“Mừng
ngài đã về, Ainz-sama.”
Trở
lại phòng riêng sau nửa tháng hành trình mệt mỏi cùng những lời kế tiếp của
Albedo khiến chút sức lực sót lại trong cơ thể cậu bị cướp sạch.
“Ngài
muốn ăn trước? Muốn tắm trước? Hay…ngài muốn-em-trước?”
Trong
khoảnh khắc, Ainz nghĩ mình vừa thấy một đống biểu tượng hình trái tim đang bay
phấp phới quanh Albedo.
“…Albedo,
ngươi định làm gì thế?”
“Thưa
Ainz-sama, em đang chơi trò tân hôn đó. Em nghe nói khi chồng mình quay trở về
sau chuyến công tác vất vả thì đây là cách tốt nhất để chào mừng. Ngài thấy…có
được không?”
Cuối
cùng thì Ainz đã hiểu được lý do tại sao không có ai nghênh đón khi cậu trở về
Nazarick.
Đừng
nói là kết hôn, ngay cả đến hẹn hò, Ainz cũng chưa từng trải qua nữa là. Nhưng
khi định lạnh nhạt đáp lại “Ta không biết”, cậu ngay lập tức nuốt lời đó xuống
dưới. Lòng tự trọng của đàn ông không cho phép cậu thể hiện ra mặt.
Bên
cạnh đó, Ainz cũng không biết phải trả lời như thế nào với câu hỏi “Ngài thấy
có được không?” của Albedo.
Mặc
dù không có tự tin, nhưng Ainz vẫn quyết định trả lời với thái độ “đã hiểu”
không có lấy kẽ hở.
“Nó
rất quyến rũ, Albedo.”
“Thật
tuyệt vời!!!”
Albedo
mỉm cười rạng rỡ cùng bộ dạng cao hứng của cô khiến Ainz nhẹ nhàng ngồi xuống
như thể đang lâm vào trạng thái ứng chiến.
Cậu
cảm thấy như đang bị một con rắn leo lên lưng.
Cái
cảm giác này…có lẽ là do ánh mắt tràn ngập thú tính của Albedo. Nhãn cầu màu
vàng của cô lấp lóe liên tục. Nếu Ainz dám nói đùa là “Ta muốn ngươi”, đảm bảo
cậu sẽ bị lôi xuống giường và…Giống hệt như đầu đề của một câu chuyện kể về con
dã thú đang chuẩn bị làm thịt con mồi của nó, tình trạng này khiến Ainz chợt
nghĩ tới danh từ “phản cưỡng hiếp”.
Trên
cơ bản thì ham muốn của Ainz đã không còn, nhưng sự rung động vẫn còn sót lại
và bị thôi thúc bởi mùi hương trên cơ thể của Albedo. Cậu muốn biết chuyện gì sẽ
diễn ra và dục vọng bắt đầu tràn vào trong suy nghĩ của cậu.
(Dừng
tay, đồ ngốc.)
Nhờ
không có trái tim cùng sự lý trí đến cực điểm của một bộ xương khô nên Albedo
không thể thấy vẻ mặt nhăn nhó của cậu.
Trước
khi tới thế giới này, Aizn đã từng sửa thiết lập của Albedo thành “Yêu Momonga
sâu đậm”. Do vậy cậu có cảm giác mình đang lợi dụng tình cảm của cô và tự ngăn
mình bởi tội lỗi hay cảm giác gần như thế.
(Nhưng
mình đã “mất” rồi…Có còn thì sao…quan hệ thuần thiết giữa nam nữ thường không
suôn sẻ…nhưng mình vẫn sợ tiến thêm…)
Đó
là ý nghĩ của Ainz – kẻ chưa từng có bất kì mối quan hệ với phái nữ nào trong
suốt từng ấy năm cuộc đời.
Chưa
kể, những NPC do các chiến hữu sáng tạo, theo ý nghĩa nào đó, đều là những đứa
con tinh thần của họ. Làm hoen ố NPC sẽ khiến lương tâm của Ainz cắn rứt trước
đồng bạn.
