Phần
1
Căn
cứ chính của Ainz là một pháo đài được Aura dựng lên và Cocytus vừa đến ở vài
ngày trước. Có thể nghe thấy tiếng thi công ở đó.
Người
nãy giờ lẳng lặng theo sau Ainz – Victim lên tiếng khi họ bước vào phòng.
“Emoh
gniog m’I, syug uoy wercS … (Xin phép chia tay chủ nhân tại đây.)
“Vất
vả cho ngươi rồi, hãy lui về bảo vệ tầng thứ nhất.”
“AmabO
sknahT … (Tuân mệnh).”
“Portal.”
Ainz
mở ra cánh cổng bóng tối, Victim tiến vào với điểm đến là tầng 1 của Nazarick.
Sau
khi thấy quả bom hẹn giờ của lăng mộ đã khuất bóng, Ainz hướng ánh nhìn về phía
căn phòng. Aura đã đứng sẵn ở đó, cúi đầu chào cậu.
Một
sự chào đón đầy hào nhoáng dành cho Ainz, dù bài trí ở đây thua xa nếu so với
Nazarick. Hẳn Aura đang thấy xấu hổ về điều này đây.
Cũng
không quá tệ.
Với
người từng là một nhân viên như Ainz, cậu không mấy bận tâm đến chuyện phòng ốc.
Ở Nazarick, căn phòng dành riêng cho cậu thực sự quá xa hoa. Cậu cảm thấy thoải
mái hơn khi ở đây.
Mình
thích một căn phòng với tám tấm tatami.Có lẽ mình sẽ chuẩn bị một căn phòng như
vậy. Oh, và còn phải khen ngợi Aura vì đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ.
Một
người không thể thành công nếu không biết nói lời cảm tạ và thể hiện lòng biết
ơn với người khác.
Ainz
nhớ tới câu nói của một CEO nổi tiếng được đóng khung và trưng bày trong tủ
kính trong chuyến thăm quan công ty cậu làm việc. Dù không nhớ tên người đã
phát biểu nhưng đây quả thực là một câu danh ngôn. Một ông chủ lý tưởng sẽ biết
nói những lời hay ý đẹp như vậy.
“Về
việc cứ khăng khăng sử dụng nơi này, thật phiền cho ngươi Aura. Và cũng đừng
quá chú ý đến tiểu tiết, ta có lời khen vì ngươi đã làm rất tốt. Những thứ mà
ngươi chuẩn bị đã biến nơi này thành một phần của Nazarick rồi.”
“…
Thưa vâng.”
Mắt
Aura hấp háy. Mình phải khích lệ cô bé nhiều hơn . Dù rất muốn, nhưng Ainz
không nghĩ thêm được lời hay ý đẹp nào khác. Cậu vội giấu sự ấp úng bằng cách
nhìn quanh lần nữa.
Mùi
gỗ tươi vẫn còn phảng phất.
Như
thường lệ, thay vì thiết lập hệ thống phòng thủ, việc dịch chuyển về Nazarick
an toàn hơn nhiều. Vì không có phép thuật phòng thủ, nơi này giống như một ngôi
nhà được làm bằng giấy. Nhưng mặt khác, Ainz đã sử dụng bản thân làm mồi để nhử
những con cá lớn.
Vì
khoảng cách từ nơi này đến vùng hồ khá xa, nên những kẻ muốn săn lùng chúng ta
– nếu chúng xuất hiện – chỉ có thể là người chơi đến từ Yddgrasil, hoặc có đẳng
cấp tương tự.
Mục
đích xây dựng căn cứ này là để dụ kẻ thù đang nhắm vào Nazarick phải xuất đầu lộ
diện.
Dù
cách này rất mạo hiểm, nhưng Ainz cho rằng phải liều một phen mới biết được.
Tới
giờ bọn chúng vẫn chưa xuất hiện… hay kế hoạch có sơ hở? Thêm nữa, cái gì kia?
“Aura,
đó là cái gì?”
Ainz
trông thấy một cái ghế màu trắng đặt phía sâu trong phòng. Nó được chế tác hết
sức tuyệt vời, có thể gọi đó là một tác phẩm nghệ thuật. Vẻ đẹp này khiến người
ta không thể không chú ý đến.
“Tuy
còn đôi chút sai sót, nhưng đây là chiếc ngai mà thần đã chuẩn bị cho người,
thưa chúa tể.”
Câu
trả lời đầy tự tin vang lên phía sau Ainz, không ai khác ngoài Demiurge. Đúng
như cậu đoán. Ainz hỏi thêm một câu.
“-
Ngươi lấy những cái xương này từ đâu vậy?”
”
Nó được làm từ xương của các loài động vật, chủ yếu là của Griffin và Wyvern. ”
“…
À ta hiểu rồi.”
Chiếc
ngai gồm vô số khúc xương ghép lại với nhau. Nó không có trong danh sách những
thứ được chuyển tới từ Nazarick, ắt hẳn Demiurge đã làm nó trước khi Ainz đến
đây.
Và
chắc chắn trên chiếc ngai, có một vài bộ phận làm từ sọ người hay của loài
bán nhân loại. Dù nó có màu trắng toát, không dính chút máu thịt nào, nhưng
cậu vẫn cảm nhận được mùi máu tươi tỏa ra từ chiếc ngai.
Với
Ainz, cái ngai này có phần hơi ghê rợn, ngồi trên nó như đang ngồi trên một cái
đệm găm đầy kim. Nhưng vì thuộc hạ đã ra sức chuẩn bị nó cho cậu, nên cậu
không có cách nào để từ chối
Đang
suy nghĩ, chợt anh nảy ra một ý..
“Shalltear.
Ta sẽ trừng phạt ngươi vì những sai lầm ngươi đã phạm phải. Đúng vậy,… ngay bây
giờ, ngươi sẽ phải nếm chịu sự nhục nhã.”
“Thưa
vâng” – Cô có phần hơi bất ngờ khi bị Ainz đột ngột nhắc tên.
“Mau
cúi đầu và quỳ xuống, hai tay đặt lên sàn nhà.”
“Vâng”
Shalltear
bước đến nơi Ainz chỉ – ngay giữa phòng và làm theo những lời của cậu với
khuôn mặt bối rối.
Ainz
tiến tới chỗ Shalltear và ngồi lên lưng cô.
“…
Ainz, Ainz-sama!”
Shalltear
ngạc nhiên đến nỗi chỉ dám thì thầm ‘Ainz-sama “.Cô trở nên mất bình tĩnh và sợ
đến cứng đơ người khi Ainz ngồi trên lưng.
“Bây
giờ ngươi là một chiếc ghế, hiểu chứ?”
“Vâng!”
Ainz
rời mắt khỏi Shalltear khi mới nãy cô như vừa thét lên và nói với Demiurge
“-
Xin lỗi Demiurge,.”
“Thần
đã hiểu! Thật tuyệt vời! Sử dụng thủ vệ để làm một chiếc ghế! Đây là một chiếc
ghế tùy chỉnh đặc biệt cho Chúa tể vĩ đại! Không hổ danh là Ainz-sama. Thần
chưa bao giờ nghĩ về điều đó! “
“Ồ,
vậy sao…”
Không
thể hiểu được nét mặt hào hứng của Demiurge, Ainz cố không nhìn về phía anh ta.
Bỗng một giọng nữ với dáng vẻ tươi cười cất lên.
“Mong
ngài thứ lỗi, Ainz-sama, thần muốn rời khỏi đây một lát. Và thần sẽ trở lại sớm
thôi.”
“Làm
sao vậy Albedo? Được rồi, đi đi. “
Sau
khi nói lời cảm tạ, Albedo rời khỏi căn phòng. Ngay lập tức, bên ngoài bỗng có
tiếng hét ‘Hyaaahhhhhhh!’ cùng tiếng sụp đổ của một bức tường, toàn bộ pháo đài
tưởng chừng như bị rung chuyển.
Khoảng
một phút sau, Albedo quay trở lại với khuôn mặt tươi cười, bỏ qua ánh mắt
của những người trong phòng chiếu vào cô.
“Thần
đã trở về, Ainz-sama. Oh đúng rồi, Aura. Ta vô tình xô vào tường khi ta rời khỏi
phòng. Hình như có chút hư hỏng, cô có thể sửa chữa nó không? Thực sự rất xin lỗi.”
“Ah,
ermm … Được rồi, tôi sẽ làm.”
Ainz
nuốt những lời cậu muốn nói lại và thở dài. Cậu tập trung nhìn vào cây pháp
trượng đang tỏa ra ánh hào quang hủy diệt.
Đây
chỉ là một bản sao của pháp trượng Ainz Ooal Gown, chính thể vẫn đang được canh
giữ tại Nazarick. Sử dụng nguyên liệu là các vật phẩm cất trữ sâu trong bảo vật
điện, bản sao này được dựng lên với chi tiết gần như giống hệt.
Một
hội sẽ tan rã nếu vũ khí biểu tượng bị phá hủy, không thể đưa nó ra một cách
tùy tiện được. Hiện pháp trượng đã được giao cho các Thủ Vệ tại Cherry Blossom
Zone của tầng 8 trông coi.
Cần
có biện pháp đối phó nếu kẻ thù có được nhẫn dịch chuyển, nhưng chúng sẽ khó mà
ra khỏi nơi đó.. cũng nên lưu ý điều này…
Đang
suy nghĩ, bỗng “cái ghế” Shalltear cựa quậy, chỉnh lại tư thế để Ainz thấy thoải
mái hơn. Với cảm giác hơi ….Ainz cúi nhìn cái ót của cô
Cô
đang thở hổn hển.
Chắc
là cô ấy thấy nặng. Một người đàn ông trưởng thành ngồi trên lưng một cô gái
trông như thiếu nữ mười bốn tuổi. Cậu nhận ra mình có phần hơi biến thái và tàn
nhẫn. Trò đùa này có lẽ đi quá xa rồi.
Là
NPC được sáng tạo bởi một người bạn thân trong quá khứ. Dù có là Peroronchino cậu
ấy cũng không hành hạ Shalllttear như vậy. Quyết định của cậu đã làm vấy bẩn
tình bạn giữa hai người. Ainz tự trách mình thật ngu ngốc khi nghĩ ra cái hình
phạt này.
Tra
tấn Shalltear như thế này…
“Shalltear,
ngươi thấy đau sao?”
Ainz
đang định nói thêm ‘nếu thế, hãy dừng hình phạt này lại’, chợt Shalltear ngước
lên nhìn bằng khuôn mặt ửng hồng với biểu hiện như thể không gì vui bằng.
“Không
đau một chút nào! Đối với thần đây chính là phần thưởng.”
Cô
tiếp tục thở gấp, hơi nóng thoát ra nơi khóe miệng, vừa nhìn Ainz bằng đôi mắt
mê mẩn. Cái lưỡi liếm lấy bờ môi mọng đầy dam dang. Cô đang quằn quại hệt như một
con rắn
“…
Hnngh!”
Ainz
muốn đứng dậy ngay lập tức.
Tưởng
chừng anh đã nghe theo sự thôi thúc này
Không,
mình không thể làm như vậy được.
Dù
đây là hình phạt dành cho Shalltear, nhưng nguyên do bắt nguồn từ sai sót của
Ainz. Vì thế, tình huống quái gở này cũng chính là hình phạt cậu tự dành cho
mình.
Ainz
cố chèn ép những cảm xúc phức tạp của mình.
Cậu
cố gắng lờ đi cái ghế đang tiếp tục cựa quậy . Cậu không thể ngừng nghĩ rằng
Peroronchino, anh đã thiết lập cái tính cách quái quỷ gì thế này.
“…
Giờ thì hãy chuyển sang chủ đề chính. Chúng ta đã dọa được đám Lizardman chưa?”
“Thưa
Ainz-sama, kế hoạch đó thật hoàn hảo.”
“Đúng
thế, nhìn biểu hiện của bọn chúng là biết.”
Ainz
mỉm cười khi nghe những điều đám Thủ vệ vừa nói. Thực sự, dù Lizardman có
hình dạng gần giống với con người, nhưng biểu cảm của họ hoàn toàn khác xa, thậm
chí còn không thể đọc được nét mặt của họ.
“Nếu
đúng như vậy, bước đầu thị uy với chúng đã thành công.”
Ainz
thở phào nhẹ nhõm.
Cậu
đã sử dụng ma pháp siêu cấp ‘The Creation’ – với giới hạn sử dụng bốn lần một
ngày. Nếu thứ này không dọa nổi đám Lizardman, thì không gì có thể làm chúng sợ
hơn cả.
“Demiurge,
mất bao lâu để biết được vùng đất băng này rộng chừng nào?”
“Thần
đã cho người đo đạc, nhưng khu vực này rộng hơn dự kiến nên tiến độ có phần chậm
trễ, mong được ban thêm chút thời gian.”
Ainz
liền ngăn Demiurge đang chuẩn bị quỳ xuống. Cậu vừa nghĩ, vừa đưa mấy ngón tay
xương xẩu lên vuốt cằm. Phạm vi ảnh hưởng của ma pháp vượt xa dự kiến của
Ainz, có thể coi đây là một thành công trong việc thử nghiệm chúng ở thế giới
này.
