Leng
keng. Âm thanh của kim loại va đập vào nhau.
Sau
khi đã xác nhận rằng trong túi không còn gì nữa, Ainz xếp những đồng tiền vàng
lấp lánh thành từng hàng chỉnh tề trên mặt bàn
Cậu
đặt đồng vàng và đồng bạc thành một đống 10 miếng và tính toán.
Mặc
dù đã tính đi tính lại nhiều lần, Ainz vẫn nhặt chiếc túi lên và nhìn vào bên
trong.
Không
cần phải nói, nó trống rỗng- sau khi xác nhận lần thứ hai, Ainz tiện tay ném
cái túi sang một bên và ôm lấy đầu của mình.
“Không
đủ …Chỗ này không đủ…”
Khuôn
mặt con người của cậu được tạo ra từ ảo ảnh trở nên nhăn nhó. Tất nhiên, núi tiền
xu ở trước mặt cậu là một gia tài nhỏ. Đó là một số tiền mà một người bình thường
từ thế giới này dù mất cả đời cũng sẽ không kiếm được. Nhưng từ cái nhìn chúa tể
Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, kẻ duy nhất kiếm ra tiền của thế giới này, thì số
tiền này thiếu trầm trọng và là vấn đề cần lo lắng.
Cảm
xúc của Ainz khi vượt quá một ngưỡng nhất định sẽ bị áp chế lại. Ví dụ, nếu cậu
hoảng loạn do chỉ còn lại một đồng bạc duy nhất, tâm trí của cậu sẽ ngay lập tức
bình tĩnh trở lại. Tuy nhiên hiện nay, tác dụng này không kích hoạt vì tâm trí
của cậu vẫn biết rằng còn một số tiền vàng trong ngân khố. Điều này để lại cho
cậu một cảm giác lo lắng.
Ainz
lắc lắc cái đầu và chia số tiền vàng ở phía trước của cậu thành các cột dựa
trên những đống tiền sẽ được chi tiêu vào việc gì
“Thứ
nhất, đây là nguồn vốn bổ sung cho Sebas.”
Biểu
cảm trên khuôn mặt Ainz cứng lại khi thấy đống tiền giảm đi một ít
“Tiếp
theo là …dựa theo yêu cầu của Cocytus, cung cấp chi phí viện trợ cho việc khôi
phục các làng Lizardmen cũng như các công cụ cần thiết…”
Mặc
dù nó không cần nhiều như trước, nhưng núi tiền một lần nữa sút đi và chỉ còn lại
một vài đồng tiền vàng.
“…
Về các nguồn cung cấp cho các làng Lizardmen, chỉ cần mua đồ từ Công hội Mạo hiểm
giả nếu lợi dụng danh nghĩa của một mạo hiểm giả cấp Adamantium. Có lẽ sẽ được
giảm giá một chút một chút…vì vậy cứ quyết như vậy đi? “
Cậu
lấy lại một vài đồng tiền vàng từ đống vàng dành cho Cocytus.
“…
Có lẽ mình nên tìm một thương gia làm nhà tài trợ. . . như vậy khi làm một mạo
hiểm giả sẽ có một khoản thu ổn định “
Mạo
hiểm giả cấp Adamantium, tính cả Ainz ở trong thì Vương Quốc này chỉ có 3 người
. Vì vậy mà đôi khi cậu phải nhận nhiệm vụ từ những thương nhân. Ainz ước rằng
có thể nhận loại nhiệm vụ này nhiều hơn, vì nó rất dễ dàng và mang lại nhiều lợi
ích. Tuy nhiên, cậu lại luôn lưỡng lự khi làm mấy cái đó
Cậu
lo sợ rằng người dân và mạo hiểm giả khác sẽ xem Momon là một người tham lam, sẵn
sàng nhận tất cả nhiệm vụ chỉ vì tiền
Ainz
đã lên kế hoạch khiên cho tất cả mọi người đều tán tụng hình tượng anh hùng của
Momon, chỉ cần thời cơ đến, Ainz Ooal Gown sẽ trở thành một cái tên nổi tiếng.
Để kế hoạch này thành công, Ainz luôn phải chú ý đến đánh giá của người khác về
bản thân cậu.
“Nhưng
… mình không có tiền. Có lẽ mình không nên ở lại trong một quán trọ như thế
này. “
Ainz
nhìn quanh căn phòng lộng lẫy.
Đây
là phòng lộng lẫy nhất của quán trọ tốt nhất trong E-Rantel. Số tiền cho căn
phòng này là rất lớn. Vì nó Ainz không cần nghỉ ngơi nên nó thật vô dụng với cậu,
cậu muốn sử dụng số tiền này đề thuê một căn phòng khác.
