỗ đáng sợ của
chúng ta.”
“Không
sai, không sai, ngài Bá Tước thật thông tuệ.”
Những
tiếng cười khoái trá cùng lời phụ họa vang lên giữa những kẻ mang hoa phục.
Dù
rằng họ đều biết đây chỉ là những lời nói nhảm, nhưng cũng không thể không cảm
thấy vui sướng.
Hằng
năm trên chiến trường bình nguyên Kaze, Vương Quốc cùng Đế Quốc luôn xảy ra
giao tranh.
Tuy
vây song phương chưa từng bị tổn thương quá nặng nề. Đó là bởi Đế Quốc không dốc
hết binh lực. Nếu Đế quốc thực sự muốn công hãm Vương Quốc thì đã không dựng trận
ở bình nguyên Kaze và chờ quân đội Vương Quốc tiến đến.
Gazef
và một vài nhà quý tộc khác – những kẻ biết động não – đều hiểu mục đích trong
thủ đoạn mà Đế Quốc đang dùng.
Chúng
muốn từ từ tiêu hao nguồn quân lực và sức mạnh quốc gia của Vương Quốc.
Quân
đội của Vương Quốc đều được chiêu mộ từ bình dân, còn quân đội của Đế Quốc thì
là binh lính tinh nhuệ cùng hệ thống kỵ sĩ.
Dù
chỉ liếc mắt cũng có thể nhận ra bên nào mạnh hơn cả. Vậy nên Vương Quốc phải
huy động bình dân gấp đôi mới có đủ số lượng chống lại lực lượng này. Mà binh lực
càng nhiều, lương thực dùng cho quân đội càng lớn.
Dù
có dùng ma pháp đạo cụ để tạo ra lương thực, nhưng giá trị dinh dưỡng cùng
hương vị khó ăn của nó khiến ngay cả những kẻ chết đói cũng phải do dự trước
khi ăn khiến nó không thể dùng làm lương thực chính.
Mà
thời gian đế Quốc xâm lược lại thường đúng vào thời điểm thu hoạch lúa mì càng
làm cho các làng mạc bị mất đi nhân lực và trong cả vụ mùa họ sẽ không đủ thời
gian để trồng thêm được thứ gì khác.
Cứ
như thế dù không phải đối phó với sức mạnh toàn lực của Đế Quốc, thực lực của
Vương Quốc vẫn sẽ bị suy nhược… và Vương quyền theo đó cũng héo tàn.
Đó
là lý do phái Greater Nobility Faction khi nhìn thấy quyền lực của phe Vương
quyền bị lung lay lại tỏ ra vui mừng đến vậy.
(Một
khi sức mạnh quốc gia của chúng ta yếu đi, Đế Quốc chắc chắn sẽ tổng tiến công.
Các ngươi nghĩ bọn chúng sẽ tiếp tục chiến tranh quy mô nhỏ với chúng ta như hiện
thời sao…Một lũ khờ.)
Sự
tin tưởng mù quáng rằng mình sẽ có quyền lực vĩnh viễn của các quý tộc khiến sự
tức giận trong Gazef càng lớn hơn.
“Nếu
thế, ngài Đội trưởng, cái tên Magic Caster khả nghi kia không chừng là người của
Đế Quốc đấy. Chắc chắn là hắn cố ý lẻn vào cảnh nội để làm gián điệp.”
“Ah,
ra là vậy, tôi nghĩ ngài nói đúng. Nghe nói bên Đế Quốc có cả một học viện dành
cho các Magic Caster…khả năng này rất đúng…”
“Hay
hắn là người của Giáo Quốc Slein? Nếu tôi không nhầm thì bên họ luôn có một tên
thật, một tên thánh sau khi rửa tội và một tên gọi trong gia đình, cái tên kì
quái của hắn có lẽ bắt nguồn từ đó chăng?”
“Nếu
lo lắng thì nhốt hắn vào ngục là được. Thực ra mà nói, cái lũ Magic Caster cùng
đám Mạo Hiểm giả dám tự tiện tổ chức Công Hội mới là vấn đề chính đấy. Tôi nghĩ
chúng ta nên tập trung giải quyết nhanh chuyện đó thì hơn, nếu buộc bọn chúng
phục vụ cho chúng ta là tốt nhất.”
