projects

Isekai Meikyuu no Saishinbu wo Mezasou - Vol 2 - Chap 2 - Part 9

Một vật thể có kích thước như một con gấu và nhanh như một con sói đang tiến lại gần chúng tôi.
Không biết giải thích sao cho tường tận nữa nhưng nhìn chung nó giống như một con tôm hùm màu đỏ và nó đang không ngừng vung những cái càng của mình về phía tôi. Tôi tránh né rồi đánh ngược lại vào các khớp nối của nó nhưng có vẻ như không hiệu quả lắm vì chúng quá cứng.
Thật tôi không nhớ tôi đã phải tránh đòn của nó bao nhiêu lần nữa. Với chưa kể đôi chân dính trong bùn làm cho tôi di chuyển vô cùng bất tiện không thể chủ động tấn công được, chỉ biết phòng thủ các đòn đánh của nó.
Và trong khi tôi đang cố gắng để xoay sở, tôi nghe thấy tiếng Maria vang lên từ phía sau.
「《Đom Đóm!
Một quả cầu lửa bay tới bắn vào đầu con quái vật.
Rồi sau đó ngọn lửa lan ra khắp tay chân trói cơ thể nó lại.
Nhận thấy cơ hội đã tới, tôi nhanh chóng lao tới chỗ con quái và sử dụng hết sức mạnh của mình chém vào các chi của nó, coi như đáp lễ nó lại từ nãy giờ.
Nó gào rống lên.
Tuy nhiên tôi vẫn không lơ tay mặc kệ bản thân vẫn chưa tìm ra được điểm yếu của nó. Tôi chỉ cần biết chém, chém và không ngừng chém, nghiền nát bất cứ chi hay khớp nào của nó, thế là được.
「ーWoooooooo!
Không lâu sau, con quái vật ngã xuống.
Nhìn cơ thể nó, tôi chỉ biết nở nụ cười khổ.
Sở hữu danh hiệuKẻ ẩn nấp trong đầm lầy』」
Sức mạnh ma thuật +0.05
……Mệt thật.
Chúc mừng, chủ nhân.
Anh đã bảo thôi gọi anh là “chủ nhân” mà.
Sau khi học được ma thuật mới, chúng tôi tiến vào trong mê cung và dễ dàng vượt qua các tầng.
Tôi muốn đi tới tầng 10 và tạo mộtKết Nốiở đó để sau này có quay trở lại đó cũng dễ dàng hơn. Đó là mục tiêu ngày hôm nay của chúng tôi.
Với sự giúp đỡ của Maria, chúng tôi đã đánh bại con boss tầng 8 khi nãy. Vì thế hiện giờ chúng tôi có được một chút thời gian rảnh, nên tôi muốn tận dụng thời gian này để bảo Maria thôi gọi tôi là “chủ nhân”, nhưng em ấy hoàn toàn lờ tôi, hỏi:
Anh có sao không?
À, không có gì cả đâu, chỉ có chút khó di chuyển trong địa hình này thôi. Nhưng nhờ sự trợ giúp của em, chúng ta đã giải quyết được nó. Cám ơn em.
Không không, em có giúp gì được nhiều đâu, em chỉ cố giúp anh chút thôi…
Gương mặt Maria có chút phiền muộn.
Có lẽ em ấy không hài lòng với việc mình đứng ở phía sau suốt cả thời gian qua.
Dựa theo kinh nghiệm đã có, tôi nghĩ mình nên giúp Maria thêm tự tin vào bản thân.
Nhưng nói thì nói thế lòng tin nào dễ xây dựng trong một sớm một chiều được chứ.
Đã vậy Maria còn là một người làm việc suy nghĩ vô cùng thấu đáo nên rất khó để em ấy mù quáng tin vào thứ gì. Đặc biệt là sau vài tiếng tập luyện, em ấy đã nhận ra rằng khả năng chịu đựng của bản thân vô cùng yếu.
Có thể đó chỉ là những vấn đề của riêng em ấy. Và mặc dù tôi có thể sử dụng ma thuậtKhông Gianđể xem xét tình hình chúng quanh đi chăng nữa thì vẫn còn những điểm mù tôi không thể thấy được, khi đó an toàn của Maria sẽ bị đe dọa.