Các
bữa ăn cũng như vậy. Bởi cậu không cần ăn nên những bữa ăn xa hoa do nhà trọ
cung cấp cũng chả có ý nghĩa gì. Sẽ tốt hơn nếu từ chối bữa ăn đó và tiết kiệm tiền
cơm.
Tuy
nhiên, Ainz biết rất rõ rằng cậu không thể làm vậy.
Ainz
là, không, Momon là mạo hiểm giả cấp Adamantium duy nhất của thành phố này. Một
người như vậy không thể lấy một quán trọ giá rẻ làm nơi cư trú cho mình
Các
nhu cầu thiết yếu của cuộc sống là một trong những cách dễ dàng nhất trong việc
so sánh mình với những người khác. Một mạo hiểm giả cấp Adamantium phải ăn mặc
và ở một nhà trọ phù hợp với cấp bậc của bản thân
Cái
này được gọi là hư vinh và thể hiện.
Đó
là lý do tại sao Ainz không thể ở các nhà trọ bình dân ngay cả khi cậu biết rằng
thật lãng phí tiền cho điều này.
“Nếu
Công hội mạo hiểm giả nghĩ rằng mình rất có giá trị thì liệu họ có nên trả tiền
trọ cho mình không nhỉ… Haa … mình đoán họ sẽ làm điều đó nếu mình đề nghị.”
Nhưng
cậu không muốn nhận ân huệ từ người khác. Cho đến bây giờ, khi nhận được các
yêu cầu khẩn cẩn, cậu luôn lập tức hành động và làm việc để mọi người sẽ mắc nợ
cậu. Cậu muốn mọi người mắc nợ cậu thật nhiều. Lãng phí vào một vấn đề tầm thường
thế này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của cậu.
“Ah
~ Mình đang rất túng quẫn. Mình nên làm gì bây giờ? Sau cùng, có lẽ mình nhận một
vài nhiệm vụ…? Nhưng gần đây không có nhiệm vụ nào đáng giá cả. Và nếu như nhận
quá nhiều nhiệm vụ có lẽ sẽ gây phản cảm với các mạo hiểm giả khác… “
Cậu
muốn đưa Ainz Ooal Gown trở thành một truyền thuyền vĩnh cửu, tất nhiên không
phải tiếng xấu lan xa mà là lưu danh muôn đời. Ainz làm một động tác thở dài và
tính tiền chi tiêu của mình trong đầu từ những đồng xu còn lại.
“Nói
đến tiền, tiền lương của những thủ vệ nên làm thế nào?”
Ainz
suy nghĩ trong khi ngả người ra ghế và nhìn lên trần nhà.
Những
Thủ vệ nhấn mạnh rằng họ không cần cái được gọi là tiền lương, được phục vụ Đấng
Tối Cao mà là niềm vui lớn nhất của họ, làm sao họ có thể nhận tiền được.
Nhưng
từ quan điểm Ainz , cậu đặt câu hỏi liệu nó có ổn không cho khi cậu đơn giản chấp
nhận ý tốt của họ. Phải có phần thưởng để bù đắp công sức đã bỏ ra
Ngay
cả khi những Thủ vệ khăng khăng nói rằng lòng trung thành với Đấng Tối Cao là
phần thưởng tốt nhất, nhưng Ainz rất khó chấp nhận điều đó
Có
thể nó chỉ là cái suy nghĩ đã làm việc cho công ti thì phải trả tiền lương của
riêng cậu. Tuy nhiên, cậu không thể từ bỏ quan điểm lao động thì phải có thù
lao.
Tiền
lương có thể làm cho những đứa nhóc vô tri kia sa đọa. Ngay cả như vậy thì cậu
vẫn nghĩ nó có giá trị thử nghiệm
“Câu
hỏi đặt ra là mình sẽ thưởng cho họ những gì.”
Đôi
mắt cậu chuyển từ trần nhà xuống vài đồng tiền vàng còn lại trên bàn.
“Nếu
xem những Thủ vệ là người đứng đầu bộ phận của một công ty, họ sẽ có mức lương
tối thiểu là 15 triệu Yên hàng năm … Shalltear, Cocytus, Aura, Mare, Demiurge …
chắc Albedo sẽ cần nhiều hơn một chút? Vì vậy, nhân với sáu và … Hmm, không có
biện pháp. Mình không thể gom được nhiều tiền như vậy “
Ainz
ôm đầu suy nghĩ và đột nhiên mở to mắt.
“Có
rồi! Mình có thể thay thế nó bằng cái khác! Đồng tiền đó chỉ có thể được sử dụng
trong Nazarick – làm một cái gì đó giống tiền giấy đồ chơi trẻ em và nó có giá
trị tương đương với ¥ 100,000! “
Sau
một hồi suy nghĩ, Ainz cau mày một lần nữa.