(Mình
thật ngu ngốc, đây đâu phải vấn đề mình cần lo lắng lúc này chứ.)
“Ah!”
Tiếng
kêu đột ngột của Albedo khiến ngọn lửa trong hốc mắt Ainz sáng lên.
“Sao
vậy? Có chuyện gì vậy? Albedo, đã xảy ra…?”
“Thật
xin lỗi, em quên mất là phải mặc bộ trang phục chiến đấu cuối cùng ( tạp dề
khoe thân) mới hợp lễ tiết.”
Sau
khi nói xong, Albedo cúi xuống nhìn bộ lễ phục của mình với đôi má ửng đỏ.
“Nếu
ngài cho phép em, em sẽ thay đồ ngay lập tức.”
Thanh
âm nhỏ dần rồi biến thành tiếng muỗi kêu khi Albedo len lén nhìn sang. Thậm chí
còn thêm một vài câu nói như theo dạng “Hay Ainz-sama muốn em thay ngay tại
đây.” Đại loại như vậy.
“…Ah…Uhmm…thật
là…Hahaha, Albedo, dừng trò đùa tại đây và vào việc chính đi.”
“Vâng,
xin tuân mệnh.”
Ainz
cảm thấy có chút tiếc nuối mơ hồ và nỗ lực thu hồi lại ánh mắt của mình. Cậu hạ
mình xuống ngai vàng rồi ném 3 túi da cho Albedo – người đã tắt chế độ “vợ” và
chuyển sang chế độ “thư kí” xuất sắc.
Những
chỉ thị bắt đầu được đưa ra.
“Đầu
tiên, đây là tiền ta nhận được ở Eae Rantel. Hãy dùng nó để thử nghiệm đi.”
Ba
túi với kích cỡ khác nhau, với một túi lớn nhất. Bên trong chính là tiền vàng,
bạc và đồng mà Ainz thu được sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Công Hội Mạo hiểm
giả.
“Vâng,
thần sẽ đưa chúng vào khoản chi phí của hệ thống phòng ngự trong Nazarick và
thí nghiệm triệu hồi ma vật.”
“Giao
cả cho ngươi. Ngoài ra thì áp dụng biện pháp chế tạo Scroll bằng số tiền này
xem sao. Ta cần kết quả sớm nhất.”
Vàng
thu được trong game YGGDRASIL không chỉ dùng để mua bán vật dụng mà còn được sử
dụng vào nhiều việc khác. Ví dụ như để trang trải các chi phí hành chính cho hệ
thống cơ sở của Guild, rồi phí triệu hồi ma vật có đẳng cấp 30 trở lên, làm vật
môi giới để phát động ma pháp, trả phí chế tạo vật phẩm, thậm chí còn dùng để
phục sinh NPC.
Nói
chung là nó có rất nhiều ứng dụng.
Trên
thế giới mới, tuy tiền vàng của YGGDRASIL vẫn có thể sử dụng, điểm này đã được
xác nhận, nhưng thế giới này ngoài vàng ra thì còn có cả bạc và đồng.
Cậu
muốn biết [Nazarick] có thể sử dụng được số tiền đó hay không.
Bởi
thí nghiệm này có ảnh hưởng rất lớn tới số phận của Nazarick. Đó không phải là
chuyện giật gân. Nếu đồng tiên thu được có thể sử dụng như ở YGGDRASIL, vậy
chính sách tương lai của Nazarick sẽ phải thay đổi rất lớn. Và việc thu thập tiền
bạc sẽ trở nên quan trọng hơn.
Tùy
vào trường hợp, tiền bạc của thế giới này sẽ được ưu tiên sử dụng. Trái lại, nếu
chúng không thể dùng, Ainz sẽ phải đối mặt với sự tiêu hao đáng sợ mà ngay cả Bảo
vật điện cũng không đủ dùng.
“Còn
Clementine – “
Nhắc
đến tên của nữ nhân bị trộm xác khiến Ainz lộ ra biểu cảm như nuốt phải một con
ruồi.