“Tiền
thanh toán nhiệm vụ cũng thật vô lý. Mạo hiểm giả sống tại Vương Quốc thì trách
nhiệm đánh đuổi quái vật là đương nhiên. Dựa vào cái gì mà chúng dám moi tiền của
chúng ta?”
“Hừ…
những tên như vậy thật đáng chết…”
“Bắt
hắn về rồi tra hỏi là xong.”
Nghe
thấy điều này, Gazef không thể tiếp tục im lặng được nữa. Ông không thể chịu đựng
được sự vu khống người ân nhân đã cứu ông, dân làng và các thuộc hạ của mình.
“Xin
dừng lại. Thái độ của người Magic Caster với Vương Quốc vô cùng hữu hảo. Nếu vô
cớ bắt một người tốt bụng như vậy thật không phải là biện pháp sáng suốt…”
Ý
kiến của Gazef đã làm chệch luồng thảo luận khỏi đường ray. Sự chán ghét lộ rõ
trên gương mặt của mấy tên quý tộc.
Gazef
đã leo lên vị trí này chỉ bằng tài năng kiếm thuật của mình. Trong mắt những
quý tộc lâu đời, ông chỉ là một kẻ nhà giàu mới nổi.
Chúng
căm ghét điều đó.
Nhưng
chính kỹ thuật bách chiến bách thắng của Gazef lại càng làm họ ghét cay ghét đắng.
Với
họ, những quý tộc có thân phận cao quý, việc phải đứng chung với một kẻ có thân
phận thấp kém hơn mình, và việc chúng không thể bằng kẻ thấp kém đó, làm chúng
cảm thấy như nuốt phải ruồi.
Vài
nhà quý tộc cắt lời Gazef bằng những tràng chỉ trích, kèm theo đó là tiếng phụ
họa không ngừng.
Trên
vương tọa, nhà vua chấm dứt cuộc tranh luận bằng một giọng khàn khàn xen lẫn tiếng
thở dài:
“…Được
rồi, ta cho rằng nhận xét của Đội Trưởng không sai…”
“Vâng…nếu
bệ hạ đã nói như vậy…”
Các
quý tộc không tiếp tục bác bỏ và tạm thời thu hồi vẻ cười nhạo của mình.
Ánh
mắt của Gazef hướng tới vị quốc vương mà mình nguyện trung thành sự cảm kích vô
hạn.
Quốc
vương gật đầu đáp lại khi lướt qua vẻ mặt ấy.
Với
Gazef, chờ đón ông sau mỗi lần kết thúc hội nghị tràn ngập sự đấu tranh quyền lực
cùng a dua nịnh hót luôn là sự mệt mỏi của cả thể xác lẫn tinh thần. Tuy vậy
ông cố gắng không thể hiện nó ra mặt khi hộ tống đức vua trên những hành lang
dài.
Đức
vua – người từng trải qua một cuộc chiến và bị tổn thương bên đầu gối – chống từng
bước quải trượng làm dáng người ngài lung lay như sắp đổ. Nhưng vì tôn nghiêm,
Gazef không thể đưa tay nâng ngài. Hơn nữa, nếu có người lạ nhìn thấy cảnh tượng
đó, chắc chắn thanh âm yêu cầu nhường ngôi cho con rối của các đại quý tộc sẽ
càng nhiều lên.
Gazef
cảm thấy thương cảm trước sự chống đỡ vất vả của ngài.
Khi
tới gần cung điện phụ cận, tốc độ của hai người chậm lại và nhà vua bất ngờ nói
một câu:
“…Để
ngăn cản Đế Quốc xâm lược chúng ta cần tới lực lượng của quý tộc. Nếu trực tiếp
phủ nhận ý kiến của họ, thì không cần tới Đế Quốc, quốc gia này cũng sẽ tự chia
cắt…”
Tuy
nội dung khá đường đột, nhưng Gazef đã hiểu điều đức vua muốn nói, ông cắn chặt
môi.