‘The
Creation’ là một ma pháp siêu cấp với khả năng thay đổi địa hình.Trong Yggdrasil,
nó được sử dụng để chống lại sức nóng của núi lửa hay cái lạnh của những vùng đất
băng giá.
Thật
ra Ainz vẫn có thể phô diễn sức mạnh trước đám Lizardman mà không cần dùng đến
ma pháp này.
Từ
lâu, Ainz vẫn muốn thử nghiệm để xác định phạm vi ảnh hưởng của các loại ma
pháp tại thế giới mới. ‘The Creation’ có khả năng tác động lên một khu vực rất
rộng lớn, thậm chí có thể bao phủ toàn bộ tầng 8 của lăng mộ. Và Ainz muốn biết
hiệu quả của nó khi sử dụng ngoài thực địa.
Ở
Yggdrasil, hiệu ứng của ma pháp được giới hạn trong một phạm vi nhất định.
Nhưng với thế giới này, phạm vi đó rộng bao nhiêu? Nếu nó ảnh hưởng lên toàn bộ
khu vực đồng bằng, như thế thật quá sức tưởng tượng.
Và
đúng như vậy, ma pháp đã đóng băng toàn bộ vùng hồ. Việc sử dụng ma pháp siêu cấp
cần phải có sự cẩn trọng nhất định.
“Aura,
mạng lưới phòng vệ của chúng ta thế nào rồi?”
“Vâng!
Chúng thần đã triển khai để đảm bảo một mạng lưới bán kính hai cây số với các
undead được ngài giao cho. Nhưng đến giờ vẫn chưa ghi nhận được động tĩnh của kẻ
thù.
Thần
cũng đã cho đám quái vật tuần tra trong vòng 4km và chưa phát hiện thứ gì khả
nghi.”
“Được…
Vậy có cách nào để đối phó với kẻ thù khi chúng đã tiếp cận và tìm được nơi ẩn
náu?”
“Không
vấn đề gì. Shalltear đã hợp tác với thần, chọn lựa những undead thành thạo việc
trinh sát.”
“Tốt
lắm.”
Aura
mỉm cười hạnh phúc sau khi được Ainz khen ngợi. Vẻ chán nản khi nãy trên mặt cô
bé đã hoàn toàn biến mất.
“Chúng
ta đã cố tình để lộ tới mức này rồi, nhưng tại sao đám người sử dụng WI lên
Shalltear vẫn chưa hành động?”
Ainz
hỏi lại lần nữa dưới ánh nhìn của các Thủ vệ. Câu hỏi không dành riêng cho bất
kì ai trong phòng.
“Tại
sao bọn chúng không theo dõi nơi này hay Nazarick?”
“Phải
chăng chúng đang quan sát chúng ta bằng WI mà thông thường không thể phát hiện
ra?’
Ainz
nghiêng đầu đáp lại câu hỏi của Demiurge.
“Ta
đã xét qua khả năng này, đó chính là lí do ta sử dụng danh tính là Momon. Nếu kẻ
thù thực sự dùng WI để do thám động tĩnh, chúng sẽ không theo dõi được Momon –
người cũng sử dụng WI. Vì thế, chúng phải cử gián điệp hoặc dùng ma pháp để tìm
ra phe ta”
Lời
giải thích của Ainz khiến các Thủ vệ thấy bối rối. Họ chưa hiểu những gi cậu
vừa nói.
“Ừm..
Cụ thể thế này… Trước đây, Hội chúng ta từng sở hữu một khu mỏ chứa loại quặng
kim loại quý hiếm. Vì chúng ta độc quyền cung cấp kim loại này, nên giá của nó
tăng vọt trên thị trường. Rất nhiều người muốn cướp khu mỏ đó. Bọn họ đã sử dụng
một WI tên là Ouroboros. Và thứ này nằm trong nhóm “hai mươi”.
Ngọn
lửa trog hốc mắt Ainz thu hẹp lại.
Cậu
từng giận điên lên khi khu mỏ bị cướp đi. Nhiều thành viên trong hội bị thảm
sát và rơi rất nhiều vật phẩm hiếm. Giờ nhìn lại, cậu chỉ xem nó như một phần
của ký ức.
“Thật
quá quắt! Chúng dám chiếm đoạt lãnh thổ được cai trị bởi các Đấng Tối Cao sao?
Không thể chấp nhận được! Xin chúa tể hãy để chúng thuộc hạ đòi lại món nợ
này!”.
Giọng
của Albedo tràn đầy sự giận dữ. Ainz hướng mắt nhìn về phía các Thủ vệ.
Cậu
thấy được sát khí phát ra từ phía họ, ngay cả người luôn điềm tĩnh như Demiurge
cũng không thể giấu nét mặt nham hiểm. Không chỉ vậy, biểu cảm của Mare như chỉ
chờ lệnh tấn công. Còn Shalltear, người đang chịu hình phạt làm ghế cho Ainz,
cũng …
“Tất
cả hãy bình tĩnh. Đó chỉ là chuyện trong quá khứ!”.
Ainz
giơ tay trấn an họ. Dù sát ý đã có phần nguôi đi, nhưng sự bất mãn của họ vẫn
như dung nham chực phun trào. Để thay đổi bầu không khí nặng nề này, Ainz tiếp
tục câu chuyện.
“Bọn
họ đã dùng Ouroboros tạo phong ấn hòng ngăn chúng ta tiến vào phần ‘World’ đặt
trong khu mỏ. Nhân cơ hội đó, họ đã tìm được lối vào và tiếp cận nó. Khi giải
được phong ấn, chúng ta mới nhận ra khu mỏ đã bị chiếm đoạt.”
Ainz
cố tránh kể về nỗ lực đoạt lại khu mỏ. Trong cuộc giao tranh, hơn một nửa thành
viên trong hội bị giết ít nhất một lần.
“Trong
vụ đó, phần ‘World’ đã không cho chúng ta thâm nhập khu mỏ, nhưng các thành
viên sở hữu WI vẫn có thể đi vào. Do đó, ta chắc chắn kẻ thù hiện giờ không
thể theo dõi chúng ta dù có sử dụng đạo cụ mạnh nhất đi nữa.”
Dù
đã thuyết phục các thuộc hạ tin vào giả thuyết của mình, cậu vẫn có đôi chút
nghi ngờ về chuyện này.
Khả
năng giả thuyết này đúng là rất cao, nhưng lại không có bằng chứng để chứng
minh.
Khi
đạo cụ ‘Ngũ hành tương khắc’ vốn xếp chung nhóm “Hai mươi” với ‘Ouroboros’ được
sử dụng, nhà phát hành đã gửi một thông điệp tới những người sở hữu WI, đồng thời
gửi kèm một vật phẩm coi như lời xin lỗi. Nội dung thư có nhắc đến ‘Gửi tới chủ
nhân của WI, người có khả năng miễn nhiễm với sự thay đổi do chúng gây ra.
Nhưng khả năng duy trì dữ liệu của bạn trong quá trình cập nhật là một thách thức
lớn với chúng tôi. Chúng tôi mong bạn xem sự cố này như một trường hợp bất khả
kháng trong quá trình cập nhật máy chủ.”
Trong
sự kiện đó, không ai có thể tránh được hiệu ứng của ‘Ngũ hành tương khắc’ cả.
Nhưng đó cũng chỉ được xem là ngoại lệ.
Trên
hết, WI có thể kháng các loại ma pháp trinh sát. Sẽ là vô nghĩa nếu không thể bảo
vệ Nazarick khỏi các đạo cụ khác.
“Vậy
là kẻ thù sẽ tìm cách tiếp cận khi ngài trở thành Momon… và chúng sẽ tiếp cận bằng
cách trà trộn vào những bà mẹ mới sinh và các mạo hiểm giả.”
Tại
Eae Rantel, dân chúng ở đây muốn Ainz ban phước cho những đứa trẻ mới sinh bằng
cách xoa đầu chúng. Các mạo hiểm giả thì bắt tay và chúc sức khỏe, nhưng không
ai muốn nói chuyện riêng với cậu cả.
Bởi
vậy lần này Ainz mới cố ý tạo ra thật nhiều sơ hở để chờ đợi đối phương hành động
Không
trang bị cho Cocytus WI cũng là một phần của kế hoạch. Ainz muốn sử dụng ông
làm mồi để nhử đối phương hiện thân. Nó có vẻ khá mạo hiểm bởi vì cậu chưa
biết rõ đối phương là ai, trong khi họ có thể đưa ra biện pháp đối phó thích hợp
sau khi biết đích xác kẻ địch là ai.
“Về
vấn đề này … Có thể cho thần có chút ý kiến không?”
“Là
sao vậy, Albedo?”
“Như
chúa tể đã giải thích, kế hoạch là để thu hút kẻ thù. Liệu chúng có chịu xuất đầu
lộ diện khi vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối, giống như chúng ta? “
…
Ah.
“Không
… vấn đề, Albedo, ta đã xem xét khả năng đó.”
Thật
sự thì cậu đã không nghĩ đến điều đó. Ainz đã giả định kẻ thù sẽ nghĩ tương tự
như anh và cũng cố gắng thu thập thông tin về đối phương.
…
Lẽ nào mình đã sai lầm ngay từ ban đầu?
“Thưa
chúa tể, còn việc…”
Albedo,
làm ơn dừng lại – Ainz đang khóc thầm trong lòng. Cậu thấy mình như một thí
sinh xem lại đề sau bài kiểm tra và nhận ra đã trả lời sai tất cả các câu hỏi.
“Về
vụ tung tin giả sau khi đánh bại Shalltear…”
“Đúng
vậy, ta bịa ra nó khi báo cáo với Công Hội, để tránh bọn họ lo sợ về sức mạnh
thực sự của ta dưới cái tên Momon. Ma thạch phong ấn là một đạo cụ hiếm có ở thế
giới này, qua các thí nghiệm, ta thấy chúng rất khó bị phá hủy. Vì thế, việc
viên ma thạch bị mất kiểm soát và dùng nó để hạ gục Shalltear sẽ là một câu
chuyện thuyết phục hơn, tránh cho danh tính Momon bị nghi ngờ.”
“Người
nói rất đúng. Với những kẻ tin vào viên ma thạch quý hiếm, cách này cũng không
quá tệ.”
Cách
nói lòng vòng của Albedo khiến Ainz cảm thấy bất an.
“Nhưng
nếu bọn chúng cũng sở hữu ma thạch giống như chúa tể, thì chuyện sẽ thế nào?”
“…Hmm?Vậy
đó là ý ngươi đang muốn nói.”
Ainz
thực hiện một biểu hiện tỉnh ngộ, nhưng cậu vẫn không hiểu gì cả.
Nếu
như các mạo hiểm giả cũng có một vài viên ma thạch? Quả thật ma pháp phong ấn rất
giá trị trong thế giới này. Hẳn là Albedo đang lo việc ma thạch sẽ bị bọn họ
phá vỡ để kiểm chứng thực hư.
Nhưng
đó không phải tất cả.
Một
dự cảm không hay vụt qua tâm trí Ainz. Dù rất muốn nghe Albedo giải thích thêm,
nhưng những hành vi tự mãn trước đó khiến cậu thấy ngại.
Liệu
có thực sự ổn khi mình trở thành thủ lĩnh của họ và đề ra chiến lược cho
Nazarick. Hay chỉ là một thuyền trưởng cố đưa con tàu lên núi mà không hề hay biết?
Ainz
muốn trốn tránh điều này.
Cậu
không thể gánh vác được trách nhiệm nặng nề của một người lãnh đạo,vì trong quá
khứ cậu đã thất bại rất nhiều lần rồi. Cậu quan niệm rằng ‘trách nhiệm sẽ
càng đè nặng hơn khi đối diện với thất bại’. Và cậu sợ phải đối mặt với nó.
Nhưng
cậu lại không thể từ bỏ. Từ khi lấy danh xưng là Ainz Ooal Gown, cậu đã quyết
tâm gắn bó với di sản mà đồng đội đã để lại – những NPC cùng kho báu của Lăng
mộ ngầm vĩ đại Nazarick. Hơn thế, cậu không muốn mình là bậc cha mẹ mà lại
bỏ rơi con cái mình.
Những
đồng đội, dù cho họ có không công nhận, chối bỏ hay phản bội mình đi nữa thì
mình, một phần của Ainz Ooal Gown, cũng sẽ cố hết sức để đáp ứng mong đợi, xứng
đáng với niềm tin của mọi người.
Khi
đã bình tĩnh trở lại, Ainz nói với tư thế đầy tự tin của một vị Chúa tể.
“Không
sao, ta đã hiểu ý của ngươii.”
Anh
nhìn quanh một lúc, rồi nói tiếp.
“Ngươi
có thể trình bày rõ hơn để các Thủ vệ khác cùng tiếp thu được chứ.”
“Thưa
vâng! Nếu kẻ thù cũng sở hữu ma thạch…hẳn sẽ có người hiểu rõ về chúng và biết
được Ngài đang nói dối. Bọn chúng sẽ cho rằng Shalltear không bị tiêu diệt bởi
ma pháp phong ấn trong đó. Những kẻ sử dụng WI sẽ nghi ngờ Ngài cũng mạnh ngang
Shalltear dù chưa biết rõ thực lực của cả hai. Thêm nữa, việc nhận ra chiến
binh bí ẩn Momon đột nhiên xuất hiện ở thành Eae Rantel và Shalltear có liên hệ
với nhau cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”
“…Albedo,
các Thủ vệ khác nữa, các ngươi có đoán được nước đi tiếp theo của đối phương
không?”