Bởi
sai lầm của Ainz, người phụ nữ nắm giữ rất nhiều thông tin quý giá này ( rất có
thể ) phục sinh. Mà cũng có thể là một vài thông tin của cậu đã bắt đầu bị rò rỉ.
Kẻ
thù Ainz phải đối mặt rất nhiều. Nhưng cậu vẫn chưa nắm được chút thông tin nào
về bọn chúng, còn tình báo bên cậu thì đã lộ rõ rành rành.
(giá
mà nó truyền tới tai thành viên Guild thì tốt quá…Nhưng…dù sao cũng không thể
hy vọng vào loại may mắn xa vời này. Cần cẩn thận hơn thôi. Nói chung, mình nên
làm gì với thân phận Momon đây?)
Momon
sẽ bị hoài nghi. Nhưng trong lúc danh vọng của cái tên này tăng cao mà bỏ đi
thì thật đáng tiếc. Chưa kể chuyện Ainz và Momon là một người chưa từng bị bại
lộ.
(Đành
phải tùy cơ ứng biến vậy.)
Không
cách nào tìm ra được đáp án, Ainz vứt chủ đề đó sang một bên rồi rời khỏi mê
cung suy nghĩ.
“Lệnh
cho Pandora’s Actor ném thanh kiếm một tay của người phụ nữ đó vào Shredder để
kiểm tra.”
“Shredder?”
Thanh
âm kinh ngạc của Albedo nhắc cho Ainz nhớ lại tên gọi chính thức của đạo cụ ấy.
“Hộp
trao đổi. Nó nắm giữ kỹ năng đặc thù của hệ thương gia, giám định vật phẩm cấp
cao. Ngoài ra hãy kêu Pandora lấy hình dáng của Nearani-san để dùng thêm kĩ
năng đặc biệt.”
Nhìn
Albedo cúi đầu biểu thị đã hiểu, Ainz đặt tấm da da lên trên bàn.
“Còn
một việc nữa, đây là địa đồ của Eae Rantel.”
“Là
cái này sao…?”
Lông
mi của Albedo nhăn nhó trước sự thô kệch của tấm bản đồ.
“Ta
hiểu ngươi không vừa lòng. Nhưng dù sao nó chỉ là một địa đồ thể hiện một phần
nhỏ của thế giới mà thôi. Vẫn còn rất nhiều nơi và địa danh không được ghi chép
rõ ràng.”
Nói
ví dụ như vị trí tộc thảo nguyên Centaur (nhân mã), tổ của Scorpionmen trong sa
mạc, quốc gia núi non Dwarf (người lùn) đều không được thể hiện trên bản đồ. Nếu
không nhờ mối quan hệ với Chủ tịch Hiệp hội ma thuật, hẳn cậu đã không biết về
những điều đó.
Dù
sao bản đồ này cũng chỉ hữu ích cho con người mà thôi.
Chưa
kể độ tin cậy của bản đồ khá thấp, nhưng địa đồ tốt sẽ tốn rất nhiều thời gian
và tiền bạc, rồi còn những kẻ có ý định xấu.
Đây
là lời nhắc nhở chân thành của “Theo Rakeshee”chủ tộc Hiệp Hội ma pháp – người
có kinh nghiệm và quan hệ tốt nhất với cậu.
Để
có được bản đồ này đã là một chuyện rất khó khăn rồi, từ thái độ của ông ta có
thể cho thấy rõ điều đó.
“Thần
đã hiểu. Vậy thần sẽ làm bản sao và phân phối nó cho các Thủ vệ.”
“Tốt!
Như vậy ta sẽ giải thích một chút.”
Ainz
chỉ vào vùng trung tâm của bản đồ, nơi có các chi tiết nhỏ được ghi lại xung
quanh.
“Đây
là Eae Rantel. Còn đây là Nazarik.
Ngón
tay di chuyển về hướng đông bắc, nơi được bao quát bởi một mảnh rừng đại ngàn –
đây chính là phụ cân Nazarick, từ địa đồ có thể thấy rõ ràng.
