1.
Tuyền
Béo và Răng Vàng vừa nghe, lỗ tai đều dựng lên, hỏi: “Cái gì yêu nữ?”
Ba
người tiến lên phía trước, xem cuốn da dê tàn trong tay Shirley Dương, thấy
trên đó toàn là nòng nọc cổ văn - dạng chữ giống con nòng nọc vậy, nó biết mình
nhưng mình không biết nó, hình như là kinh văn* cổ. Ở giữa kinh văn có một hình
vẽ, trên hình giữa màu xanh của sóng biển, nổi lên một cô gái, cô gái ấy nửa
người, nửa quái.
*Kinh
văn: Cuốn kinh
Cuốn
sách vàng Tây Hạ trong ngực tôi cũng có vẽ hình một quan tài hình người, có điều
hình vẽ vô cùng đơn giản, khác xa với mô tả trên cuốn da dê.
Theo
truyền thuyết, mật chú phục ma điện của vương triều Tây Hạ vốn là một ngôi cổ mộ,
về mộ chủ là ai cũng có nhiều thuyết rối rắm, từ xưa tới nay vẫn chưa thể kết
luận. Tương truyền trong mộ có mai táng một yêu nữ Tây Hạ, nhưng không ai xác định
được lai lịch của nàng. Hơn nữa niên đại của tàn cuốn da dê dường như xa hơn
nhiều so với vương triều Tây Hạ, thời đó đã có truyền thuyết yêu nữ rồi sao?
Lại
nhìn bức tranh trên cuốn da dê, trong tranh trên sóng dữ dập dềnh rất nhiều tử
thi, tôi hỏi Shirley Dương: “Có thể đọc được chữ viết trên đây không?”
Shirley
Dương nói chữ viết trên cuốn da dê cô cũng không thể đọc được, nhưng căn cứ vào
thông tin trên mấy bức hoạ mà suy đoán, đây dường như là một truyền thuyết kinh
dị cổ xưa, ác quỷ không vào được luân hồi, vĩnh viễn tử vong trên sông, yêu nữ
nửa người nửa quỷ cũng nằm trong số đó.
Tôi
nói: “Vương triều Tây Hạ tạo ra mật chú phục ma điện, có phải chính là cổ mộ để
mai táng yêu nữ không? Bích hoạ lớn thờ cúng Phục ma Thiên tôn cũng là để trấn
áp nữ tử này?”
Shirley
Dương không trả lời, tất cả những điều này phải đến khi vào mật chú phục ma điện
mới có thể giải đáp được.
Tuyền
Béo nói: “Hai người mở miệng ra là yêu nữ, rốt cuộc nó là người hay là yêu
quái?”
Tôi
chỉ nữ tử trong tranh nói: “Nửa người nửa yêu, rốt cuộc là thứ gì thì phải chờ
mở quan tài mới biết được.”
Răng
Vàng nói: “Dù sao thì nếu nhìn từ mặt xuống mà bộ phận lạ nhiều hơn bộ phận người
thì là nữ yêu rồi. Tất nhiên đây cũng có thể chỉ là trò nhạo báng, không chừng là
Vương phi nào đó phạm tội gì, bị người đời bêu xấu thành yêu nữ gì đó. Vương
triều Tây Hạ xây lầu vàng, minh châu cung phụng nàng, có thể thấy lai lịch của
nàng cũng không hề nhỏ.”
Mọi
người ba mồm bảy miệng phỏng đoán lung tung, chợt nghe trước cửa lớn phòng
ngoài có tiếng người đang bới cát. Tôi vừa nghe truy binh đến, vội “xuỵt” tay,
bảo ba người kia tắt đèn pin mắt sói đi, vội vã chia nhau tìm chỗ chốn.
Răng
Vàng núp sau màn che, Tuyền Béo nằm sau rương gỗ, rương gỗ mặc dù không nhỏ
nhưng cơ thể Tuyền Béo quá lớn, cái mông làm thế nào cũng vẫn vểnh ra bên
ngoài, tôi đạp một cước từ phía sau ý bảo cậu ta trốn chưa kỹ. Tình thế cấp
bách, Tuyền Béo buộc phải bôi đất cát lên mặt, ngã trong xó giả làm thây khô.
Sau đó, tôi cùng Shirley Dương chia ra trốn vào hai bên chái nhà, ngừng tiếng
nín hơi, thậm chí tim vọt lên tận cổ, sắp tới đây có thể phải diễn ra một trận
huyết chiến một mất một còn rồi!”
Nhà
lớn của thành chủ bị chôn dưới cát vàng, chung quanh không có cửa ra, nếu mấy kẻ
khuếch nhĩ khách võ trang đầy mình kia xông vào, bọn tôi cũng chỉ còn cách liều
mình “cá chết lưới rách” mà thôi. Lúc này có ánh đèn le lói đung đưa, Mã Lão Oa
Tử cùng thằng nhỏ thiểu năng kia xách một chiếc đèn bão một trước một sau đi
vào, hai người đều mang theo đao, đốt đèn nhìn bốn phía. Mã Lão Oa Tử thấy xung
quanh nguy nga lộng lẫy, chỗ nào cũng lóa mắt, nhất thời gương mặt già nua vui
như được lên thiên đàng. Thằng nhỏ thiểu năng mặc dù ngu ngốc nhưng trong mắt
cũng hiện hai chữ tham lam.