“Xin
thứ cho sự vô lễ của thần. Thần nghĩ nếu kẻ thù đã quyết tâm đối địch với
Ainz-sama, chúng vẫn sẽ lan truyền tin đồn về chuyện Momon cấu kết với vampire
cho dù không có bằng chứng. Chúng không muốn danh tiếng của Momon vang xa hơn nữa
đâu.”
Urghhh
– Ainz chợt thấy khó chịu trong lòng.
Mục
đích của cậu khi đến Eae Rantel là để thu thập thông tin tình báo, nhưng trên
hết là nâng cao danh tiếng của Momon – và một phần muốn trốn khỏi Nazarick.
Cậu muốn cái tên Momon được công nhận như một vị anh hùng vĩ đại và sau đó tiết
lộ danh tính thực sự, chuyển tất cả danh tiếng của Momon thành của Ainz Ooal
Gown, truyền bá cái tên này khắp thế giới mới.
Cậu
cũng muốn thay đổi phần nào hình ảnh của Hội, nên cậu nghĩ cái tên Momon sẽ
phù hợp với việc đó. Nhưng giờ đây dự định đó sắp tan thành bọt biển.
“Hmm,
tôi hỏi anh, Demiurge, những tin đồn kể trên có thực sự hiệu quả khi ngài Momon
đã nổi tiếng?”- Aura lên tiếng.
“Aura,
dù đó là một động thái xấu. Nhưng vì Ainz-sama đã thu hút được đủ sự nổi tiếng,
công chúng sẽ chỉ nghĩ về tin tức đó như những tin đồn ác ý. Nếu muốn hạ thấp
uy danh của ngài, thì chúng đã hành động ngay từ ban đầu rồi . “
”
Kiến giải thật tuyệt vời, Demiurge.”
Demiruge
cúi đầu đáp lại còn Ainz ung dung gật gù, làm bộ chính cậu cũng đang suy nghĩ
như vậy.
“Ta
muốn hỏi ngươi câu này. Nếu đã thế, tại sao chúng vẫn chưa lan truyền những tin
đồn đó? “
Sau
khi nghe câu truy vấn của Ainz , Demiurge giơ một ngón tay lên.
“Thứ
nhất, bọn chúng vẫn chưa hoàn thành việc điều tra khi ngài là Momon. Vì Momon
đã đường đường chính chính đánh bại Shalltear, bọn chúng sẽ không dám kinh động
đến ngài. Thay vào đó, chúng sẽ tìm cách dụ ngài vào bẫy. Thứ hai –
Demiurge
giơ tiếp một ngón nữa.
“Nếu
chúng chỉ gặp Shalltear như một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hay …, và chỉ là bên
thứ ba.”
“Không
thể nào, Demiurge, khả năng này cực kì nhỏ…”
Tuy
miệng nói vậy nhưng trong lòng Ainz nhận ra kịch bản này vẫn có thể xảy ra.
Từ
trước đến giờ, cậu luôn tin chắc kẻ thù đã nhắm vào Shalltear – đúng hơn là
các thành viên của Nazarick. Nhưng cậu cùng mọi người chỉ vừa mới dịch chuyển
đến thế giới này và Shalltear bị tập kích ngay lập tức. Chỉ trong khoảng thời
gian ngắn mà chúng làm được như vậy, quả thật hết sức kì lạ.
Hay
vì nỗi sợ hãi kẻ thù đang ẩn nấp làm ảnh hưởng suy nghĩ của cậu?
Ainz
nheo mắt, hay đúng hơn, ánh sáng màu đỏ trong hốc mắt của cậu thu nhỏ lại.
Vấn
đề lớn nhất của bây giờ chính là mạng lưới tình báo còn quá mỏng.
Dù
đã cử Sebas đi thu thập thông tin, nhưng vẫn còn nhiều hạn chế. Theo dự tính
ban đầu thì chỉ cần nắm bắt thông tin cơ bản về thế giới này là đủ, nhưng với
tình hình hiện tại, đây lại là một thiếu sót lớn.
Tin
tức thu được từ những kẻ nắm quyền cao có giá trị hơn nhiều so với những
tin tức do các mạo hiểm giả hay lái buôn mà cậu gặp gỡ. Nhưng Ainz vẫn chưa
tìm ra được cách phân loại và đánh giá xem thông tin nào là quan trọng.
“Thế
này, vấn đề ở đây chính là việc thiếu thông tin. Do quá cảnh giác với kẻ thù,
chúng ta đã tự ngáng chân mình, vì lẽ đó hành động của chúng ta mới bị hạn chế…”
Sau
khi nghe lời phàn nàn của Ainz, Demiurge liền mỉm cười như thể trong đầu đã có
một ý tưởng tuyệt vời.
“Nếu
thế, sao chúng ta không liên minh với một quốc gia?”
Trong
phút chốc, Albedo nói “Oh” như để bày tỏ rằng cô đã hiểu ý của Demiurge. Không
lâu sau, Ainz cũng ồ lên tương tự.
“Ta
hiểu rồi, hóa ra ý của người là như vậy, Demiurge”.
Có
điều ba Thủ vệ còn lại vẫn còn đang mơ hồ. Aura thành thật hỏi ngay.
“Thưa
chúa tể, điều đó nghĩa là gì?”
Khi
nghe câu hỏi của Aura, Ainz mừng thầm vì anh đã không để lộ vẻ mặt của mình
trước mặt mọi người.
“Vậy
còn Mare, Shalltear, hai ngươi hiểu Demiurge nói gì chứ?”
Cả
hai đều lắc đầu. (ED: Shalltear làm ghế cho Ainz mà vẫn lắc đầu được, tài thật
:v)
“Thôi
thì Demiurge, ngươi hãy giải thích cho họ đi.” (ED: Quả này đảm bảo Ainz cũng đết
hiểu gì luôn, thế mà giả vờ như thật vậy)
“Tuân
mệnh. Tất cả chúng ta, kể cả Ainz-sama nữa, đều đang lo lắng trước kẻ thù giấu
mặt. Nếu hai bên cùng lộ diện và đối đầu trực tiếp, chúng ta cần có bước đột
phá để có thể giải quyết vấn đề này.”
Thưa
thầy, em vẫn chưa hiểu – Dòng chữ này như đang hiện trên mặt ba đứa học sinh
cùng một người nữa (Ainz). Giáo viên chủ nhiệm Demiurge nhận thấy cách giải
thích của mình có phần khó hiểu, liền thay đổi phương pháp giảng của mình cho
phù hợp với họ.
“Mọi
người sẽ làm gì khi chúa tể Ainz bị một kẻ dùng WI điều khiển?”
“Ta
sẽ phanh thây hắn”.
“Không,
không phải thế, Aura. Cô không nghĩ việc bị kiểm soát là một sự đột phá? Thực sự,
đã có những kẻ từng sử dụng WI để khống chế đối phương, vì vậy khả năng đó vẫn
có thể xảy ra với chúa tể.”
(Móa.
Đoạn này hài vl )
Phó
chủ nhiệm kiêm trợ giảng Albedo cũng nhảy vào giải thích giúp Demiurge.
“Ý
của anh ta là chúng ta sẽ giả vờ gia nhập một quốc gia nào đó, rồi dùng nó làm
bàn đạp để hành động trong tương lai. Chỉ cần nói ‘Chúng tôi phục vụ cho đất nước
này, chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh’, thế là mọi trách nhiệm được đẩy sang
cho quốc gia đó. Và nếu kẻ thù đang thực sự nhắm vào chúng ta, chúng sẽ phải
cân nhắc trước khi đối đầu trực tiếp với ta.”
“Tôi
hiểu rồi…Nếu chúng dám bất mãn với cả quốc gia đó, ta sẽ dùng cớ này kéo thêm
phe thứ ba về phía ta, biến quốc gia đó thành đồng minh… Ý tưởng rất tuyệt vời.
Không hổ danh là chúa tể Ainz vĩ đại”.
Giống
như ông trùm của một tổ chức tội phạm vuốt ve con mèo của mình, Ainz vỗ nhẹ đầu
Shalltear – người đang làm ghế cho cậu.
“Các
ngươi nên dành sự tán dương này cho Demiurge, vì người nghĩ ra kế sách là anh
ta”.
“Không,
không, xin ngài đừng tâng bốc thần như vậy. Ngài đã sớm nghĩ ra điều này trước
cả thần mới phải”.
“Ah,
được rồi. Ta thực sự xin lỗi vì dường như ta đang đoạt hết công lao của ngươi.
Và trên hết, chúng ta sẽ dễ dàng có được nguồn tin từ quốc gia đó”.
Mỗi
đất nước đều có riêng cho mình một mạng lưới tình báo. Nếu gài được nội gián từ
Nazarick vào mạng lưới, đó sẽ là một bước nhảy vọt với họ.
Sau
khi thấy lời góp ý của mình được tiếp thu và nhận được sự công nhận từ Ainz,
Demiurge liền nở nụ cười
(ED:
khúc này là Demiurge đang tưởng tượng mình được Ainz khen là một trong hai Thủ
Hộ giả xuất sắc – người kia là Albedo, mà thôi dài quá bố cắt :v)
“Đúng
như những gì chúa tể nói”.
Ainz
biết Demiurge đang ngụ ý rằng Ainz đã nhìn thấu mọi chuyện ngay từ ban ðầu.
“Ah,
hõn cả mong ðợi của chúng thần, chúa tể Ainz, ngýời ðã tính toán tường tận mọi
thứ… Không ngờ thứ hạ cấp như loài người cũng có thể tận dụng được”.
Sau
lời bình luận của Albedo, các Thủ vệ còn lại, ngay cả Shalltear – đang phải
làm ghế cho Ainz, đều nhìn cậu với ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.
Dù
cảm thấy không thoải mái, nhưng trong lòng Ainz giờ đang nhẹ nhõm vì đã đưa ra
quyết định đúng và được hai Thủ vệ tán thành.
“Vậy
thì… chúng ta sẽ nhắm tới quốc gia nào đây.”
“Chúng
ta nên xem xét các nước kế cận nơi này, gồm có Vương Quốc, Đế Quốc và Pháp Quốc.
“Thế
còn những quốc gia xa hơn? Như Quốc Gia Liên Minh hay Thánh Vương Quốc chẳng hạn”.
“Ta
nghĩ không nên chọn chúng, và cả Pháp Quốc nữa, trước khi có thêm thông tin về
các nước này. Chỉ còn Vương Quốc và Đế Quốc… Theo tin báo về từ Sebas, Đế Quốc
không mấy thu hút với chúng ta, nhưng… chắc sẽ phải xem xét kĩ hơn vấn đề này.”
Ainz
đưa tay về phía cái gương sau khi nói “Bằng cách này”.
“Chúng
ta đã cho bọn Lizardman chút thời gian, hãy xem chúng có hành động nào ngoài dự
kiến không.”
Hình
ảnh thu nhỏ của ngôi làng hiện lên qua [Mirror of remote viewing], với những đốm
nhỏ đang di chuyển.
Ainz
đưa tay về phía chiếc gương và ra hiệu, hình ảnh trong gương liền thay đổi.
Cận
cảnh lúc này là các Lizardman đang nỗ lực chuẩn bị cho trận quyết chiến.
“Cố
gắng vô ích.” – Demiurge lẩm bẩm.
Để
xem, hắn đâu rồi. Thật khó để phân biệt các cá thể của chủng tộc này.
Ainz
nhìn kĩ sáu Lizardman đang hiện lên, cố tìm ra điểm khác biệt giữa chúng.
Hmmm
– tên mặc giáp đây rồi. Kia có phải tên đã ném đá không? Còn đây là tên mang cự
kiếm. Bọn chúng trông quá giống nhau. Tìm những kẻ có màu sắc khác biệt hay có
trang bị thì đơn giản hơn. Đã thấy tên có cánh tay bất thường.
Vừa
quan sát, Ainz vừa di chuyển hình ảnh trên gương.
“Ta
không thấy tên Lizardman màu trắng và tên cầm thần khí đâu cả.”
“Umh,…
có phải tên hắn là Zaryusu?”
“Ah,
phải rồi, chính là hắn.”
Ainz
mường tượng hình ảnh của tên Lizardman dám đứng ra đàm phán khi Aura nhắc lại
giúp anh.
“Hay
hắn đang ở trong mấy căn nhà kia?”
“Có
lẽ thế”
“Demiurge,
hãy mang Vô hạn túi đến đây.”
“Tuân
mệnh.”
Demiurge
cúi đầu nghe lệnh, đoạn đi đến phía góc phòng, cầm lấy chiếc túi. Anh ta cung
kính dâng nó lên cho Ainz. Lấy từ trong túi ra một quyển trục, anh kích hoạt ma
pháp trong quyển trục đó.