Nah, em thậm chí đã có thể xử lý nó đấy, Maria. Nhưng anh không chắc là mình có thể bảo vệ em không nếu nó đuổi theo em. Do đó anh đề nghị chúng ta nên cải thiện cấp độ của mình.
Không phải anh nên mặc kệ một nô lệ như em nếu chuyện đó xảy ra sao?
Em không phải nô lệ và anh cũng sẽ không làm thế.
Tôi hoàn toàn xem Maria như một người đồng đội, nhưng em ấy vẫn xem mối quan hệ của chúng tôi như chủ nhân và người hầu. Nếu tôi thật làm như em ấy nói như thế, có lẽ cái cảm giác tội lỗi sẽ chỉ ngày càng tăng trong tôi…
Hoặc có lẽ em ấy đã biết rõ tình huống của tôi khó khăn thế nào nhưng vẫn cố gắng vì em ấy nên…
Hài, anh thật mềm yếu, chủ nhân.
Anh không mềm yếu. Con người anh là thế. Anh chỉ đang ‘nuôi’ em cho sau này thôi.
Lại nói dối. Anh đang bảo vệ em quá mức đấy.
Em ấy vừa nói như thế vừa chơi đùa với con dao trong tay mình, hết ném lên không rồi đợi nó xuống bắt lấy, cứ tuần hoàn như thế…
Bây giờ em ấy cũng đã cấp 7 rồi, các kỹ năng cũng đã được gia tăng. A, đừng có đi nhanh thế chứ.
Thái độ của em ấy lúc này như muốn hét lên “Em không thể chịu nổi nữa”.
Không giống như anh bảo vệ em quá mức gì đó đâu. Mà là đối với anh, em vẫn còn nhiều thiếu sót lắm. Anh không muốn bỏ ra vài đồng vàng rồi để cho em chết dễ thế. Anh muốn sử dụng tốt giá trị đồng tiền của mình.
Lại nói dối. Anh nói mọi thứ mà không suy nghĩ gì cả sao? Chẳng phải anh đã từng nói sẽ không quan tâm nếu em bỏ đi sao?
…………
Ahaha, bị hạ mất rồi. Như em ấy đã nói tôi đúng thật đã nói như thế. Nên giờ tôi không biết sao phản bác được nữa.
Chúng tôi đã tranh luận với nhau suốt cuộc thám hiểm mê cung hôm nay, nhưng tôi chưa một lần thắng được em ấy. Có lẽ là vì kỹ năng Thấu Thị của em ấy? Mà tôi có cảm giác giống như… em ấy thật sự biết được những gì tôi đang nghĩ và cảm giác thấy.
Ngay khi tôi đang xuống tinh thần vì lại để thua nữa thì tôi chợt nhận thấy có sự hiện diện của một con quái vật thông qua ma thuậtKhông Gian.
Có một con quái ở ngay góc bên phải. Anh tin là em có thể tự mình xử lý được nó.
Cuối cùng, em cũng có cơ hội. Cứ giao cho em.
Đó chỉ là một con Dã Cẩu cấp độ 8 thông thường. Và vì biết trước nó không có bất cứ năng lực gì đặc biệt đe dọa nguy hiểm cả. Nên tôi đã quyết định giao nó cho Maria.
Bình thường, nhà thám hiểm cấp độ 7 cũng có thể dễ dàng đánh bại được Dã Cẩu. Do đó, dù Maria chỉ có một con dao găm trên tay, tôi nghĩ cũng đã đủ rồi.
Dã Cẩu hoàn toàn ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi, nhưng nó nhanh chóng trấn tĩnh lại và xoay sở để né đòn tấn công phủ đầu của Maria.
Ngay khi tránh được đòn tấn công, nó lợi dụng lợi thế từ hai đôi chân của mình muốn làm một đòn phản công nhanh. Đúng thật, nó rất nhanh, tôi đã chú ý đến điểm này của nó từ mấy lần chiến đấu trước đây và cũng đã cảnh báo cho Maria.
Và ngay khi nó phóng tới, Maria đã nhảy lên rạch một đường bằng cây dao găm của mình vào lưng nó.