Nhưng
họ có thể sử dụng tiền này để làm gì?
Tất
cả các cơ sở trong Nazarick được miễn phí. Ngay cả khi cậu nghĩ về việc đúc tiền
xu, cậu không thể nghĩ nó sẽ được dùng vào việc gì
“Có
thể sử dụng nó để mua các vật phẩm từ thế giới này?”
Ainz
so sánh hàng hóa chung của thế giới này với những thứ ở Nazarick và nghi ngờ liệu
có Thủ vệ nào muốn vật phẩm ngoại giới không.
(note:
ngoại giới chỉ thế giới bên ngoài Nazarick)
“Nhưng
nếu mình bắt đầu tính phí cho những thứ được miễn phí từ trước đến giờ, nó sẽ
phản tác dụng …mình nên làm những gì đây…”
Sau
khi suy nghĩ một hồi, Ainz đã đưa ra một ý tưởng tuyệt vời.
“Phải
rồi! Mình có thể hỏi các Thủ vệ nghĩ gì về nó a. Chỉ cần hỏi nếu có tiền thì họ
muốn mua thứ gì, như vậy thì không phải ổn rồi sao! “
Ainz
lẩm bẩm một cách hạnh phúc về ý tưởng tốt đẹp của cậu, nụ cười của cậu đột
nhiên trở nên đắng chát.
“Dù
sao…”
Cậu
nhận ra rằng cậu đang nói chuyện với chính mình nhiều hơn và thường xuyên hơn.
Cậu
biết rằng nó bắt đầu nhiều hơn khi trò chơi gần kết thúc, những đồng bạn trong
guild không còn xuất hiện nữa khiến cậu cảm thấy cô đơn. Nhưng tại sao cậu vẫn
thích lẩm bẩm một mình dù cho các NPC đã xuất hiện ý chí và có khả năng tự mình
hành động ?
Có
lẽ nó đã trở thành một thói quen, vẫn…
“Bởi
vì mình vẫn một mình …”
Ainz
nở một nụ cười cô đơn.
Tất
nhiên, nói cậu vẫn cảm thấy cô đơn khi các NPC luôn ở bên cạnh cậu có chút bất
công với họ. Nhưng cậu cũng đã nghĩ như vậy; rằng việc đóng vai Ainz Ooal Gown,
người lãnh đạo của 41 Đấng tối cao – người mà những Thủ vệ luôn mong muốn, có lẽ
đã bóp chết nhân cách của Suzuki Satoru.
Ainz
thở dài và quay sang nhìn lại vào các đồng tiền trên bàn. Cậu nghe thấy âm
thanh gõ cửa
Sau
một thời gian ngắn, cánh cửa mở ra. Người đi vào đúng như dụ đoán của cậu –
Narberal Gamma, Ainz nhếch một bên mép lên, tạo thành một khuôn mặt trông như
thể cậu đang nhìn xuống một người nào đó.
Ảo
ảnh cấp thấp của Ainz có thể trực tiếp thể hiện rõ cảm xúc của bản thân lên
trên bề mặt. Bởi vậy cậu có khả năng tạo ra biểu hiện không phù hợp dành cho
người thống trị Nazarick. Đó là lý do cậu luyện tập vô số biểu hiện khác nhau ở
phía trước gương để bất cứ khi nào xuất hiện trước mặt mọi người, đặc biệt là
Narberal, cậu có thể có vẻ trang nghiêm hơn. Cậu đã có rất nhiều rắc rối khi thực
hành làm biểu hiện khuôn mặt
“Làm
sao vậy, Nabel.”
Cậu
hỏi cô với cái giọng giả vờ
“Vâng,
Momon-sa … san.”
“…Dường
như từ “-sama” vẫn thường xuất hiện. Dù sao cũng có chút khó khăn khi bỏ đi một
thói quen. Ít nhất khi ta nhắc nhở thì cô cũng nên tạm thời sửa chữa. Ta đoán
ta phải từ bỏ nỗ lực đó. Ah, đừng cúi đầu, ta không hề tức giận. Dù sao nó cũng
cách xưng hô tôn kính mà cô dành cho ta… được rồi, có vẻ tốt bởi vì dường như
những người khác bao gồm các Hội trưởng Công hội đang hiểu lầm về chúng ta. Vì
vậy có chuyện gì vậy? “
“Vâng,
quặng sắt mà người ra lệnh cho đám thương nhân đã đến.”
Nó
không phải là một mệnh lệnh, mìnhi chỉ muốn mua nó bình thường ….