“Đó
là bởi Đế Quốc quá mạnh mẽ…”
Gazef
không biết phải nói gì hơn ngoài câu an ủi này.
Ba
thế hệ trước, đế quốc cũng từng là một nhà nước phong kiến. Có điều ngay lúc thế
lực của các quý tộc suy yếu, đương nhiệm hoàng đế đã biến nó thành một chế độ
quân chủ chuyên chế tập quyền.
Vị
hoàng đế hiện tại – Zirkunif Lun Farod el Nix.
Quá
trình lên ngai vàng của hắn là một quá trình được xây lên từ xương trắng và máu
tươi. Sự tàn bạo đó rốt cuộc được đúc kết thành tên gọi “Hoàng đế khát máu”.
Gazef
nhớ lại quãng thời gian hai người họ gặp nhau trên chiến trường – khi vị hoàng
đế kì lạ này nhất mực muốn chiêu hàng ông.
Vị
hoàng đế ấy quả thật là một kẻ thống trị trời sinh.
“Cũng
là bởi ta quá yếu kém đến nỗi không thể bảo vệ cho ngươi, ta thực sự rất hối hận
vì điều đó. Nhất là khi ta biết nhiệm vụ thực sự nguy hiểm mà lại không lệnh
cho ngươi mang theo võ trang thích hợp…Xin tha thứ cho quả nhân (TL: Không có từ
khác nên dùng tạm)…Không…xin tha thứ cho ta…Vì ta mà thuộc hạ của ngươi mới chết
oan như vậy.”
“Không…xin
ngài đừng nói thế…”
“Gazef,
đừng câu nệ như vậy. Tuy không thể nói là tạ tội, nhưng ta muốn ban thưởng cho
những thân nhân của người đã chết. Ngoài ra, ta thực sự rất muốn được gặp
Gown-dono để biểu đạt lòng biết ơn của mình…chân thành cảm tạ người ấy đã cứu rỗi
người thân cận nhất của ta…”
Dù
không phải đích thân nhà vua được cứu sống, nhưng những lời này cùng ý nghĩ muốn
đích thân cảm tạ một kẻ đối với mình chỉ là thường dân thấp kém là thật.
Chuyện
gặp mặt hẳn sẽ rất khó khăn.
“Thần
tin một người nhân đức như anh ta sẽ rất vui khi được nghe những lời này…”
“Vậy
sao…oh?”
Hai
bóng người bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt của quốc vương. Đặc biệt là cô gái
có vẻ đẹp không gì sánh bằng đang đi phía trước. Vẻ đẹp của cô phải nói là đã
hoàn mỹ đến mức không bức chân dung nào có thể thể hiện nổi được sự mỹ lệ ấy.
Một
vẻ đẹp không cách nào miêu tả.
Nhà
vua nở nụ cười. Tình yêu của ông dành cho công chúa trẻ vượt qua bất kì đứa con
nào khác của ông.
Renner
Theiere Chardelon Ryle Vaiself.
Người
công chúa thứ 3 với hình dáng hoàn mỹ được thừa hưởng từ mẫu hậu xinh đẹp còn
được biết đến với danh hiệu “Hoàng Kim công chúa.”
Năm
nay nàng đã 16 tuổi.
Tuổi
kết hôn.
Đây
cũng là một trong những nguyên nhân khiến các nhà quý tộc phải điên cuồng.
Danh
hiệu Hoàng Kim xuất phát từ mái tóc dài vàng óng của cô, bóng loáng và mềm mại
như lụa chảy qua cổ áo khoác trên vai và phủ dài sau lưng. Làn môi hồng nhạt
như hoa anh đào – nhìn qua tương đối khỏe mạnh – mang theo một vệt cười không tắt.
Đôi mắt với màu xanh đậm của ngọc bích ánh lên sự ấm áp và dịu dàng.
Lễ
phục màu trắng trên người với những họa tiết tinh tế tạo cho cô một sự thuần
khiết không gì sánh nổi. Sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ lấp lánh ánh rực rỗ
như biểu tượng cho linh hồn vĩ đại cao quý bên trong.