Nhát chém đó đã buộc Dã Cẩu phải giữ khoảng cách với Maria. Sau đó, nó bắt đầu một loạt những cuộc tấn công tiêu hao về phía em ấy. Thông thường khó ai có thể sẽ theo kịp tốc độ của nó, nhưng Maria hoàn toàn nhanh hơn. Hay có lẽ tôi nên nói là mọi chuyển động của con quái đều đã bị Maria nắm bắt được.
Tuy cơ thể của Maria có hơi yếu so với người thường, nhưng em ấy được ban cho hai kỹ năng vô cùng độc đáo.
Thứ nhất là “Thấu Thị” giúp em ấy đọc được mọi chuyển động của con quái.
Thứ hai là “Săn Bắn” giúp tăng khả năng chiến đấu của em ấy.
Và giống như một cuộc vờn giữa mèo và chuột, con quái vật đã bắt đầu có dấu hiệu kiệt sức. Thời gian dần trôi qua, tốc độ của con quái cũng chậm dần khi Maria không ngừng tấn công vào chỗ hiểm của nó mỗi khi nó phóng qua em ấy.
Cuối cùng sau khi đã đánh gục hết các chi và đâm mù hai mắt của nó. Em ấy kết thúc nó với một nhát đâm trực tiếp vào tim.
Có lẽ “Săn Bắn” là kỹ năng tốt nhất của em ấy.
Nghĩ thế, tôi không thể không cảm thấy xin lỗi Maria nếu so sánh em ấy với Dia hay tôi, nhưng tôi chắc chắn em ấy có trình độ và kỹ năng hơn hẳn so với các nhà thám hiểm thông thường khác.
Lúc này đây, Maria đã hoàn toàn có thể tự mình ‘chăm sóc’ hết những con quái ở tầng 8 mà không cần sự giúp đỡ của tôi.
Hahhaaa… Haa ha aaa… em xin lỗi, em chỉ có thể giúp anh được như thế thôi.
Không có gì đâu, lần đầu của em thế là quá tuyệt rồi.
Không, chỉ một trận đấu với một con thú không có gì đáng để tự hào cả. Trước đây khi còn ở làng em cũng đã thường đi săn thú rồi, tuy nhiên chỉ là những con thú nhỏ thôi…
Hee, thế à? Vậy thì không ngạc nhiên lắm.
Thế không ngạc nhiên lắm khi em ấy sở hữu kỹ năng “Săn Bắn”.
Nhìn em bây giờ, trước đây thật không thể so được. Bây giờ em đã hoàn toàn khác. Cơ thể em rất nhẹ, cảm giác như đang bồng bềnh vậy. Thật ngạc nhiên mà. Một người như em cũng có thể chiến đấu với quái vật…
Maria tung hứng con dao mình một cách vui vẻ làm cho vết máu từ con Dã Cẩu vung ra khắp mọi nơi. Ắt hẳn em ấy đang vô cùng cảm thấy có thành tựu khi tự mình hạ gục được con quái đó.
Kỹ năng “Săn Bắn” cho phép em ấy làm được nhiều như thế. Với chưa kể, bây giờ em ấy cũng đã cấp độ 7, vì thế em ấy hoàn toàn có thể.
Nhưng quan trọng hơn đó là tôi không cần phải quá lo lắng khi có quái đuổi theo em ấy.
Bởi một con quái không có năng lực đặc biệt thì hoàn toàn không có cơ hội chống lại được kỹ năng “Thấu Thị” của em ấy được. Mà không biết cho em ấy chiến đấu với quái mạnh hơn có giúp em ấy phát triển nhanh hơn không nhỉ? Tôi có cảm giác là kỹ năng độc nhất vô nhị này của em ấy không thua gì kỹ năng của tôi cả.
Cứ như thế, chúng tôi xuống tầng 9. Ở tầng này, những con quái rất mạnh, Maria không thể tự lo được. Vì thế, ở tầng này, tôi tiếp tục vai trò của mình như một ‘tấm khiên’ còn Maria sẽ ở phía sau sử dụngĐom Đómhỗ trợ.