Một
nhãn quan vô hình được tạo ra. Dù không thể xuyên qua rào chắn phép thuật nhưng
thứ này cho phép nhìn xuyên tường bất kể có dày đến đâu. Nếu Ainz không thể
quan sát bên trong được, có nghĩa là kẻ thù anh đang tìm đang ẩn náu ở đây.
Sau
khi liên kết nhãn quan với Viễn thị chi kính để các Thủ Hộ giả cùng theo dõi,
nhãn quan thay đổi hình dạng, trông như nhãn cầu lơ lửng giữa căn phòng.
“Hãy
xem bên trong có gì nào”
Ainz
chọn một căn nhà cũ gần đó, di chuyển nhãn quan tiến lại gần. Dù khung cảnh tối
om, nhưng khi nhìn qua nhãn quan, mọi như đều rõ như ban ngày.
Trong
phòng, một Lizardman màu trắng đang bị ép xuống với cái đuôi ngóc lên. Nằm đè
bên trên là một Lizardman màu đen.
Ban
đầu, Ainz không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng ngay lập tức, anh thấy bối rối
khi nhận ra cảnh tượng này.
Ainz
nhanh chóng đưa nhãn quan ra khỏi căn phòng.
“……”
“…………”
Ainz
đưa tay ôm mặt. Các Thủ Hộ giả thì nhìn nhau, không biết nói gì hơn
Demiurge:
“- Thật bực mình. Cocytus sẽ sớm quyết chiến với chúng, và chúng vẫn còn can đảm
làm chuyện này ư! “
Aura:
“Đúng thế!”
Mare:
“Ah, thực ra,ermm …”
Shalltear:
“Demiurge nói rất đúng. Hãy dạy cho chúng một bài học! “
Albedo:
“Thật đáng ngưỡng mộ…”
Ainz
đưa tay nhắc các Thủ Hộ giả ngừng bàn tán.
“…
Đừng quan tâm đến chúng, tất cả sẽ bị tiêu diệt, sớm thôi. Ta đã từng thấy cảnh
này trong một bộ phim, khi gặp hoàn cảnh tuyệt vọng, bản năng duy trì nòi giống
sẽ trỗi dậy.” – Ainz gật đầu khẳng định quan điểm của riêng mình.
Demiurge:
” Ngài nói không sai!”
Aura:
“Nếu chỉ có thế, chúng ta nên bỏ qua~”
Shalltear:
“Đúng, đúng!”
Mare:
“Ermm, ah, mà …”
Albedo:
“Thuộc hạ cũng có chung ý kiến với ngài …”
Ainz:
“… Các ngươi hãy yên lặng.”
Khi
tất cả đã im lặng, Ainz thở dài.
“…
Ta cảm thấy có chút hụt hẫng, nhưng không sao. Không có kẻ nào đáng ngại trong
ngôi làng đó cả. Nhưng cẩn thận vẫn hơn, có thể kẻ thù đang trên đường đến
đó, Aura … “
Ainz
đột nhiên ngừng lại, nhìn về phía hai đứa trẻ.
Ôi
không! Không ổn chút nào! Cả hai đều chưa đủ tuổi để biết chuyện này.. Không, vẫn
còn quá sớm để làm quen điều đó!
Ainz
đang có chung cảm giác với một người cha khi thấy cảnh nóng được chiếu trên TV
khi đang xem truyền hình với cả gia đình.
Bậc
cha mẹ nên làm gì khi con cái họ hỏi ‘em bé đến từ đâu’ nhỉ? Chết tiệt, mình đã
để hai đứa nhóc của Simmering Teapot nhìn thấy cảnh chúng không nên xem – Nhưng
chắc sẽ ổn thôi. Bỏ qua Demiurge, Albedo… mình sẽ giải thích cho chúng theo góc
độ y khoa.. Đó sẽ là kế hoạch dự phòng. À quên mất, còn Shalltear,… không có vấn
đề gì. Mình phải ghi nhớ việc này đề phòng biến cố sau này.
Đẩy
sự cố khi nãy vẫn đang vẩn vơ trong đầu sang một bên. Ainz ho một tiếng, rồi
nói
“Nếu
mạng lưới an ninh có bất kì động tĩnh gì, đích thân ta sẽ cùng các Thủ vệ ra
nghênh chiến.”
Nếu
thực sự kẻ thù mà Ainz đang đối mặt là người chơi đến từ Yddgrasil, cậu không
hề có ý định sẽ tha cho bộ tộc Lizardman. Hơn nữa, nếu những người chơi đó
không cùng chung mục đích với Ainz, cậu sẽ huy động toàn lực từ Nazarick nhằm
ngăn thông tin không bị rò rỉ, thậm chí kêu gọi cả lực lượng đang canh giữ tầng
tám để xóa sổ toàn bộ ngôi làng.
Dù
có thất hứa với Cocytus, cậu vẫn phải đặt lợi ích của Nazarick lên hàng đầu.
“…
Được rồi, bây giờ chúng ta hãy chờ đợi cuộc chiến bắt đầu… và chiêm ngưỡng năng
lực chiến đấu của Cocytus ‘.”
Phần
2
Bốn
tiếng trôi qua trong chớp mắt.
Các
chiến binh Lizardman đã đứng đợi sẵn ở cổng làng – nơi mà băng đã tan. Sau trận
chiến kịch liệt ngày hôm qua, số lượng của họ cũng không còn bao nhiêu.
Toàn
bộ tổng cộng 360 người.
Những
Lizardman không phải là chiến binh đều không tham gia chiến đâu, đó là bởi lời
khuyên của Shasuryu: “Quân số địch ít nên nhiều người tham chiến sẽ chỉ gây cản
trở mà thôi.”
Nghe
có vẻ có lý nhưng chưa đủ thuyết phục.
Zaryusu
đứng từ xa, quan sát buổi họp quân của các chiến binh Lizardman.
Toàn
thân họ đều vẽ lên những hình xăm tượng trưng cho tổ tiên, trên mặt hiện lên vẻ
kiên cường, như khẳng định ý chí quyết thắng.
Vang
lên xung quanh họ là những thanh âm tiễn biệt nhằm động viên tinh thần của các
chiến binh xen lẫn những tiếng nức nở bất an.
Để
sự lo lắng không lộ ra trên mặt, Zaryusu cố gắng giữ vẻ nghiêm trang, tránh để
cho các Lizardman nhận ra cuộc chiến này chỉ là một trò chơi của Chúa tể Cái chết.
Đây
vốn là trận chiến một chiều để [King of Death] phô diễn sức mạnh tuyệt đối của
mình với các Lizardman mà thôi. Không, đúng đề bẹp ý chí chiến đấu của họ.
Họ
không thể thắng.
Những
lời của Shasuryu là để “giảm thương vong ở mức độ thấp nhất”.
Ý
tứ thực sự của nó là vậy.
Zaryusu
chuyển ánh mắt sắt đá của mình từ đội quân Lizardman sang lãnh địa của kẻ địch.
Đội
quân Skelecton vẫn cắm quân ở chỗ cũ không nhúc nhích. Thân hình của con quái vật
mang tên Cocytus không có trong số chúng. Hắn không thể là một Skelecton bình
thường, mà là thân cận của Chúa tể, nào có thể là một tên lính quèn. Chỉ cần liếc
mắt là có thể khẳng định được điều đó.
Âm
thanh của một sinh vật to lớn di chuyển qua vùng ngập nước vang lên phía sau
Zaryusu đang lo lắng.
“
– này, Zaryusu.”
-Zenberu
chào bằng chất giọng đặc trưng của mình. Dù họ đang đến gần với tử địa, Zenberu
vẫn không hề thay đổi.
“Sĩ
khí tăng đến đỉnh điểm rồi.”
“Vậy
à. Hy vọng là chúng ta có thể giữ vững chút sĩ khí này khi đối mặt với kẻ địch
mạnh như Cocytus.”
“Ưà.
Ô? Đã đến lúc rồi sao?”
Shasuryu
xuất hiện trước cổng chính, thu hút mọi ánh nhìn, bên cạnh ông là hai tinh linh
đầm lầy.
Crusch
không có ở đây. Cô đã dùng ma lực còn lại của mình để triệu hoán tinh linh đầm
lầy. Chưa kể, cô còn dùng ma pháp phòng ngự ma pháp thời gian dài lên Zaryusu.
Sự cạn kiệt ma lực khiến cô không thể nhúc nhích. Khi hai người rời phòng,
Crusch đã nói với Zaryusu rằng mình sẽ rơi vào trạng thái vô thức khi hết MP vậy
nên đây sẽ là lần cuối họ gặp nhau.
Zaryusu
– người không có bạn đồng hành, đưa một ánh nhìn lẻ loi hướng về Crush. Gương mặt
cô khi ly biệt khiến con tim Zaryusu vỡ vụn.
“Các
chiến binh, triển khai đội hình.”
Lệnh
của Shasuryu đưa nhuệ khí của cả toàn quân lên một tầm cao mới. Chiến ý ngập
tràn trong Lizardman.
Anh
phải tập trung vào trận chiến hơn. Zaryusu thầm nghĩ.
Dưới
lệnh của Shasuryu và hai tinh linh đầm lầy, đội Lizardman từ từ cất bước.
Họ
rời khỏi làng để tránh thương vong ngoài ý muốn.
Zaryusu
và Zenberu bọc hậu.
Zaryusu
đột nhiên quay đầu nhìn lại ngôi làng. Các bức tường đơn sơ bằng bùn đất cùng
những nhóm nhỏ Lizardman bình thường mang vẻ lo âu, và –
Zarysu
thở dài rồi tiến hẳn về phía trước. Anh còn không cất nổi nên lời cái tên của
Lizardman ấy.
Họ
băng qua vùng đầm lầy, nơi ngăn cách giữa làng và khu bố trận của đội quân
Skelecton.
Đội
Lizardman không có chiến thuật cụ thể, đơn giản là tụ tập thành từng nhóm nhỏ rồi
chờ đợi tín hiệu khai chiến. Chỉ huy duy nhất là các tộc trưởng, và tiên phong
là hai tinh linh đầm lầy cùng Zaryusu.
Bọn
Skelecton dường như đang chờ nhóm Zaryusu. Chúng vỗ những cái khiên của mình và
tiến về phía trước.
Chỉ
cần một sai lầm nhỏ, tiếng động sẽ giống như một thứ âm thanh ồn áo náo loạn.
Nhưng những chuyển động của chúng lại vô cùng đồng bộ và đều nhau. Nếu đây là một
buổi diễn tập, thì trình độ này thật xứng cho một tràng pháo tay tán thưởng.
Trong
khi những âm thanh ấy thu hút sự chú ý của đội quân Lizardman, ở hậu phương của
quân địch – những cái cây bắt đầu ngã xuống.
Chỉ
có một lý do khiến những cây cổ thụ như thế phải đổ, đó là do có người đốn ngã.
Điều
này làm cho đội quân Lizardman hỗn loạn.
Vì
họ không thể thấy được thân ảnh của ai, nên có thể cho rằng là nhiều người hợp
lực chém ngã. Thế nhưng, sự đồng bộ giữa bước chân Skelecton cùng tiếng ngã cây
quá đều đặn và gọn gàng. Dù chúng có chuẩn bị từ trước thì cũng không một
Lizardman nào cho là vậy.
Dự
cảm kì lạ ẩn hiện trong lồng ngực cho họ biết, đây là tác phẩm của một người.
Đây
cũng là vì không có tiếng cưa nào vang lên khi những cái cây ngã xuống. Đúng
hơn là, tuy có vẻ khó tin, nhưng họ đều hiểu rằng đó là bởi sức mạnh của một
người, có thể chém ngã cây bằng một cú đánh.
Một
nhát chém ngã một cây lớn. Đây là trình độ và vũ khí mạnh mẽ đến mức nào.
Phối
hợp với tiếng đập khiên của Skelecton, thanh âm cây đổ càng tiếp cận gần hơn với
Lizardman.
Cảm
giác dao động chiếm lấy họ. Đương nhiên. Dưới tình huống như vậy thì không ai
bình tĩnh nổi. Ngay cả Zenberu, Zaryusu, Shasuryu, những người muốn quyết tử,
tuy rằng đã khéo léo che dấu, nhưng tim họ vẫn không khỏi run rẩy.
Không
lâu sau, thanh âm cây đổ chấm dứt cùng tiếng đập khiên.
Trong
sự yên tĩnh khác thường, một vòng tròn màu xanh hiện ra phía trước họ. Nếu
không nhờ đám mây dày thì chắc chắn không thể nào tả được ánh sáng phản chiếu đó
sẽ sáng đến mức nào.
Một
cơ thể cao chừng 2m5 nhìn như một loài côn trùng đứng bằng hai chân. Khuôn mặt
lai giữa kiến và bọ ngựa và một cơ thể được ác ma khéo léo dung hợp.
Bao
phủ nó là một bộ xương ngoài phủ đầy hàn khí, lấp lánh như bụi kim cương.
Nó
có một cái đuôi nhọn to lớn, gấp đôi chiều cao của cơ thể, toát ra vô số những
mũi gai sắc bén, cùng đôi hàm nhìn nhìn mạnh đến mức có thể cắn đứt cánh tay
người với một cú đớp.