Hai
người đặt đèn xuống bên cạnh, Mã Lão Oa Tử mang theo một cái bao bố, móc ra hai
bó thuốc nổ, lại đưa cái bao bố rỗng cho thằng nhỏ, để nó nhặt vàng bạc ngọc
khí phía trước từng cái, từng cái ném vào bao, hắn đi theo phía sau nhìn chằm
chằm, hiển nhiên là sợ thằng bé lượm được thứ tốt lại giấu làm của riêng.
Tôi
nghĩ trong đầu, thì ra hai tên này theo lệnh Ngọc Diện Hồ Ly tới nhặt bảo, chỉ
mong bọn chúng nhặt xong đồ rồi mau biến đi cho.
Thằng
ngốc lau bụi đất bám vào đĩa vàng chén ngọc trên bàn, bỏ hết một đống vào bao,
lại lấy dây chuyền trên cổ tay hai nữ thi, bông tai trân trâu, nhẫn, vòng ngọc
gỡ xuống từng cái một, cả đai ngọc cũng kéo xuống, tay chân vô cùng nhanh nhẹn,
hiển nhiên là không phải lần đầu. Mã Lão Oa Tử đứng phía sau lưng nó, thấy bảo
bối lọt vào bao từng món một, đôi mắt lão tặc trợn tròn đảo loạn theo.
Chẳng
mấy chốc thằng nhóc đã lượm được đầy một túi trân bảo, Mã Lão Oa Tử lại chỉ chỉ
trên người thành chủ, thằng ngốc chẳng nói chẳng rằng đi tới, tháo đồ trang sức
trên thây khô từng cái từng cái một xuống. Bên trái thây khô đang cầm một ly ngọc,
miệng li viền vàng. Trên thực tế ly ngọc giá trị không nhỏ nhưng không hiếm, có
điều ly ngọc viền vàng thì lại vô cùng hiếm, người chí tôn chí quý mới có thể
dùng. Nôi núp bên trái nhìn thấy rõ ràng, dưới ánh sáng đèn bão chỉ thấy thằng
ngốc móc ly ngọc viền vàng từ tay thây khô, dịch sang một chút, chắn tầm nhìn của
Mã Lão Oa tử phía sau, làm bộ như ném xuống bao, thừa dịp lại giấu vào ngực. Có
điều tay nó còn chưa kịp rút ra khỏi ngực, Mã Lão Oa tử đã rút dao nhíp, đâm một
nhát từ sau lưng nó lạnh thấu tim.
Thằng
ngốc Mã Xuyên này thoạt trông là người đần độn, ăn nói vụng về, bình thường
không thể nói lý lẽ với người khác, người ta nói hơn mười câu, nó cũng không
nói lại được một câu. Có điều đừng xem nó bình thường khù khờ, đầu óc ngu si,
miệng không mở ra được, đánh không trả đòn, mắng không dám cãi lại, đập cho ba
gậy cũng không phun một cái rắm, nhưng tâm phục thù thì lại cực mạnh. Người ở
Quan Trung thường có câu “Thằng ngốc không ăn thua thiệt trước mắt”, nếu nó cảm
thấy không đấu lại anh, sẽ mặc anh tuỳ ý khinh dẻ, nó tuyệt đối không trả đũa,
nhưng nó ngầm nén giận, thù hận trong bụng càng chôn càng sâu, âm thầm không động
tĩnh chờ mười mấy hai mươi năm, chờ dịp anh không đề phòng, nó mới đâm một đao
sau lưng anh, không chỉ làm thịt anh, vợ con già trẻ nhà anh, thậm chí cả gà
chó trong nhà nó cũng không ta. Mã Lão Oa Tử nói tất cả kim khí đều là của hắn,
thằng ngốc ở bên cạnh không nói một lời, ánh mắt len lén, ra sức chăm chú tập
trung vào bao đựng kim khí. Lúc đó định thừa dịp Mã Lão Oa tử không để ý, len
lén giấu chiếc nhẫn bảo thạch của thành chủ vào ngực. Mã Lão Oa Tử là kẻ cướp
chuyên nghiệp, thằng nhỏ ngốc cũng là do hắn ta nuôi lớn, vừa thấy ánh mắt thằng
nhỏ này không đúng, biết ngay là nó đang mang một bụng âm mưu, nhất định lén
lút giở trò, lại thấy thằng nhỏ dịch một bước sang bên, cố ý cản tầm mắt của hắn,
liền biết ngay thằng nhỏ giở trò quỷ, không nói hai lời, giơ tay lên một đao,
đâm thấu nó một nhát.