“Còn
đây là dãy núi Azerlisia, biên giới giữa Vương Quốc Re-Esstize và Đế Quốc
Baharuth. Thuận theo mũi phía nam và xoay quanh cả vùng núi này là rừng Tove.
Men theo nó là một dòng sông chảy tới vùng đại hồ.
Ainz
gõ xuống vùng phía nam của hồ.
“Đây
chính là vùng đầm lầy nông…nơi cư trú của bộ tộc Lizardemen.”
Nhìn
Albedo gật đầu, Ainz tiếp tục chuyển tay xuống dưới.
“Kế
tiếp là thông tin từ chủ tịch Hiệp hội ma pháp về các nước xung quanh. Nằm ở
phía tây bắc của Vương Quốc với vô số dãy núi là nơi sinh sống chủ yếu của tộc
Bán nhân loại, còn có tên gọi Liên Minh Agrand. Phải thận trọng, bởi theo tình
báo thì đại diện cho chúng là một con rồng có 5 đến 7 đầu rất hùng mạnh. Tiếp
đó tại phía tây nam của Vương Quốc tồn tại một quốc gia nổi tiếng với danh xưng
Holy Kingdom do 7 vị thần xây dựng và được bao quanh bởi Great Wall dài hơn
10.000 mile. Tuy trên bản đồ không có ghi chép nhưng nơi này tồn tại rất nhiều
vùng hoang dã cùng các cuộc chiến phân tranh giữa các chủng Bán nhân loại.”
“Là
nơi Demigure từng đến.”
“Không
sai. Ở phía bên kia vùng Hoang dã chính là Pháp Quốc Slane, có thể sẽ trở thành
kẻ thù của chúng ta.”
“Còn,
tuyến phân cách này?”
Ngón
tay trắng như ngọc của cô đặt lên một đường tuyến dài màu đen.
“Nhiều
khả năng đó là đường biên giới. Nhưng nó cũng chỉ có tác dụng tham khảo thôi,
dù sao cũng quá giản lược. Như vậy, trở lại phía Đế Quốc bên này. Vùng đông bắc
của Đế Quốc có rất nhiều thành phố độc lập, cộng đồng đó liên hợp thành các
liên minh quốc gia. Tuy vậy cũng có một vài điểm là thành phố riêng của Bán
nhân loại. Đến tây nam của Đế Quốc là những hẻm núi là cứ điểm của tộc Wyverns
và phi long….Những bộ lạc nhỏ đều tập trung tại chỗ này.”
Dựa
vào suy đoán, Ainz cho rằng khu vực này tương tự như cứ điểm Wulingyuan trong
YGGDRASIL, nhưng cụ thể tình huống thì chưa rõ ràng.
“Kỵ
binh rồng?”
Ở
YGGDRASIL, rồng bay cùng ma thú có thể triệu hồi bởi các người chơi có class kỵ
binh đạt trên cấp độ 30, nhưng hiện tại thì cậu chưa có căn cứ phán đoán.
“Nghe
nói là vậy…họ được cho là rất mạnh. Nhưng đối với Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarik
mà nói thì sức mạnh đó chỉ là trò vặt thôi…Rồi, phía dưới này, tại phía Đông của
Đại Hồ là mép của địa đồ.”
Ainz
chỉ ra ngoài bản đồ.
“Có
vẻ ở đây tồn tại một quốc gia có tên là Vùng đất của rồng.”
“Rồng?”
“Không
sai. Một đất nước được tạo ra bởi loài rồng hùng mạnh trong quá khứ. Nghe nói
vương tộc tại đó cũng kế thừa dòng máu này…Thật hay không thì chưa xác đinh…Mà,
địa đồ cũng chỉ dừng tại đó.”
Nếu
Ainz vẫn còn là Suzuki Satoru, hẳn cậu sẽ cười nhạo mấy điều này. Nhưng kể từ
khi đến thế giới này, khả năng đó vẫn tương đối cao.