Với
4 tay trang bị móng và đều mang những chiếc găng hoa lệ. Một sợi dây chuyền
vàng vòng qua cổ và những chiếc lắc chân bằng bạc.
Sinh
vật có sức mạnh sánh ngang với Chúa tể đã xuất hiện.
Vậy
đây là Cocytus?
Trái
tim của Zaryusu đập mãnh liệt trước câu hỏi này, hơi thở của anh dồn dập hơn.
Im
lặng bao trùm đội quân Lizardman. Dù họ có chiến ý cao đến đâu, dù rằng họ đã
giác ngộ tinh thần quyết tử như Zaryusu, đều bị sức mạnh kinh người ấy làm
choáng ngợp.
Cho
dù họ biết Chúa tể chỉ coi đây là trò chơi, nhưng ý nghĩ phải chiến đấu với
sinh vật như thế khiến họ cảm thấy run rẩy.
Kể
cả Zaryusu – người đã được buff ma pháp chống sợ hãi – cũng cảm thấy ước muốn
chạy trốn kích động trong anh.
Nhưng
ngạc nhiên thay, chẳng Lizardman nào rời khỏi vị trí đứng ban đầu của họ.
Cocytus
từ từ bước đến.
Ông
đi qua vùng đầm lầy, bằng qua đội Skelecton, uy phong lẫm liệt –
Chỉ
khi đứng trên đỉnh gò nhỏ cách đội Lizardman khoảng 30m, Cocytus mới dừng lại.
Ông rướn cái cổ côn trùng của mình như thể đang tìm ai đó.
Zaryusu
cảm nhận được ánh nhìn của Coctyus lướt qua trong cái chớp mắt rồi dừng lại
trên người anh.
“-Được
rồi. Ainz-sama đang theo dõi, thể hiện đi. Mà trước tiên thì,…[ Ice Pillar].”
Theo
sự phát động của ma pháp, chính giữa Cocytus và đội Lizardman trồi lên hai cột
băng từ mặt nước tầm 20m.
“Tuy
những gì ta sẽ nói là lời xúc phạm với các chiến binh quyết tử, nhưng hãy biết,
bất kì kẻ nào tiến vào khoảng cách này sẽ chết.”
Cocytus
khoanh hai tay. Thái độ giống như giao toàn quyền sinh tử cho đối thủ.
“Nee~
nee~, hắn quả là người tốt…bất ngờ nhỉ…”
Zaryusu
gật gù trước bình luận của Zenberu.
Anh
bước đến trước, đi theo sau là Zenberu, Shasuryu, và hai vị tộc trưởng khác.
Shasuryu
quay đầu nói với theo các chiến binh còn lại:
“Mọi
người nên dừng…không, quay về làng đi. Nếu không…mọi người sẽ bị cuốn vào mất.”
“Cái
gì?! Cậu đừng đùa. Chúng tôi muốn chiến đấu! Hắn thực sự rât khủng bố…nhưng dù
là vậy, chúng tôi sẽ không quay đầu.”
“Đầu
hàng không phải hèn nhát. Lựa chọn sống tiếp còn can đảm hơn nhiều.”
“Nhưng-”
“Không
phải tất cả Lizardman đều lui, ý tôi là thế. Là những tộc trưởng, chúng tôi không
thể để chúng xâm lược đất mẹ của mình mà không chiến đấu, đúng không?”
“Nhưng…tộc
trưởng. Chúng tôi cũng muốn chiến đấu.”
“Im
lặng đi cậu nhóc! Scram, ra khỏi đây ngay. Nhiệm vụ này là của các bô lão chúng
ta.”
Đội
Lizardman trẻ dạt ra thành một đường cho 57 bô lão, dù họ thực sự chưa già đến
mức được xưng là lão. Tiếng quát cùng biểu hiện trên gương mặt họ khiến các
Lizardman do dự không nói nên lời.
Nếu
đó là vẻ mặt quyết tử hay bỏ cuộc, mọi người vẫn kiên quyết đi theo. Thế nhưng
trước sự khẩn khoản và thỉnh cầu mong những thiếu niên có thể sống sót trong
đôi mắt ấy buộc họ phải lùi lại với sự không cam lòng.
Shasuryu
quay đầu đối mặt Cocytus.
“..Đợi
lâu, Cocytus.”
Cocytus
đưa ra một tay. Ngón dài nhất ngoắc về các chiến binh tỏ ý khiêu khích. Đồng dạng
như thế, Shasuryu và những ai còn lại rít lên.
“Xông
lê nnnn.”
“Warrghhhh!”
Tiếng
hét phát ra từ sâu thẳm trong nội tâm họ – những người đã giác ngộ cái chết –
và lao đến Cocytus.
Hướng
tới các chiến binh với cái nhìn lạnh lẽo, Cocytus lẩm bẩm:
“…Xin
lỗi vì phải làm điều này, các chiến binh, nhưng ta phải giảm quân số của các
người.”
Cocytus
sẽ không thua dù rằng tất cả họ đều tấn công, nhưng Cocytus vẫn phải chọn mục
tiêu cho mình.
Cá
nhân Coctyus muốn thể hiện sự tôn kính của mình dành cho các chiến binh bằng
cách chiến đấu công bằng. Nhưng là một thủ vệ trong Lăng Mộ ngầm vĩ đại và chịu
quá nhiều ân huệ với Ainz, tùy tiện vẫy kiếm và kéo dài thời gian trước một đội
quân nhỏ yếu thật quá vô lễ.
Cocytus
gỡ bỏ phong ấn của mình và khởi động năng lực Class [Kị sĩ của Nifheim]- Hào
quang băng giá. Kĩ năng đặc biệt này sử dụng nhiệt độ cực thấp để gây sát
thương cùng làm chậm tốc độ của mục tiêu dính phải. Khi hoàn toàn triển khai,
nó có thể ảnh hưởng lên cả đội Lizardman đã lùi lại, đó là điều mà Cocytus không
mong muốn.
Kìm
nén sức mạnh.
Giới
hạn phạm vi, hạ thấp sát thương.
“Khoảng
thế này…”
Lấy
Coctyus là trung tâm, luồng khí cực lạnh bao phủ bán kính 25m.
“Hmm,
vậy là được rồi.”
Ông
tắt hào quang trên người đi.
Mọi
thứ xảy ra chỉ trong nháy mắt, tựa như luồng khí lạnh ấy chỉ là một sự ảo giác.
Thế nhưng nó không phải mộng ảo, bởi cơ thể ngã xuống đầm lầy của 57 bô lão là
bằng chứng tốt nhất.
Chỉ
còn 5 người có thể tiếp tục di chuyển, họ là năm người mạnh nhất đội Lizardman.
Không hề chùn bước trước cái chết của đồng bạn hay năng lực của Cocytus, mà chỉ
xông lên như một.
Tựa
như sao băng cắt ngang bầu trời.
Lizardman
mang giáp toàn thân dẫn đầu đội hình với hai người còn lại. Hai tinh linh đầm lầy
di chuyển cuối cùng chậm hơn với thân thể nứt vỡ bởi luồng khí lạnh. Chỉ có hai
Lizardman đi sau cùng là bước đi thong thả nhất với chú ngữ trên môi.
Người
lao đến đầu tiên chính là kẻ dẫn đầu, nhắm thẳng một kích vào cổ họng Cocytus.
Thế nhưng vô ích, bởi –
“…-Đạo
cụ của mọi Thủ vệ chúng ta đều có thể ngăn cản được công kích vật lý thông thường.
–
Dường như bị một tấm chắn vô hình ngăn cản.
Mặc
dù vậy, kẻ dẫn đầu cũng không lùi bước. Đó là bởi lòng tin vào bộ giáp đang
mang, được Lizardman tụng xưng là một trong 4 bảo vật [White Dragon Bone]
(Xương Bạch Long). Nó cứng đến nỗi ngay cả Frost Pain của Zarysu cũng không thể
xuyên qua. Bộ giáp cứng nhất mà Lizardman biết đến.
Cocytus
rút lấy một thanh kiếm từ không khí – như thể nó đã có sẵn ở đó.
Thanh
kiếm mà Cocytus rút ra là một thanh taichi dài khoảng 180cm. Nó sắc bén đến nỗi
có cái tên [Royal Blade God Slayer] (Diệt Thần). Thứ vũ khí sắc bén nhất trong
số 21 vũ khí mà Cocytus sở hữu.
Ông
chém xuống Lizardman đang xông đến.
Ngay
cả khi rút ra, không khí cũng rên lên như bị cứa đứt bởi thanh kiếm. Khi cắt xuống,
âm thanh vang lên nhẹ nhàng đến khó tin. Nếu không phải trong trường hợp chiến
đấu này, thanh âm trong trẻo tựa như tiếng chuông ngân ấy sẽ làm cho người ta
yêu thích
Thanh
âm qua đi, thần binh của kẻ dẫn đầu bị đứt làm đôi, ngay cả áo giáp bên trong,
ngã xuống nền chiến trường.
Dù
mạnh mẽ chặt đứt cả cơ thể cùng giáp cứng, lưỡi dao cũng chẳng có lấy một chút
sứt mẻ.
Mặc
cho cái chết tàn nhẫn của đồng bạn, hai Lizardman đi phía sau vẫn lao đến
Cocytus.
“Shyaaa!”
Phía
bên phải là cú đấm của Zenberu, được tiếp thêm sức mạnh bởi “Iron Natural
Weapon” và “Iron Skin”, thẳng vào mặt Cocytus.
“Warrghhh!”
Bên
trái là Frost Pain nhằm thẳng vào phần bụng của ông.
Đối
với cận chiến mà nói, binh khí dài vô cùng bất tiện.
Họ
sử dụng đạo lý này để công kích.
Thế
nhưng, bất lợi ấy chỉ áp dụng được với kẻ bình thường.
Chỉ
với một cú nghiêng, Cocytus xoay lưỡi gươm đỡ lấy đòn đánh của Zenberu. Động
tác hoàn toàn trơn tru, cứ như thanh Taichi sắc bén là một phần cơ thể ông.
Da
của Zenberu được cường hóa bởi [Iron Skin] cho phép đỡ được đao kiếm bình thường.
Tuy vậy, cũng như kết cục của bộ [White Dragon Bone], tay của Zenberu bị thanh
gươm cắt đứt, ngọt như xẻ nước.
“Ugghhh!”
Trong
lúc máu phun tóe ra từ tay phải của Zenberu. Cocytus giữ lấy thanh Frost Pain
đang nhắm vào bụng ông chỉ với một tay.
“…Ồ,
đây là một thanh kiếm tốt đấy.”
“Chậc!”
Buông
ra thanh Frost Pain không thể nhúc nhích, Zaryusu nhắm đến đầu gối của Cocytus
bằng một cú đá. Song Cocytus không hề tránh né mà dùng thân thể mình tiếp lấy
đòn ấy.
Kết
quả là Zarysu lại bị phản chấn.
Anh
cảm thấy sự đau nhúc từ chân truyền đến.
Cảm
giác đó hệt như khi bạn dùng hết sức đá vào một bức tường thép vậy.
“[Over
Magic: Mass Cure Light Wounds]”
Từ
Shasuryu, những âm thanh ngâm xướng vang lên với luồng ma lực khổng lồ chấn động
khi thực thi ma pháp toàn thể trị liệu. Cái giá là Shasuryu sẽ không thể dùng
phép trong thời gian ngắn.
“Fumu…”
Ma
pháp không biết tên của Shasuryu làm Cocytus thích thú, nhưng hai tinh linh đầm
lầy đã chặn lấy tầm mắt ông. Một trong hai đang trị liệu cho Zenberu, còn lại
thì sử dụng xúc tu để công kích Cocytus.
Trước
khi đòn đánh ấy chạm đến, Cocytus đã cắt nát hai tinh linh đầm lầy.
Khi
hai tinh linh vỡ xuống thành cát bụi, Zaryusu liên tục đấm vào sườn bụng, bụng
và mắt kép của Cocytus và cũng như cú đá khi nãy, da trên nắm tay anh vỡ tan
thành thịt nát.
“Phiền
quá.”
Cocytus
vung cái đuôi đầy gai, đập xuống ngực Zarysu.
“Guahh!”
Nương
theo tiếng đập, Zaryusu bay đi hệt như một quả bóng xì hơi. Những chiếc xương gẫy
vụn kêu lên răng rắc khi va mạnh xuống nền đầm lầy ẩm ướt. Dù đã dừng lại sau
khi lăn lộn mấy vòng, bộ ngực đau nhức cùng cổ họng trào máu khiến Zaryusu cảm
thấy khó thở.
Phần
khớp gẫy đâm vào phổi khiến anh càng khó thở hơn. Hệt như cái cảm giác khi bị
dìm xuống nước. Thứ chất lỏng chảy ra từ cổ họng làm Zaryusu muốn nôn nửa. Anh
cúi xuống nhìn bộ ngực và thấy những bọt máu trào ra từ những vết đâm.
–
chỉ với một kích mà Zaryusu đã rời khỏi trận chiến.
Zarysu
cố gắng thở trong lúc trừng mắt vào Cocytus chờ đợi một đòn dứt điểm.
“Còn
có chiến ý sao. Tốt, vậy trả lại cho ngươi đấy.”