Tầng 10 là chỗ của Alty. Một nơi bị bao trùm bởi những ngọn lửa.
Và dĩ nhiên không ai dám vào đi tầng này cả.
Alty? Cô có nghe tôi không? Alty!
Cảm giác như đang gọi điện cho ai vậy, nhưng không dùng điện thoại mà dùng lửa.
Này, Alty. Cô có nghe……ー」
Rồi, tôi có nghe. Nơi đó dù gì cũng là nhà tôi, vì thế nó hoàn toàn kết nối với tôi.
Ngọn lửa thay đổi thành hình một cái miệng và đáp lại lời tôi. Tôi có thể cảm giác được Alty như ở phía sau mình.
Nghi ngờ chút thôi, giờ tốt rồi.
Ừm, tuy nhiên giờ tôi rất bận. Xin lỗi, nhưng tôi không thể nói chuyện với cậu quá lâu được.
Được rồi, tôi sẽ đến đó sau. Mà cô có phiền không nếu tôi sử dụng ma thuật của mình ở chỗ cô?
Ồ, ma thuật mà chúng ta đã thảo luận trước đó à? Cứ tự nhiên đi. Nên chuẩn bị chỗ cho cậu ở đâu nhỉ?
Ngay sau khi cô ấy nói thế, những ngọn lửa ở tầng này biến mất.
Rồi, tôi chuẩn bị sẵn chỗ cho cậu rồi đó.
Được rồi, tôi làm đây. Ma thuậtKết Nối》」
Tôi cố tập trung tưởng tượng tạo một cánh cửa không gian trước mắt mình. Tuy nhiên……
Kuuuhh Dòng chảy của ma thuật trong căn phòng này quá mạnh, mình không thể tạo được……!
Đây có lẽ là điểm yếu của ma thuậtKết Nối. Và cũng là lý do tại sao tôi không tạo được cánh cửa trên “Đường Dẫn”. Hay nếu tôi đặt cánh cửa ở khu vực có quái, chúng chắc chắn sẽ phá hủy nó. Vì thế mà tôi mới muốn tạo cánh cửa ở tầng không có quái này.
Hmm, có vẻ phức tạp hơn tôi nghĩ. Mặc dù tôi đã tạo ra chỗ trống để những ngọn lửa không phá hủy cánh cửa của cậu.
Cô có thể làm gì được không?
Tôi muốn gia tăng hiệu quả công cuộc khám phá mê cung của mình. Nên nếu tôi có thể thiết lập một cánh cửa không gian ở đây, nó sẽ đỡ cho chúng tôi được rất nhiều thời gian để đi lại.
Hmm……Hết cách rồi. Thêm nữa tôi sẽ bị tan biến.
Thế à……
Alty xin lỗi rồi cho tôi vài gợi ý.
Thế đặt ở phòng của Tidus thì sao? Không có con quái nào ở đó cả và chủ nhân của nó cũng đã biến mất rồi nên tôi nghĩ chắc cậu sẽ không gặp vấn đề gì đâu.
Tidus à… Tận tầng 20. Xa quá.
Chỉ có tầng đó mới không bị gì thôi. Đi đến và thử xem đi.
Nói dễ hơn làm đó. Hôm nay chúng tôi hết thời gian rồi.
Hmm……thế à.
Nhưng mai tôi sẽ đến thử xem sao. Hôm nay cám ơn cô.
Không có gì cả đâu. Dù gì chúng ta cũng đã thỏa thuận “hợp tác” với nhau rồi còn gì, giúp đỡ nhau cũng là chuyện thường thôi. Do đó nếu cậu có vấn đề gì cứ cho tôi biết, được chứ?
Ngay khi cô ấy nói thế, ngọn lửa quay trở lại hình dạng bình thường của mình.
Và như thế, tôi biết được là ma thuậtKết Nốikhông dùng được ở tầng này. Vì thế tôi đã đặt ra mục tiêu mới cho mình. Đó là ngày mai phải đến được tầng 20.
Chủ nhân, anh xong chưa?
À, rồi. Hôm nay dừng ở đây nhé.
Âm thanh đó, cô ấy là cô gái chúng ta gặp hồi bữa trưa à?