“Như
vậy, Ainz-sama, chúng ta cần cảnh giác với Pháp Quốc Slane và Liên minh
Yagrande?”
Ainz
khoanh tay và phát ra một tiếng Um
Albedo
chậm rãi cúi thấp. Cô không thể tùy tiên luận về quốc gia khi thông tin còn quá
nhiều thiếu sót. Tuy vậy –
“Xin
thứ lỗi cho thần. Nhưng thần cho rằng chúng ta nên tập trung vào quốc gia này
trước thì hơn.”
“…Không
sai. Ngay cả quốc gia này cũng có vấn đề, hẳn phải có kẻ mạnh mẽ nào đó ẩn nấp
dưới chúng ta.”
Nhất
là kẻ đã sử dụng WI lên Shalltear.
Ngay
cả khi những suy nghĩ này không được nói ra, Albedo vẫn hiểu được ý của Ainz.
Ainz
tiếp tục đặt vào một chỗ nằm tại góc nằm giữa phía nam và phía đông của bản đồ.
“Phía
đông có một thành phố tên là [Sea City], còn thành phố tại phía nam được xưng
là Marine, được tạo ra bởi Bát Dục Vương. Ngươi nên thận trọng với nó. Thành phố
của Bát Dục Vương… là một thành phố nổi trên sa mạc.”
“Thành
phố nổi?”
“Chỉ
là tin đồn thôi, có thể là không chính xác. Nghe nói thành thị bên dưới thành nổi
tồn tại một nguồn nước vô hạn và được bao bọc bởi kết giới ma thuật, một ốc đảo
khó tin giữa sa mạc khắc nghiệt.”
Ánh
mắt của Albedo lạnh dần. Cô nhỏ giọng nói:
“Ngài
có muốn thực hiện một cuộc tấn công không?”
“Không
cần phải liều lĩnh như vậy. Dù lũ dùng WI có ở đây thì chúng ta vẫn cần thăm dò
chiến lực của chúng trước. Tình trạng của Shalltear gần đây thế nào?”
“Sau
khi phục sinh thì phương diện thân thể không có vấn đề, chỉ là…”
“Ngôn
ngữ ấp a ấp úng như vậy? Định làm ta lo lắng sao?”
“Ah!
Xin thứ lỗi cho thần. Thực tế thì về mặt tinh thần của cô ấy xuất hiện một vài
bất ổn.”
“…Ảnh
hưởng còn sót lại từ hiệu ứng khống chế tinh thần sao? Chẳng lẽ sau khi giết
Shalltear và hồi sinh cô ấy cũng không thể xóa bỏ trạng thái của WI?”
“Không,
không phải vậy ạ…Là do ý định thù địch và chĩa mũi thương vào Ainz-sama. Với
Shalltear thì đó là một tội không thể tha thứ.”
Ainz
không biết nên làm thế nào.
Mọi
chuyện đều là lỗi của cậu, và Shalltear không hề sai. Những lời này đã được cậu
nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần.
“Xin
ngài thứ tội cho sự phản đối vô lễ của thần.”
Ainz
gật đầu trước biểu hiện chân thành của Albedo.
“Thần
cho rằng ngài nên áp dụng hình phạt.”
Sắc
đỏ trong hốc mắt Ainz tối lại. Cậu mở miệng, nhưng khép lại ngay lập tức bởi
câu nói tiếp theo của người trước mặt.
“…Thưởng
phạt phân minh là chân lí trên đời. Nếu Ainz-sama nghiêm phạt Shalltear, cảm
giác tội lỗi mà cô ấy mang theo sẽ được giảm bớt. Còn nghiêm phạt đến trình độ
nào, và khi nào có thể tha thứ, xin ngài hãy quyết định. Nếu không thì cảm xúc
tiêu cực trong trái tim của Shalltear sẽ không thể nào xóa bỏ được.”
Điều
này đúng, bởi không thể không phạt ai đó khi người ta phạm lỗi. Cậu hoàn toàn
có thể phạt Shalltear một chút, rồi tha thứ, đây cũng là cơ hội cho cô ấy tha
thứ cho chính mình.