Đi
sau cô là một chàng trai vẫn còn vương nét trẻ con mang bộ giáp trắng. Để hình
dung anh, có lẽ phải gọi đó là [Raging Fire].
Đôi
mắt tròn với làn mi dày.
Gương
mặt anh ngăm đen rám nắng như đại biểu cho một ý chí sắt thép kiên cường không
gì phá nổi. Để tiện hành động và di chuyển trong chiến đấu, mái tóc vàng óng được
cắt ngắn một cách gọn gàng.
Chàng
thanh niên này có tên là Climb – một người mà Gazef không biết phải cư xử như
thế nào. Đó không phải là thích, cũng không phải là ghét.
Đó
là bởi Gazef không thể nào chịu đựng được cái khí chất phát ra trên người hắn,
loại khí chất nặng nề và u ám. Ông không ghét những người trang nghiêm, nhưng nếu
hắn có thể thoải mái một chút thì không tốt hơn sao?
Song
Gazef cũng hoàn toàn hiểu được tâm tình của Climb.
Với
một người luôn đứng bên cạnh cô gái xinh đẹp nhất Vương Quốc, thì dĩ nhiên hắn
sẽ luôn gặp phải những oán hận cùng ghen tị, thậm chí ngay cả bạn bè đều không
có. Hơn nữa xuất thân của hắn và Gazef giống nhau – không, so với Gazef còn kém
hơn. Bởi vậy chỉ cần hắn thả lỏng, hẳn sẽ trở thành cái bia ngắm cho cả Vương
Quốc.
“Phụ
vương, đội trưởng.”
Khi
thấy Renner chạy đến, Quốc Vương khẽ cười và gật đầu đáp với Climb – người đang
khom chào.
“Hội
nghị của người vừa kết thúc ạ?”
“Uhm,
hôm nay đã có nhiều việc phải thảo luận.”
“Vậy
ạ? Con cũng có một vài vấn đề mới, nếu phụ vương cho phép, người sẽ lắng nghe
con chứ? Con đã đợi ở đây vì chuyện đó.”
“Hmm…là
những việc này sao…nếu vậy thì ta luôn sẵn lòng…”
Những
vấn đề của cô không phải là việc nhỏ.
Việc
cô được xưng là “Hoàng Kim” còn vì một lý do khác. Đó là bởi cô có một đầu óc
linh hoạt cùng một tinh thần khiến người ta kính nể, như thiết lập những cơ cấu
vượt thời đại, cùng những dự luật đáng suy ngẫm.
Những
đề xuất của cô tập trung chủ yếu vào việc cải thiện cho những b́nh dân thuộc tầng
chót của xă hội. Hơn nữa không phải là dùng phương thức cứu tế từ thiện, mà là
một dạng chính sách phúc lợi tốt hơn, giúp cho họ có cơ hội dễ dàng nhận được
giúp đỡ lại có thể tự nuôi sống chính bản thân mình.
Không
chỉ có vậy, nó còn giúp cải thiện địa vị của bình dân và thúc đẩy lòng trung
thành với vương thất, nâng cao sức sản xuất.
Song
những chính sách này lại là thứ ảnh hưởng lớn đến lợi ích của các quý tộc.
Cũng
vì vậy mà đa số các chính sách đều bị quý tộc phủ quyết và làm khó dễ, khiến
cho việc thành lập cơ cấu bị trì hoãn và giải thể.
Nhưng
tấm lòng nhân từ và kiến thức uyên bác của cô vẫn được nhân dân đánh giá cực kì
cao.
“Vậy
thì trở về phòng thôi, ta sẽ chăm chú lắng nghe con.”
“Vâng
thưa phụ vương, nhưng giờ là thời gian tản bộ của con, nên con xin phép đi dạo
cùng Climb một chút rồi sẽ trở lại sau ạ.”
Nghe
được Công chúa nói việc tản bộ còn quan trọng hơn cả những chuyện chính yếu với
Quốc Vương làm khuôn mặt của Climb càng trở nên cứng nhắc.
Gazef
bỗng cảm thấy hắn thật đáng thương.
(Có
điều công chúa thường thích làm theo ý mình, thân là tùy tùng thì chỉ có cách
phục tùng mà thôi.)