Ông
ném thanh Frost Pain về phía Zarysu và ngó lơ anh, chuyển sự chú ý của mình
sang những Lizardman còn lại.
Shasuryu
vẫn đang tiêu hao thể lực của mình để chữa trị cánh tay của Zenberu.
Ngay
trước khi chạm đến họ, một tảng đá bay đến ông như thể lôi kéo sự chú ý, nhưng
nó cũng không thể xuyên qua màn chắn ban đầu.
“…Phiền
quá!”
Cocytus
lẩm bẩm khi vươn một tay tới tộc trưởng Small Fang.
[Piercing
Icicle] (Ngọn thương băng giá).
Mười
chiếc băng trụ to bằng cánh tay người rơi xuống.
Nó
đâm thủng Lizardman xấu số.
Một
xuyên qua ngực, hai vào bụng, một cái khác ngay bắp đùi. Cây nào cũng xuyên thấu
thân thể hệt như gim đinh.
Tộc
trưởng Small Fang – Lizardman mang năng lực du kích tốt nhất – chết giữa những
băng trụ như một con rối bị đứt dây.
“Warrrghhh!”
[Over
Magic: Mass Cure Light Wounds].
Zenberu
xông tới trong khi Shasuryu thi triển phép hồi sức với hy vọng câu giờ cho
Zaryusu.
Dù
biết là chẳng có ích gì, chẳng thể nào so với sức mạnh của Cocytus, nhưng
Zenberu vẫn không ngần ngại lao tới.
Zenberu
tiến đến, lãnh trọn một đường kiếm từ thanh Diệt Thần của Cocytus.
Đường
kiếm ấy còn nhanh hơn phản ứng của Zenberu –
Tộc
độ vượt quá sự nhanh nhẹn –
Cắt
xuyên cơ thể Zenberu dễ dàng –
Máu
phun ra từ xác của Zenberu và gục ngã xuống đầm lầy. Một lúc sau, cái đầu mới rớt
xuống gần đó.
“…Giờ
thì, còn hai người…Ta đã nghe về sức mạnh của các ngươi từ Ainz-sama, quả thật
là hai kẻ trụ đến phút chót.”
Cocytus
– hầu như không di chuyển kể từ đầu trận chiến – nhìn hai người còn lại và vung
kiếm. Một làn khói trắng tỏa ra từ nó, rửa sạch toàn bộ vết máu. Động tác vung
dứt khoát ấy nhanh đến nỗi như thể lưỡi kiếm đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới.
Zarysu
cuối cùng cũng có thể miễn cưỡng đứng dậy. Shasuryu cũng rút ra cự kiếm của mình.
Hai người đối diện với Cocytus tạo thành thế gọng kìm.
Lấy
máu từ vết thương trên ngực, Zarysu vẽ lên mặt mình.
Nó
giống những hình vẽ được dùng để triệu hồi tổ linh của họ.
“-Em
trai, vết thương thế nào rồi?”
“Không
ổn lắm, bây giờ vẫn còn hơi đau. Nhưng vẩy vào đường kiếm thì vẫn được.”
“Thế
thì tốt…Vậy là được rồi phải không? Đáng tiếc MP của anh cạn sạch rồi. Nếu em
không cẩn thận thì sẽ gục hẳn đấy.”
Shasuryu
nghiến răng, có lẽ là vì cố nặn ra một nụ cười. Zarysu cũng thay đổi khi nghe
những lời ấy.
“…Vậy
à. Đừng cố quá nhé, anh trai.”
Zaryusu
mỉm cười rồi thả long vai. Thanh kiếm trên tay anh chạm xuống mặt đất.
Cơn
đau nhói lên khi xương cốt xuyên vào da thịt, nhưng Zarysu vẫn cố gắng không để
tâm đến nó.
Không
bỏ cuộc đến phút chót – Zarysu vẫn còn muốn vung kiếm.
Biết
rằng không thể chiến thắng.
Biết
rằng cái chết đang chờ đón.
Nhưng
anh vẫn không bỏ cuộc.
Buông
bỏ nghĩa là phụ lòng những người đã giao phó mạng sống của mình cho họ.
“Có
thể thắng” chỉ là lời nói dối.
Ai
cũng biết điều đó.
Nhưng
khi vẫn còn người đặt lòng tin vào lời nói dối này, anh sẽ vĩnh viễn không thừa
nhận thất bại.
Cố
gắng hết sức cho đến phút cuối cùng –
“Ta
vẫn có thể vung thanh kiếm của mình”
Zarysu
hét lên, âm thanh vọng ra xa.
Đáp
lời là những thanh âm răng rắc của cái càng trên miệng Cocytus.
“Nói
hay lắm –“
Có
lẽ ông đang cười. Đó không phải tiếng cười kinh bỉ của kẻ mạnh dành cho kẻ yếu,
mà là của một chiến binh tôn trọng đối thủ.
“Được
thôi, em trai. Cùng đánh đến chết nào.”
Shasuryu
cũng phá lên cười.
“Được
rồi…Đợi lâu rồi, Cocytus.”
Cocytus
khẽ nhún vai đáp lại lời Shasuryu.
“Không
có gì. Chen vào lời chia tay của huynh đệ là hành động bất lịch sự. Chuẩn bị
đi…Ah không, xin lỗi, cái đó hai người đều đã làm rồi nhỉ?”
Thanh
Diệt Thần vung tới Zasuryu và Shasuryu kèm theo một lời.
“Hãy
xưng tên.”
“Shasuryu
Shasha.”
“Zarysu
Shasha.”
“…Ta
nhớ kỹ. Hỡi những chiến binh vĩ đại. Ta cũng rất lấy làm tiếc khi không thể
dùng hết sức mình…Đây không phải lời vũ nhục, nhưng hai người chưa đủ để ta làm
thế.”
“Đáng
tiếc nhỉ.”
“Đúng
thế – Lên nào!”
Cả
hai vụt đến chỗ Cocytus. Nước bắn tung tóe theo những bước chân của họ.
Sự
thiếu đồng bộ giữa cả hai khiến Cocytus thắc mắc.
Họ
không lên cùng một lúc, Shasuryu có vẻ nhanh chân hơn. Nghi ngờ kẻ địch có kế
hoạch làm Cocytus mang theo hưng phấn khi đợi chờ hai người.
Người
đến trước là Shasuryu, và Cocytus chắc chắn hắn đang xoáy vào ông với sự tập
trung cao độ làm ông tự hỏi hắn sẽ làm gì tiếp theo.
Shasuryu
dừng ngay trước tầm tấn công của thanh Diệt Thần –
[Earth
Bind]!
–
Phát động ma pháp.
Sử
dụng bùn đất làm thành vô số xiềng xích trói Cocytus, và Zarysu – người đến sau
– không ngần ngại sử dụng cơ hội này. Anh để thanh Frost Pain sau lưng với mục
đích giấu đi tầm đánh của mình.
Shasuryu
nói “Không còn ma lực” chỉ là lời nói dối. Nếu ông bị lừa, Cocytus sẽ bị trói lại
bởi ma pháp và lãnh trọn đòn tấn công của Zarysu tiếp đó.
Mặc
cho vỏ ngoài của Cocytus cứng đến đâu, Zarysu vẫn tin mình có thể xuyên thủng
nó bằng sức mạnh dồn vào trong một đòn.
(Tin
vào kiếm của mình sao?)
Cocytus
đồng cảm với ý nghĩ này. Cũng như Zarysu, Cocytus luôn có cảm giác gắn kết với
vũ khí của mình, đặc biệt là thanh kiếm trong tay, thứ từng được sử dụng bởi Đấng
sáng tạo ra ông.
Vậy
nên ông mới sử dụng Diệt Thần để chống lại những Lizardman quyết tử như một sự tôn
kính dành cho các chiến binh, dù rằng sức mạnh đơn thuần của ông cũng đủ đè bẹp
được họ.
Dù
chiến thuật hợp lý đến đâu. Họ vẫn tính sai một điều..
Đối
thủ của họ là Thủ vệ tầng 5 của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.
“…Ma
pháp cấp thấp không thể xuyên thấu hàng phòng thủ của ta.”
Những
sợi xích bùn bắn ngược lại trước khi chạm tới Cocytus và biến lại thành bùn đất.
Ma pháp cấp thấp không thể phá bỏ được hàng phòng thủ của ông.
[Icy
Bust].
Với
tiếng gầm phát ra từ phía sau, Cocytus được bao phủ bởi một lớp màng sương mù
xung quanh.
Tốn
công vô ích.
Cocytus
không hề bị ảnh hưởng bởi những đòn tấn công mang nguyên tố băng. Ông nhận đòn
đánh chỉ để đợi Zarysu và Shasuryu bước vào phạm vi của mình.
Sau
một hơi thở, thời điểm mà ông chờ đợi đã đến. Nhưng Cocytus vẫn ngần ngại, tự hỏi
rằng nếu chặt đầu có đủ hạ gục họ hay chưa.
Khi
đối mắt với Zarysu đã bỏ hết thế phòng thủ và dồn toàn bộ cơ bắp vào đòn tấn
công, chặt đầu cũng không thể dừng cơ thể đó lại. Cảnh tưởng một cái xác không
đầu lao đến hiện lên trong ý nghĩ của Cocytus khiến ông nhíu mày.
Chặt
tay trước rồi xử lý đầu sau.
(Không,
đó cũng không phải là cách tốt nhất. Ta chỉ nên dùng một đòn.)
Dù
đã tung hết số sức lực còn lại, tốc độ của Zarysu vẫn quá chậm so với phản ứng
của Cocytus.
Một
cái bóng đen loáng thoáng hiện lên trong màn sương mờ. Thanh kiếm được vung lên
bởi Zarysu liền bị chặn đứng bởi những ngón tay của Cocytus như đòn tấn công
lúc trước.
Cocytus
không hề cảm thấy lạnh chút nào, hẳn Zarysu cũng biết điều đó nên mới không tốn
công dồn ma lực phát động thuộc tính băng trên thanh kiếm.
Một
đòn đánh úp tốc độ cao lại bị ngăn cản dễ dàng làm Cocytus nghi ngờ. Tuy nhiên
sự nghi ngờ đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu, ông chỉ cần huy thanh Diệt Thần,
và mọi thứ sẽ kết thúc.
Và
rồi, chỉ còn lại một người.
(Không
có sách lược đột kích sao).
Cocytus
hơi thất vọng, nhưng ông phải đổi ý ngay khi thấy đòn quyết định được tung ra bởi
người còn lại.
(Thì
ra là thế…)
“Warrghh!”
Với
tiếng gầm và thanh cự kiếm bổ xuống, tốc độ và sức mạnh của nó nhanh đến nỗi khiến
sương mù cũng phải thổi bay.
So
với đòn tấn công của Frost Pain thì đòn đánh từ cự kiếm của Shasuryu nguy hiểm
hơn nhiều. Lấy đó làm đòn công kích chính không sai. Thế nhưng –
“Nếu
muốn tập kích bất ngờ – ngươi nên làm nó trong im lặng.”
Nếu
không có tiếng nước trên đầm lầy hẳn đó sẽ là một đòn đột kích hoàn hảo. Có điều
sự nghi hoặc vẫn cuốn lấy Cocytus. Làm tất cả chỉ để nhận sát thương từ hàn khí
có đáng hay không? Hay họ chỉ là đang giẫy giụa?
Thế
nhưng việc kẻ địch tiến vào phạm vi công kích của ông vẫn là sự thật.
Vũ
khí của Zarysu đã bị vô hiệu hóa. Chỉ là thay đổi trình tự giết chóc mà thôi.
Quyết đinh đó làm Cocytus vung lên thanh kiếm.
Ánh
kiếm chợt lóe.
Cự
kiếm và Shasuryu đồng thời bị chém thành hai nửa. Trước khi nó rơi xuống mặt đầm
lầy, Cocytus thu kiếm, dự định sẽ kết liễu Zarysu –
Ngay
khoảnh khắc này, những ngón tay đang giữ vũ khí của Zarysu trượt đi.
Sự
kinh ngạc bao lấy Cocytus khi ông cử động đầu ngón tay như để xác nhận, tự hỏi
tại sao thanh kiếm ông đang giữ chặt lại có thể trượt về phía trước.
Trong
màn sương trắng, Cocytus có thể thấy những ngón tay và thanh Frost Pain đều được
nhuộm bằng chất lỏng màu đỏ.
Trong
tích tắc, ông chợt hiểu.
-Máu?
Nghi
hoặc.
Cocytus
cố nhớ lại, thanh kiếm của Zarysu có những vết bẩn, và cũng nhận ra, gương mặt
của Zarysu trong sương mù.
Máu
mà Zarysu vẽ lên mặt không chỉ để là biểu tượng kêu gọi linh hồn tổ tiên hay củng
cố tinh thần.
Máu
là để bôi lên thanh kiếm.
Icy
Burst không phải để gây sát thương cho Cocytus hay che đi ý định tấn công của
Shasuryu mà là để ẩn đi vệt máu trên thanh kiếm. Động tác bắt kiếm sau lưng
cũng vậy.