Tuy Maria cảm thấy thật kỳ lạ khi có một đốm lửa không có hình thù biết nói chuyện, nhưng em ấy nhận ra giọng nói đó.
À, đó là Alty. Cô ấy rất chuyên về ma thuật lửa, vì thế mấy chuyện này đối với cô ấy cũng không gì khó cả.
Đó không phải là thứ mà một nhà thám hiểm chuyên nghiệp có thể làm được… Cô ấy rốt cuộc là ai thế?
Anh cũng không rõ lắm. Chỉ biết cô ấy rất bí ẩn và rất hiểu biết. Và đặc biệt, cô ấy biết rất nhiều về mê cung này.
Tôi quyết định nói dối việc Alty là một quái vật. Dù gì chúng tôi cũng đã thỏa thuận hợp tác với nhau nên tôi không thể để lộ tin tức cô ấy được. Với lại tôi có cảm giác là Maria nhận ra Alty rồi, thì sau này kiểu gì cũng sẽ có phiền toái.
Em biết rồi……
Maria chắc chắn cũng đã nhận ra tôi đang che giấu em ấy điều gì đó, nhưng thật may là em ấy đã không truy hỏi tiếp.
Hy vọng bí mật này sẽ không bị lộ.
Sau đó, tôi nhanh chóng kiểm tra tình trạng của mình, đặc biệt là lượng MP còn lại của chúng tôi.
Được rồi, chúng ta quay về thôi nhỉ?
Ể? Giờ quay về sao?
Đúng vậy, sáng giờ chiến đấu cũng lắm rồi, MP của anh không còn nhiều lắm.
Thế à. Chúng ta về nhà nhỉ? Mà mấy con quái trên đường giao cho em đấy.
Maria vẫn còn rất tinh thần. Có vẻ như kỹ năng “Săn Bắn” và “Thấu Thị” của em ấy không yêu cầu MP. Chứ tôi thì phải tính toán MP cho cẩn thận mỗi khi dùng.
Trên đường trở về, Maria đã dọn sạch những con quái mà không chút vấn đề gì cả. Và mặc dù có một vài thời điểm nguy hiểm, nhưng một ngày thám hiểm mê cung của tôi và Maria hôm nay kết thúc ở đây. Tuy tầng 10 có chút thất vọng nhưng nhìn chung vẫn là một ngày khá thành công.
Sau đó chúng tôi vào trong thành phố bán vật phẩm nhặt được. Maria hoàn toàn bị sốc trước số tiền chúng tôi kiếm được hôm nay. Đúng vậy, chỉ với một ngày ‘đi săn’ chúng tôi đã kiếm đủ tiền ăn cho cả tháng. Điều này hoàn toàn đi ngược thường thức thông thường của em ấy.
「ーW, wow. Em biết là đá ma thuật rất có giá, nhưng nhiều như thế này, nói sao nhỉ? Cứ như mơ vậy…
Maria cầm đống tiền trong tay mà không khỏi khẽ run.
Ừm… em nói đúng. Thật là lạ khi nhận được nhiều tiền thế này……
Sau đó, chúng tôi làm một bữa tiệc nhỏ, rồi tôi chia cho em ấy một phần tiền kiếm được.
Thế nếu anh cho em một nửa thì sao?
Ể?
Hôm nay cũng nhờ có em đi cùng.
Ể? Không không không! Chuyện này thật lạ! Không ổn chút nào! Em đâu có làm gì nhiều. Anh mới là người làm gần hết, chủ nhân.
Em ấy không ngừng lắc đầu mình…… nhìn thật chóng mặt mà. Rồi sau đó em ấy đẩy lại số tiền tôi đưa cho em ấy.
Thật sự mà nói, bây giờ có nhiều tiền hay không tôi không quan tâm lắm…
Đúng vậy, từ ‘món quà của Tidus’ tôi đã kiếm được rất nhiều tiền rồi, do đó tôi muốn giành hết những gì hôm nay thu được cho Maria, nhưng sợ làm thế có hơi quá nên tôi chỉ đưa cho em ấy một nửa.
Chia một nửa không ổn à? Thế em muốn bao nhiêu?