“Là
thế sao? Vậy thì đi đi, và nhớ đến phòng ta để thảo luận sau khi con trở lại.”
“Con
hiểu ạ. Chúng ta đi thôi, Climb.”
“Thứ
lỗi cho thần.”
Là
một chiến binh, Gazef cúi đầu lẩm bẩm với Climb:
“Climb,
cậu nên cải thiện kiếm thuật của mình, như vậy mới có thể bảo vệ công chúa
trong bất kì hoàn cảnh nào.”
“Climb
ổn mà, không cần phải nói, cậu ấy nhất định có thể bảo hộ ta trong mọi lúc.”
Những
lời bất mãn này thật vô căn cứ. Nhưng nghe được công chúa nói vậy thì có lẽ
cũng có thể là thật.
“Được
rồi, chúng ta đi nào Climb.”
Ngón
tay ngọc thon dài của Renner kéo góc áo của Climb. Tuy đó là một hành động vô ý
thức, nhưng cử động của Công Chúa khiến nét mặt của Climb cứng lại hệt như góc
cạnh của một viên kim cương.
“Vâng
thưa công chúa.”
Bị
công chúa Renner lôi kéo, vẻ mặt Climb không có chút thay đổi, song trong đôi mắt
lại lộ ra vẻ buồn bã và nhường nhịn khi theo công chúa rời đi.
Hai
người có vẻ đều đã quên mất phân chia tôn ti. Nhưng quốc vương không thể hiện ý
kiến gì với điều đó, ông chỉ giống như đứng nhìn sự đáng yêu đã mất đi của một
vật gì đó trong quá khứ khi yên lặng chăm chú quan sát họ.
“…Là
quốc vương, có lẽ cảm thấy bi ai không phải là một chuyện tốt.”
Xuất
thân của Climb không rõ ràng, anh chỉ là một côi nhi nô lệ do Renner nhặt được
khi ra khỏi thành.
Chỉ
có da và xương, gần như là một đứa trẻ sắp chết đói, vì bảo hộ ân nhân cứu mạng
mà không ngừng cố gắng. Không, từ cố gắng còn chưa đủ để hình dung điều ấy.
Không
có tài năng kiếm thuật, không có khả năng ma pháp, không có bất kì năng lực bẩm
sinh nào.
Nhưng
anh lại có thể rèn luyện từng chút, từng chút không ngừng không nghỉ. Dĩ nhiên,
tài năng của anh không thể nào bằng được Gazef, có thể không bao giờ chạm được
tới lĩnh vực của anh hùng. Dù là vậy anh vẫn tiếp tục rèn luyện và cuối cùng
cũng bước đến cấp bậc cao nhất so với cả tất cả binh lính tinh nhuệ của vương
quốc.
Tuy
nhiên, còn có những chuyện không thể nào vượt qua.
Đó
là địa vị, quyền lực, và giá trị của một người.
Công
chúa Renner là một người có giá trị vô cùng cao, còn Climb lại chẳng có gì.
“Trái
tim của ngài thật nhân từ.”
“Dù
ta biết đó là ngu ngốc, nhưng đây là chuyện duy nhất ta có thể làm cho đứa con
gái này…một chút tự do nhỏ nhoi…thế này, nếu đứa khác biết thì sẽ mắng ta mất…
già rồi, chỉ còn có thể nghĩ đến mấy thứ như vậy…”
Quốc
vương nhìn lên bầu trời như đang ngắm ai nơi ấy.
“Nói
không chừng, chính ta sẽ buộc con gái mình vào nỗi bất hạnh.”
Nếu
đem vị công chúa này gả đi, hôn phu nhất định phải là đại quý tộc.
Dù
nghĩ như vậy, nhưng Gazef không thể nói ra, cũng không biết nói như thế nào.
Tuy ông có thể lý giải được điều phiền não của Quốc Vương, nhưng chỉ có những
người có địa vị giống nhau mới có thể chia sẻ được, mà Gazef…
Giữa
hai người đều cùng bao phủ bởi một khoảng lặng khi bước về phía trước.