Thời
điểm công kích đầu tiên cũng là để thăm dò động tác của Cocytus. Khi ông nắm lấy
thanh kiếm và ném lại, Zarysu đã cược rằng ông sẽ làm thế một lần nữa rồi hoạch
định mọi thứ mà mình có thể làm.
Suy
nghĩ vụt qua Cocytus như một dòng điện.
(Vậy
ra đó là kế hoạch của họ! Cái lúc đó, lực tiến đến vô cùng nhẹ! Đúng, làm thanh
kiếm dính máu, dẫn đến việc ta chủ quan và lợi dụng khe hở trượt vào.)
Thanh
kiếm lướt qua làn da xanh xao của Cocytus. Ngay cả ông cũng không thể cản lại
thanh kiếm với tất cả sức bình sinh của Zarysu với bàn tay đầy máu.
Nếu
ông giữ lưỡi kiếm xa hơn một chút, Cocytus đã có thể làm gì đó, nhưng ở khoảng
cách này thì không.
Cocytus
rùng mình trong vui sướng.
Tuy
gọi đây là đánh cược, phó mặc tất cả cho may mắn và số phận, nhưng họ sẽ tìm được
cơ hội để chiến thắng. Trên tất cả – tình hình này sẽ không thể xảy đến nếu thiếu
sự phối hợp của Shasuryu.
Có
thể là Shasuryu đã không hề biết kế hoạch của Zarysu. Thế nhưng bằng sự tín nhiệm
tuyệt đối của người anh dành cho em trai mình, Shasuryu đã dâng lên tính mạng của
mình để tạo lập tình thế tốt nhất.
Cú
đánh bất ngờ ấy, làm cho ánh mắt của Cocytus chuyển hướng dù chỉ trong khoảnh
khắc, không hề vô nghĩa.
Và
tất cả đã diễn ra chỉ trong tích tắc.
Trong
nháy mắt ấy – khi Zarysu siết chặt Frost Pain trong tay với toàn bộ sức mạnh –
hàm dưới của Cocytus chuyển động.
“Qúa
đặc sắc –“
Thanh
kiếm chém qua Cocytus – dễ dàng bị bắn lại.
Thân
hình màu xanh dương không có lấy một vết xước.
Đó
là khoảnh cách giữa NPC cấp độ cao nhất Nazarick và Liardmen.
Một
sự chênh lệch không thể bù đắp.
“-Thứ
lỗi cho ta. Một trong số kỹ năng bị động của ta là vô hiệu hóa mọi công kích từ
vũ khí cấp thấp, nên đòn tấn công của ngươi không đủ sức để gây tổn thương cho
ta.”
Mặc
dù Cocytus có thể tắt kỹ năng đó trước đòn đánh của Zarysu, thậm chí nhận lấy một
vết sẹo như để bày tỏ sự tôn kính với người chiến binh. Thế nhưng với tư cách
là Thủ vệ và đang được Đấng tối cao quan sát, ông không thể làm vậy.
Cocytus
cố ý lùi một bước. Âm thanh “sa” khi gót chân dẫm xuống, bùn bắn lên, làm bẩn
thân thể mỹ lệ màu lam sắc.
Một
bước ngắn.
Động
tác vô nghĩa, bởi chỉ lùi một bước nhỏ cũng không thể thay đổi sự thật rằng
Zarysu chắc chắn sẽ chết và Cocytus sẽ thắng lợi hoàn toàn.
Tuy
vậy, động tác này lại được thực hiện bởi Cocytus – kẻ vô cùng mạnh mẽ – trước
Zaryusu – người yếu hơn.
Một
động tác tán thưởng.
Zarysu
đã lĩnh ngộ số phận của mình.
Nhưng
anh vẫn mỉm cười, bởi đây là lần đầu tiên anh được dùng hết sức mình mà không cần
che giấu và nhận được tán thưởng từ một kẻ khác loài, một kẻ mạnh mẽ hơn rất rất
nhiều.
Anh
nhắm mắt, chờ đợi ánh sáng của thanh Diệt Thần trên tay Cocytus vẫy gọi.
Phần
3
“Một
trận đấu tuyệt vời!”
Ainz
ca ngợi Cocytus đang quỳ trước mặt cậu.
“Xin
cảm tạ ngài.”
“Tuy
nói là vậy, nhưng ta tin ngươi hiểu rõ rằng trận chiến chỉ là biểu diễn đòn
roi. Còn bây giờ đến lúc ngươi nên đi phát kẹo rồi đấy. Đừng có thống trị bằng
vũ lực, rõ chứ?”
“Vâng,
thần hiểu rõ.”
Ainz
gật đầu rồi ném ánh nhìn tới các Thủ vệ khác trong phòng.
“Rất
tốt. Các Thủ vệ nghe đây. Ta đã nói trong Đại Điện rằng sẽ giao toàn bộ quyền
lãnh đạo Lizardman cho Cocytus. Nếu có bất kì yêu cầu nào đến từ Cocytus thì
hãy hỗ trợ ngay lập tức. Cocytus, ta hy vọng ngươi có thể khắc ghi lòng trung
thành với Nazarick vào sâu trái tim của Lizardman…Và đào tạo tinh anh cho chúng
ta…Ta cho phép ngươi huy động toàn bộ nếu cần thiết…Nhưng nếu sử dụng tới vật
phẩm đặc biệt như [Heaven Feather] thì nhớ báo cáo trước với ta. Còn lại nếu chỉ
dùng tới [Power Suits] thì ta sẵn lòng cho ngươi mượn một thời gian.”
Trong
YGGDRASIL, giữa đường thay đổi chủng tộc là có thể. Nhưng không đồng nghĩa với
việc có thể tự do thay đổi. Phải có đủ một số điều kiện cần thiết và nghi lễ mới
được thực hiện. Chưa kể là không thể đảo ngược được sự thay đổi đó.
Một
trong số điều kiện là cần món đồ cụ thể tượng trưng cho chủng tộc. Ví dụ như để
đổi thành Lich thì phải dùng [Book of the Dead]. Để đổi thành Imp, cần có
[Fallen Seeads]. Và [Heaven Feather] trong lời Ainz là vật phẩm thiết yếu để
chuyển thành thiên sứ.
Song
sự thay đổi trong thế giới mới có thể gây ra biến dị chủng tộc, nên Ainz buộc
phải lo lắng nếu có ai dùng đến cách này.
“Thần
cầu mong lời khuyên của ngài vào mọi lúc. Ngoài ra Ainz-sama, những Lizardman còn
lại nên xử lý ra sao?”
“Những
Lizardman còn lại?”
“Vâng.
Là hai Lizardman tên Zarysu và Shasuryu.”
Hai
Lizardman chiến đấu đến cùng sao? Xác chúng vẫn nằm trong đầm lầy. Cần làm gì với
chúng đây?
“Ta
hiểu rồi. Thu thập xác của chúng. Ta sẽ dùng cơ thể chúng làm dung môi chế tạo
Undead bằng kỹ năng đặc biệt của ta.”
“…như
vậy thật đáng tiếc.”
“Hmm,
ý ngươi là sao? Chúng có giá trị gì ah?”
Toàn
bộ trận chiến đều được theo dõi thông qua vào Mirror of Remote Viewing mà Ainz
dùng để quan sát. Ngoại trừ sự áp đảo của Cocytus, cậu không thấy điều gì đáng
để chú ý cả.
“Họ
thực sự rất yếu. Nhưng thần có thể thấy tinh thần chiến binh và trái tim quyết
chiến không chút sợ hãi nào khi đối mặt với kẻ mạnh trong họ. Thần nghĩ rằng họ
sẽ có thể sẽ mạnh mẽ hơn, nên nếu chỉ dùng làm dung môi sẽ thật đáng tiếc. Nếu
thần nhớ không nhầm, Ainz-sama đang làm các thí nghiệm liên quan tới việc hồi
sinh người chết. Liệu có thể thử nghiệm nên họ không?”
…Lẽ
nào là coi trọng các Lizardman sao?
Thành
thật mà nói, Ainz không hiểu được cái gọi là tinh thần chiến binh. Tuy đã đọc
vô số tiểu thuyết và truyện tranh mô tả về “sát khí”..v.v. nhưng cậu cũng không
thể tưởng tượng được nó. Nó cũng giống như việc Ainz cảnh báo Narberal về những
điều này, và cô ấy nói “Ah, vâng, tôi thấy, ồ”, đại loại thế. Tương tự vậy, sự
cộng hưởng của các chiến binh là điều mà Ainz cảm thấy thực sự khó hiểu.
Một
phần là do dáng dấp hiện tại của Ainz, còn lại là do việc cậu từng là một người
bình thường trong xã hội. Dù sao một người bình thường sinh sống trong xã hội
Nhật bản hiện tại, kẻ chưa từng va chạm, lại hiểu được tinh thần chiến binh mới
là có vấn đề.
Nếu
là nhân viên ưu tú thì cậu còn có thể hiểu chút.
“Thì
ra là vậy…quá lãng phí.”
Tuy
lập lại câu của Cocytus, nhưng những gì Ainz thực sự nghĩ là: “Ngay cả khi
ngươi nói lãng phí, ta cũng không hiểu.”
Thế
nhưng nếu tỉ mỉ cân nhắc, điều Cocytus nói vô cùng chính xác.
Cậu
đã suy nghĩ rất nhiều về việc thực nghiệm hồi sinh. Nếu dùng ở đây, từ góc độ của
Ainz mà nói, hoàn toàn có thể thu đủ lợi ích. Chưa kể, khác với thời điểm còn ở
Đại Điện, hiện Cocytus đã vạch ra kế hoạch và nắm được điều mình cần làm. Tiến
bộ có thể nói là vượt ra xa mong đợi của cậu.
Ý
nghĩ đó làm Ainz cảm thấy mình vừa thu được một thuộc hạ tuyệt vời.
Cậu
liếc qua những thuộc hạ khác – đang đứng trầm lặng và nghiêm trang.
“Albedo,
cho ta biết ý kiến của người.”
“Thần
luôn ủng hộ của Ainz-sama.”
“Demigure,
ngươi thì sao?”
“Sự
lựa chọn của Ainz-sama luôn đúng.”
“…Shalltear,
còn ngươi?”
“Thần
nghĩ giống Demigure. Nghe theo phán quyết của Ainz-sama.”
“…Aura?”
“Vâng,
thần đồng quan điểm với mọi người.”
“…Mare?”
“Ai…ai,
cái này. Vâng….Tuân theo…ý của Ainz-sama.”
Căn
bản là không thể giải đáp cho Ainz.
Sau
khi tưởng tượng đủ mọi tình huống, Ainz đưa ra kết luận – có lẽ từ quan điểm của
các Thủ vệ, họ cũng không cho rằng đây là vấn đề lớn. Nói đúng hơn là mặc kệ,
chỉ cần người quyết định là được.
Đương
nhiên, ánh mắt của Thủ vệ đặt ở góc độ nào cũng là vấn đề.
Nói
cách khác, khi mà một nhóm người nói một trăm triệu USD là một số tiền tiêu vặt,
sẽ xuất hiện vấn đề rằng liệu phát biểu đó có đáng tin. Sự khác biệt trong nhận
thức về giá trị sẽ tạo ra khác biệt về hành động.
(Có
nghe cũng vô nghĩa…Mà cũng tốt, phục sinh chúng cũng không phải vấn đề. Có điều
nên chọn kế hoạch kỹ càng hơn, dạo gần đây mình mắc quá nhiều lỗi rồi.)
Không
có biện pháp. Ainz buộc phải cân nhắc ưu khuyết trên lập trường của mình.
“Chúng
ta sẽ cai trị Lizardman. Nhưng họ có ai đại diện không? Hay một nhóm có thể đại
diện?”
“Thưa
không, nhưng họ có một người đại biểu khá phù hợp.”
“Ô?
Là ai?”
“Lizardman
nữ tính màu trắng không tham gia chiến đấu trước đó. Là một Forest Druids.”
“Ô,
là vậy sao? Hmmm cũng được.”
Chỉ
cần lợi dụng tốt là được. Ainz nghĩ vậy nhưng vẫn cho rằng phải quan sát đã.
Tuy
vậy nếu thực hiện những ý tưởng mà Ainz đang nghĩ thì sẽ tạo thành phiền phức với
sự thống trị của Cocytus sau này. Như vậy cậu phải làm thế nào đây? Nghĩ tới
đây, một tia chớp xẹt qua đầu Ainz.
Hỏi
một chút là được mà? Mặc dù có thể là không có thông tin hữu ích…
Ainz
nói ra kế hoạch của mình và Cocytus đáp lại lời đồng ý.
Mặc
dù cậu có cảm giác cư xử của Cocytus là để bào chữa cho sự thiếu xót của chủ
nhân của mình, nhưng thái độ bình tĩnh của Albedo và Demigure khi cậu nhìn
loáng qua họ làm Ainz thấy an tâm hơn. Cậu thầm khẳng định mình một lần nữa.
“Tốt..Mất
bao lâu để mang cô ta đến đây?”
“Thứ
lỗi cho sự ngạo mạn của thần. Thần cho rằng Ainz-sama sẽ cần hỏi, nên đã ra lệnh
triệu tập tới phòng bên.”
Ainz
không khỏi nhìn Demigure và thấy anh ta lắc đầu.