Tuy
trong đầu suy nghĩ như vậy nhưng biểu hiện trang nghiêm của cậu vẫn không thay
đổi
“Ta
hiểu rồi … những quặng sắt từ được lấy đâu? Có phải nó thu thập từ tất cả tám địa
điểm không? “
“Thần
xin lỗi. Thần đã không hỏi nhiều như vậy. “
“…Tốt
rồi. Ta có rất nhiều tiền. Mặc dù ta không biết nó được tập hợp từ bao nhiêu
nơi, nhưng ta đủ tiền để mua tất cả. “
Ainz
tự tin đem những đồng tiền xu trên bàn cho hết vào một cái túi và ném nó xuống
chân của Narberal. Cậu quan sát cái túi tiền được cô ấy cung kính nhặt lên
“Thần
hiểu rồi, nhưng thần có thể hỏi người một câu hỏi không?”
“Có
liên quan đến lý do tại sao ta mua quặng sắt từ các địa điểm khác nhau?”
Narberal
gật đầu, Ainz giải thích rõ ràng cho cô
“Đó
là vì ta có thể quăng chúng vào Box Exchange [Rương đổi tiền???]. Nói cách
khác, ta muốn điều tra xem các địa điểm khai thác khoáng sản khác nhau thì giá
tiền có thay đổi hay không “
Exchange
Box không bị ảnh hưởng bởi hình dáng của vật phẩm. Ví dụ, nếu đem một bức tượng
đá tinh xảo ném vào, nó sẽ bỏ qua chi phí gia công bức tượng và giá trị của bức
tượng chỉ bằng một hòn đá có cùng trọng lượng. Sau đó, sẽ kiểm tra được các
thành phần khác biệt, phẩm chất khác biệt- trong vật liệu. Đó là lý do tại sao
cậu lại mua quặng sắt từ các địa điểm khác nhau.
”
Nabel cô cũng biết, chiếc rương sẽ thẩm định giá cho dù chỉ là một bông lúa mạch.”
Mặc
dù mình đã cho vào đó một lượng lớn lúa mạch vào đó, thật vất vả mới nhận được
một đồng vàng – Ainz nói lầu bầu trong đầu
Đã
như thế thì chỉ cần dùng số lượng lớn bù lại, ngay sau đó cậu nghĩ đến tạo ra
những cánh đồng lúc mạch rông lớn ở ngoại vi Narazick
Sử
dụng Golems và Undead sẽ cho phép họ tạo ra những cánh đồng rộng lớn. Tất
nhiên, đã có vô số những trở ngại trước khi đạt đến điểm đó.
“Thần
hiểu rồi. Như vậy, thần sẽ tiến hành thu mua chúng càng sớm càng tốt “.
“Phải,
nhưng nên cảnh giác một chút. Không có gì đảm bảo rằng cô sẽ không bị tấn công.
Nếu điều đó xảy ra … cô hiểu phải làm gì, đúng không? “
“Sử
dụng Shadow Demon (Ám ánh Ác ma) làm lá chắn, từ bỏ việc thu thập thông tin, ưu
tiên an toàn của mình lên trên tất cả và toàn lực tiến hành rút lui. Sau đó thần
sẽ rút vê Nazarick được giả xây dựng bởi Aura-sama, cung cấp thông tin sai cho
địch. “
“Chính
xác. Hãy ưu tiên an toàn của cô. Không bao giờ dùng những con đường mà có thể dễ
dàng bị tấn công hoặc nơi vắng vẻ. Và ngay cả khi con người nói chuyện với cô
hay chọc cô, cũng không cần đánh họ gần chết. Nói thế nào đi nữa ta đã khá sốc
khi người đàn ông lần trước vừa khóc vừa cầu xin ta cứu hắn, chỉ vì ông ta cố gắng
đến gần cô. Cô cũng phải kiểm soát sát ý của mình. Có thể bóp nát tay của tên
ăn trộm những không thể lần nào cũng làm vậy được. Ngoài ra, hạn chế gọi người
khác là đồ côn trùng. Nói cách khác, cố gắng không làm tổn thương hoặc giết người.
Sau cùng chúng ta là những nhà thám hiểm vĩ đại nhất, Momon và Nabel của nhóm[Hắc].
“
Thấy
Narberal biểu hiện rằng cô ấy đã hiểu, Ainz gật đầu sau khi không nghĩ ra được
điều gì nên nhắc nhở nữa
“…Hừm.
Đại khái cứ như vậy đi. Như vậy đi đi, Nabel. “
Narberal
cúi đầu thi lễ và rời khỏi phòng. Ainz đưa mắt nhìn bóng lưng cô ấy, mặc dù
không có phổi, nhưng vẫn thờ ra một tiếng nặng nề
“…Cứ
lúc thiếu tiền thì lại có một đống việc cần chi tiêu. Chết tiệt. “