Mặc
dù có chút tội lỗi với Shalltear, nhưng nó là điều nên làm.
“Ta
hiểu. Ngươi hãy ban hình phạt cho Shalltear.”
“Vâng!
Xin hãy tin tưởng vào thần. Và xin người thứ lỗi cho những lời quá phận của thần.”
“Ngươi
nói gì vậy? Đề nghị đó chính là thứ ta cần. Khi ta lâm vào thế bí, ý kiến của
ngươi đã giúp ta rất nhiều. Albedo, ngươi đã thực hiện nhiệm vụ Tổng quản Thủ vệ
Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarik một cách rất xuất sắc. Ta vô cùng hài lòng về
ngươi.”
“Thần
tạ ơn người!”
Với
đôi mắt ươn ướt và gò má ửng hồng, người phụ nữ xinh đẹp nhất thế gian cúi đầu
trước Ainz.
Phản
ứng xấu hổ làm cậu xua tay.
“Được
rồi. Ta sẽ tiếp tục công tác của mình. Mọi chuyện còn lại giao cho ngươi.”
“Vâng!
Xin hay tin tưởng vào thần! Khi người vắng mặt, thần sẽ thực hiện trách nhiệm bằng
hết sức lực của mình.”
Trên
đường đi, Ainz còn nghe được vô số lời thì thầm với giọng điệu dịu dàng của một
người vợ sắp phải xa chồng.
Cậu
quyết định bỏ qua nó bởi Albedo vẫn còn tiếp tục lảm nhảm.
“Chỉ
là, xin Ainz-sama hãy chú ý một chút. Kẻ điều kiển tâm trí của Shalltear bằng
WI có thể tấn công ngài.”
“Oh!”
Lần
đầu tiên kể từ lúc quay lại, Ainz phát ra tiếng không vui.
“Ngay
cả vậy ta vẫn đủ khả năng phản kích lại chúng..Mà ngay cả như vậy, thì an tâm,
Albedo, nếu gặp phải kẻ địch giấu mặt, ta cũng sẽ ưu tiên rút lui và dùng đám
tôi tớ làm lá chắn.”
Ainz
chậm rãi nhìn lên trần nhà, giả định mọi trường hợp có thể xảy ra.
Kẻ
dùng WI có thể là ngươi chơi vừa mới xuất hiện, cũng có thể là cái bóng của những
người chơi từng đến đây trong quá khứ, chưa chắc rằng họ là kẻ địch… Nhưng để
an toàn, cậu không thể sơ ý và phải chuẩn bị sẵn giải pháp cho tình huống xấu
nhất.
“Trước
khi xác định được danh tính của kẻ thù, hành động cần bí mật nhất có thể. Nhưng
thần nghĩ dùng mồi thôi thì chưa đủ…Có nên tiến hành kế hoạch tiếp theo chứ ạ?”
Albedo
liếc nhìn Ainz một cái.
Cậu
hiểu ý nghĩa của phản ứng này.
“Cocytus
chưa báo cáo lại. Còn báo cáo của Entoma vẫn trong phạm vi dự kiến của thần. Thời
gian tiếp cận đến giờ hẳn là không sai lệch lắm. Ngay khi có báo cáo, chúng thần
sẽ thực hiện nó.”
“Như
vậy…Ta hy vọng là dù không đạt được kết quả mong muốn thì vẫn sẽ có thu hoạch
trở lại.”
“Thần
cũng mong là vậy.”
“Tốt
lắm. Tuy ta muốn tự mình đến xem nhưng nhiệm vụ của Công Hội lại đang chồng chất
quá nhiều. Thật đáng tiếc vì không được trực tiếp chứng kiến trận chiến thú vị
này. Tuy vậy ta vẫn muốn theo dõi tình hình chiến đấu. Dùng phương pháp ghi
hình, nhớ ghi lại hình ảnh cuộc chiến giữa Lizardmen và quân đội của Nazarik.
Càng trực tiếp càng tốt. Rõ chứ?”