Lợi
hại. Cocytus đã có thể xử lí tốt mà không cần hướng dẫn và cũng không phải nhờ
người chỉ điểm.
Cậu
thấy vui. Một cảm giác có lẽ là cảm giác của cấp trên khi thấy cấp dưới không
phụ sự kì vọng mà nhanh chóng trưởng thành. Sự hài lòng xuất hiện trên cái đầu
lâu bất biến của Ainz.
“Không,
không. Làm tốt lắm, Cocytus. Lãng phí thời gian là hành vi nguy xuẩn. Quyết định
của người không sai. Tốt lắm, mang tới đây đi.”
“Cái
này, xin đợi một chút ạ!”
“Làm
sao vậy? Aura?”
“Thần
nghĩ tại một nơi tồi tàn thế này không thích hợp với việc bàn bạc. Dù chỉ để gặp
mặt với kẻ đã đầu hàng nhưng nó sẽ phá hủy hình tượng của Ainz-sama mất. Vậy
nên thần cho rằng Đại Điện của Nazarick sẽ thích hợp hơn.”
Ngoại
trừ Mare, tất cả các Thủ Hộ giả khác đều nhẹ nhàng gật đồng tán đồng.
“..Thật
có lỗi. Ta đã không nghĩ đến điều này, tha thứ cho ta!”
“Ahh…!”
Ainz
chưa hề nghĩ đến điều đó. Cậu tính toán sơ qua sai sót của mình và nhớ tới một
điều. Trong trường hợp này –
“…Aura.”
“Vâng!”
“Ta
đã nói với ngươi – kiến tạo nơi đây bằng cảm xúc và tình cảm của ngươi sao cho
xứng ngang với Nazarick – đúng chứ? Những lời này không phải nói dối. Ta có thể
cảm nhận được nó. Cocytus, mang cô ta lại đây. Ta sẽ gặp ở ngay nơi này.”
“Ah-Ainz-sama!”
“Aura,
lui ra.”
“Albedo!”
“Vì
sao ngăn cản ta” những lời này không thốt ra, nhưng in đậm trên vẻ mặt đỏ chót
của Aura khi nhìn Albedo. Tuy vậy Albedo chỉ liếc qua Aura rồi trực tiếp di
chuyển ánh mắt, cố định tại nơi cửa.
Demigure
buộc phải giải thích cho cõi lòng đầy phẫn uất của Aura.
“…Bất
cứ điều gì Ainz-sama đã nói thì đó là luật. kể từ lúc Ainz-sama nói nơi này tốt
như Nazarick-“
“-Thì
nó là như vậy!”
Shalltear
chốt lại câu trả lời.
Lời
của mình thành luật bọc thép rồi sao?…Mặc dù mình không muốn mọi người nghĩ vậy…Nhưng
lần này nó cũng hữu ích.
“Aura,
ta sẽ nhắc lại một lần nữa. Là cấp dưới – một trong những Thủ vệ đáng tin cậy
nhất của ta – ngươi đã dành rất nhiều tâm huyết để xây dựng nơi đây tương tự
Nazarick. Ta trân trọng điều đó. Ngay cả khi nó đang thi công cũng cũng là sự
thật…Ngươi hiểu chứ?”
“…Ainz-sama,
cảm ơn người rất nhiều.”
Aura
cúi người. Và các Thủ Hộ giả khác cũng làm tương tự.
Không
cần thiết phải thế mà…Thật thắm thiết…Thật xấu hổ.
“Vậy
thì, đưa cô ta vào, Cocytus.”
“Vâng!”
Rất
nhanh Cocytus mang tới một Lizardman màu trắng vào phòng.
Lizardman
quỳ gối trước mặt Ainz và hạ thấp đầu xuống đất.
“Hãy
xưng danh.”
“Vâng,
thưa Chúa tể của cái chết, Đấng chí tôn vĩ đại – Ainz Ooal Gown. Thần là đại biểu
cho Lizardman – Crusch Lulu.”
Danh
hiệu thật khoa trương. Cậu bắt đầu tò mò về người đặt ra cái danh hiệu này,
nhưng trước hết Ainz vẫn tỏ ra bình tĩnh và cư xử như một vị vua.
“Hmmm,
rất lễ phép.”
“Vâng.
Gown-sama. Xin hãy chấp thuận lời tuyên thệ trung thành tuyệt đối của chúng thần,
các Lizardman.”
“Hmm…”
Ainz
liên tiếp đánh giá Crusch.
Bộ
vảy rất đẹp. Chúng tỏa sáng dưới ánh hào quang của ma pháp ánh sáng. Một vẻ đẹp
diễm lệ. Cậu tự hỏi sẽ có cảm giác thế nào nếu chạm vào chúng.
Nhìn
kỹ, cậu nhận ra vai của Crush rung lên nhè nhẹ. Cocytus đã vô hiệu hóa kĩ năng
đóng băng nên hẳn nó là bởi nguyên nhân khác.
Suy
nghĩ lý do tới với Ainz nhanh và câu trả lời thậm chí còn nhanh hơn, nó quá rõ
ràng.
Nếu
Ainz mất hứng, toàn bộ Lizardman sẽ bị tàn sát. Vậy nên cô ấy mới cẩn thận
trong từng lời nói của mình. Đối với Crusch – người đang chịu áp lực như vậy –
sự im lặng và ánh mắt quan sát của Ainz quả thật giống một quả bom nổ chậm.
Ainz
không có sở thích bắt nạt kẻ yếu. Nếu đó là lợi ích của Nazarick, cậu sẵn lòng
làm đủ mọi sự tàn ác. Thế nhưng khi không cần thiết, cậu không định áp dụng cái
hành động phá hoại tinh thần như vậy.
“Lizardman
sẽ nằm dưới sự điều khiển của ta. Tuy nói là vậy, nhưng ta đã giao toàn quyền
cho Cocyuts. Không phản đối?”
“-Không.”
“Như
vậy là được. Ngươi có thể đi.”
“Eh?
Đó là tất cả?”
Dù
cúi đầu, Crush vẫn thốt lên một âm thanh kinh ngạc. Giống như kẻ đã sẵn lòng chịu
đựng mọi yêu cầu vô lý lại đột nhiên được giải thoát.
“Tạm
thời là vậy. Crusch Lulu. Từ giờ trở đi, tộc Lizardman của ngươi sẽ mở ra một kỷ
nguyên phồn vinh mới. Các thế hệ tương lai của Lizardman sẽ biết ơn trước sự
cai trị của ta.”
“Chúng
thần không dám. Chúng thần vô cùng biết ơn Đấng Tối cao đã rủ lòng thương xót
ngay cả khi chúng thần từng phản đối bằng bạo lực.”
Ainz
chậm rãi rời khỏi ngai vàng và đi tới bên Crusch, cúi xuống rồi bắt tay lên vai
cô.
Ainz
có thể cảm thấy sự chấn động truyền tới từ cơ thể của Crusch.
“Ta
có một nhiệm vụ đặc biệt cho ngươi.”
“Là
một tôi tớ trung thành của Gown-sama. Thần sẽ làm bất kì điều gì thần có thể…”
“Không
phải như một tôi tớ, ta muốn ngươi làm việc cho ta – đổi lấy sự phục sinh của
Zarysu.”
Cái
tên thốt ra trên môi Ainz khiến Crusch ngước mắt. Gương mặt cô méo đi bởi cú sốc.
Mang
theo sự đắc ý, Ainz tiếp tục quan sát Crusch. Dù cô ta có muốn ẩn giấu, nhưng sự
do dự đã xuất hiện. Thế nhưng khó có thể nói cảm xúc đó là do dự, bởi biểu hiện
trên mặt Lizardman và mặt người vẫn khác nhau. Thế nhưng vẻ vui mừng vẫn được
biểu lộ.
“Một
thứ như thế…”
“Ta
là người thao túng sự sống và cái chết. Với ta, chết chỉ là một trạng thái của
sự sống.”
Chờ
tới khi thanh âm kinh ngạc của Crush tan biến, Ainz tiếp tục nói.
“Nó
tương tự như chất độc hay tật bệnh. Ngoại trừ việc ta không thể kéo dài tuổi thọ”
Với
thủ đoạn tầm thường thì không có khả năng, nhưng với ma pháp cấp cao như “Wish
Upon A Star” thì có. Tuy vậy cậu vẫn chưa thử nghiệm điều đó nên không thể nói
ra.
“Ngài
muốn gì từ thần, làm nô lệ của ngài? …Hay…cơ thể của thần sao..?” (ED: Khục khục,
nô lệ rắn mối, Tabula thích điều này =)
Ainz
cứng họng.
“Không,
cái kia, có chút…”
Suy
nghĩ với một con bò sát thật ghê tởm. Mặc dù vậy, Ainz vẫn không thể lùi lại, cậu
liều mạng đóng vai đại nhân vật để làm trọn bổn phận của mình và làm lơ với những
âm thanh nghiến răng nghiến lợi từ sau lưng.
“Khụ!
E hèm! Không. Việc rất đơn giản, chỉ cần ngươi theo dõi chặt chẽ bất kì
Lizardman nào có ý định hoặc dấu hiệu nổi loạn.”
“Không
có Lizardman nào như vậy.”
Ainz
phát ra tiếng cười nhạo trước câu trả lời tự tin của Crusch.
“Ta
không đần tới mức tin điều đó là thật. Ta không hiểu rõ cách nghĩ của
Lizardman, nhưng với chủng tộc khác, như nhân loại chẳng hạn, phản bội là chuyện
thường tình. Chính vì vậy ta cần một gián điệp có thể theo dõi được mọi thứ và
nắm nó trong lòng bàn tay.”
Crusch
lại quay về trạng thái im lặng làm nội tâm của Ainz bắt đầu hoảng loạn, tự hỏi
xem thỏa luận này có hay không thất bại. Tuy đây chỉ là một kế hoạch dự phòng
không liên quan tới sự sống lại của Zarysu, thế nhưng cậu cố tình cho vào để lợi
dụng và ràng buộc Crush. Nếu như cô ta nói ra “Thần cự tuyêt” thì cậu phải làm
sao đây…?
Mình
không nên quá tham lam và phá vỡ lợi thế…Ý nghĩa câu nước đổ khó hốt hẳn là để
chỉ tình huống này đâ.
“Nếu
ngươi từ bỏ cơ hội nhận được phép màu. Nó sẽ biến mất. Nếu không chịu nắm chặt
lấy nó ngay lập tức thì tất cả sẽ kết thúc.”
Crusch
run lên tựa như co giật bởi chuột rút.
“Ta
sẽ không sử dụng mấy cái nghi thức tà ác. Phép thật phục sinh cũng tồn tại trên
thế giới này đúng chứ? Đó là thứ ta định sử dụng.”
“Đó
chỉ là truyền thuyết…”
Hướng
về Crusch người đang nuốt lại những lời khác, Ainz giả vờ ngạo mạn và dịu dàng
nói:
“Crusch.
Điều quan trọng đối với ngươi là gì? Ta nghĩ ngươi nên xem xét một chút.”
Ainz
quan sát đôi mắt dao động của Crusch và cậu dường như nhìn thấy ảo ảnh về một
khách hàng trong cuộc họp kinh doanh.
Kế
đến, Ainz cho Crusch hiểu phép lạ này không phải là chuyên miễn phí. Cậu buộc
phải làm thế, bởi sản phẩm miễn phí sẽ khiến người ta khó tin tưởng, nhưng nếu
trả một lượng tiền hoặc giá trị thích hợp, người ta sẽ dễ chấp nhận nó hơn.
“Ta
chỉ cần ngươi quan sát các đồng bào Lizardman của ngươi trong bóng tối. Tùy thuộc
vào hoàn cảnh, ngươi sẽ phải làm ra rất nhiều lựa chọn khó khăn đấy. Để phòng
ngừa trường hợp ngươi chống đối, ma pháp hồi sinh lên Zarysu khá đặc biệt. Nếu
ta nghĩ ngươi phản bội ta, thì mạng của hắn cũng chấm dứt. Nó gây phiền não cho
ngươi, nhưng đổi lấy sự phục sinh của Zarysu là một cái giá cân bằng. Đúng
không?”
Thực
tế thì mình đâu có ma pháp như vậy.
Ainz
hành động như thể đã dứt khoát nói xong và chậm rãi đứng lên. Sau đó cậu mở rộng
vòng tay của mình.
Cậu
nhìn thấy sự đấu tranh trong mắt Crusch.
“Được
rồi, được rồi. Hãy nói với Zarysu sau khi phục sinh, thay ta truyền đạt, là bởi
hắn còn giá trị lợi dụng nên mới làm cho hắn sống lại. Ta hứa sẽ không đề cập tới
tên ngươi. Vậy, Crusch Lulu. Chọn lựa, ngay bây giờ. Đây là cơ hội cuối cùng để
Zarysu –người ngươi yêu- trở lại. Nói đi? Có? Hay không? Chọn.”
Ainz
hướng bàn tay về phía Crusch một cách chậm rãi trong lúc căn dặn các Thủ Hộ giả.
“Đừng
làm điều gì kể cả khi cô ta từ chối. Tốt lắm, sẵn lòng trả lời ngay bây giờ chứ?
Crusch Lulu?”