Không, ý em là em là vật sở hữu của anh phải không, vì thế em không nên nhận được thứ gì cả. Chỉ cần được phục vụ anh thế là quá đủ rồi.
Đó là những gì em ấy đã nói.
Tôi không hề xem em ấy như một nô lệ. Mặc dù tôi đã đùa về chuyện này hồi sáng, nhưng lần này thì khá phiền phức.
Anh không và sẽ không bao giờ nghĩ như thế. Anh không phải người đặc biệt như em nghĩ đâu, anh chỉ đang lợi dụng em vì mục đích của mình thôi, em biết mà đúng không? Vì thế mà anh mới muốn xây dựng một mối quan hệ tốt với em.
…… Không, chủ nhân. Anh rất đặc biệt.
Tôi gần như đã van nài Maria, nhưng em ấy vẫn cố chấp như cũ.
Tôi thật không hiểu tại sao em ấy nghĩ tôi là một người đặc biệt nữa. Nếu tôi thật như thế, tôi sẽ không mua Maria. Tuy nhiên, có tranh luận với em ấy cũng vô ích. Nhìn vào kết quả trong mê cung đã rõ.
Okay, anh biết rồi, coi như vì em nài anh đấy. Nhưng dù thế, anh vẫn muốn em được đối xử bình đẳng.
Bình đẳng?
Anh đã đặt mạng sống của em vào nguy hiểm, đúng không? Vì thế anh phải có sự bù đắp xứng đáng cho em.
À, anh nói đúng… như những gì xảy ra sáng nay vậy……
Anh sẽ không yêu cầu em nhận một nửa, nhưng ít ra cũng phải lấy một ít. Được không?
……Em hiểu rồi. Nếu anh thật rắc rối về vấn đề này, em đoán mình có thể nhận một ít.
Cuối cùng, em ấy cũng chịu thua.
Sau khi buông ra một tiếng thở dài, em ấy tuyên bố phần thưởng của mình.
Thế hãy cho em năm đồng xu.
Năm đồng xu? Chỉ bằng một bữa ăn!
Em ấy không hiểu cho tôi mà.
Như thể phản đối cái suy nghĩ của tôi, Maria khẽ cười. Em ấy chắc chắn biết được tôi đang nghĩ gì. Nhưng dù thế, tôi vẫn muốn đàm phán.
Không, ít nhất cũng phải năm đồng bạc.
Em không phải quý tộc để có thể nhận nhiều lương như thế. Mười đồng xu là quá đủ cho ai đó như em rồi.
Không, giá chót, một đồng bạc.
Nếu anh muốn tăng mức bù đắp thì mười một đồng xu là đủ.
Không được, xin em hãy để ý tới cảm xúc của anh……
Hm… Thế mười ba đồng xu.
Nếu em đã thích mấy đồng xu thế, vậy tám mươi. Dù gì em cũng đã đánh cược mạng sống của mình mà, em nên được nhiều như thế.
Đúng vậy, anh nói đúng. Em đã đem mạng mình ra cược, vậy mười lăm đồng xu.
Không được, đàm phán chẳng phải xem xét tới giá trị sao?
Hmm, thật vô vọng mà. Hai mươi đồng xu.
Em cuối cùng cũng chịu tăng chút ít rồi à.
Tôi nửa đùa với em ấy. Mà có vẻ như Maria cũng rất thích việc này.
Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được em ấy lấy năm mươi đồng xu để em ấy có tiền ra ngoài mua sắm mấy thứ em ấy cần.
Sau đó, tôi để Maria ở nhà rồi đi ra ngoài. Em ấy đã hỏi tôi đi đâu, tôi không chút suy nghĩ rồi kể cho em ấy về nghe công việc tôi đang làm ở quán bar mà chúng tôi đã dùng bữa ở đó khi trưa.
Chúng ta kiếm được nhiều tiền rồi. Tại sao anh vẫn còn muốn tới đó làm việc thế?
Tôi không trả lời em ấy. Vì chuyện ấy không quan trọng. Đơn giản chỉ là vì quán bar là nơi cung cấp tin tức vô cùng tuyệt vời.
Em ấy nhìn tôi với vẻ mặt có chút lạ lùng.
Bình luận