Bốn
người chúng tôi núp ở bên cạnh, một là không thể ngờ Mã Lão Oa tử nói giết là
liền giết, hơn nữa lại là giết con nuôi của hắn, hai là không thể ngờ một đao của
hắn tới nhanh như vậy, tôi suýt nữa hô lên thành tiếng, vội dùng tay bịt miệng
lại.
Thằng
ngốc bị một đao đâm xuyên, nét mặt vừa kinh hãi vừa căm hận, miệng trào máu
tươi, định quay đầu cũng không kịp, muốn gào cũng không thành tiếng, tay vừa
buông lỏng, bao đựng kim khí cùng ly ngọc cũng rớt xuống.
Đao
phỉ quan trung đã quen như vậy, cũng là quy củ trong giới trộm cướp, tay đi trước
miệng, giết người trước cướp tiền sau, không giống lẽ thường phải nói qua
nguyên do, thù oán. Mã Lão Oa Tử lầm bầm trong miệng, đạp một cước vào Mã
Xuyên, đồng thời rút dao về.
Thằng
ngốc bị một cước này ngã nhào về phía trước, lúc sắp chết tay quơ loạn, lại kéo
phải tấm màn che sau lưng thành chủ, mà Răng Vàng đang núp phía sau. Mã Lão Oa
Tử không thể ngờ phía sau màn che có người, hơn nữa lại là Răng Vàng, vội vàng
lùi hai bước.
Răng
Vàng vốn đang ngồi chồm hỗm ở một xó, màn che bị thằng ngốc kéo rớt, gã cùng với
Mã Lão Oa tử vừa chạm mặt nhau, chạy cũng không được, tránh cũng không xong,
không khỏi tiến thoái lưỡng nan, nhếch môi, lộ ra cái răng vàng sáng loáng, dồn
sức nặn ra nụ cười, ôm quyền hướng về phía Mã Lão Oa Tử: “Ai da! Đây không phải
là Mã gia sao?”
2.
Răng
Vàng chắp tay, toét miệng nói: “Lão anh hùng, vất vả, vất vả rồi!”
Gặp
mặt nói vất vả, đúng là câu cửa miệng của kẻ giang hồ, Răng Vàng thật sự không
còn chỗ núp, người khác chắc á khẩu rồi, nhưng mà với Răng Vàng thì kiểu gì gã
cũng phải múa mép được ba câu.
Mã
Lão Oa Tử hơi sửng sốt một chút, trên mắt hắn dần dần hiện đầy sát cơ, dao
trong tay đã nhấn xuống một cái, hùng hổ nói: “Mày, thằng ăn trộm to gan, làm
tao giật cả mình, mày đi ra!”
Dù
sao hắn cũng là lão giang hồ, đã nhìn thấy Răng Vàng, tuyệt không thể lưu lại
người sống. Có điều, có thể hắn cũng biết Răng Vàng không núp ở đây một mình
dao hướng về phía Răng Vàng nhưng mắt lại đảo ra phía sau, tai nghe động tĩnh
tám bề. Lúc này Tuyền Béo nằm trên đất giả xác chết, lặng lẽ nâng súng trường
trong tay, định một phát hạ gục Mã Lão Oa Tử. Có điều từ trên họng súng lại rớt
xuống chút đất cát, chỉ một chút tiếng động như vậy cũng khiến Mã Lão Oa Tử
phát giác. Mã Lão Oa Tử làm bộ nhằm vào Răng Vàng nhưng thân hình lại khẽ chuyển
một cái, trở tay một dao, đao pháp nhanh lạ thường. Tuyền Béo chưa kịp nổ súng,
súng trường trong tay đã bị đao sắc chém mất một phần ba.
Tuyền
Béo giận dữ, đảo ngược nửa đoạn súng trường còn sót trong tay, dùng sức đập về
phía Mã Lão Oa tử.
Cán
đao quan ải trong tay Mã Lão Oa Tử: Dài không tới ba thước, rộng không đủ hai tấc,
hình chế đặc biệt, cũng không có chiêu thức võ thuật gì, chỉ gói gọn trong tám
chữ: “Tảo, phách, bát, tước, lược, nại, trảm, đột” *, vừa ác vừa nhanh. Một đao
hắn gạt súng trường trong tay Tuyền Béo xuống, hai tay cầm đao chém xéo, Tuyền
Béo vội tránh về sau, nhưng sau lưng cậu ta là bức tường đất, căn bản không có
đường lui, cả người hứng trước dao. không kịp tránh sang một bên.
*
Quét, xông thẳng, gạt, gọt, lướt qua, rắn chắc, chém, bất ngờ.
Đao
trong tay Mã Lão Oa Tử tuy ngắn nhưng một Đao chém xuống trong khoảng cách này,
ít nhất cũng bổ thẳng vào bụng Tuyền Béo, cũng may hai ngày nay Tuyền Béo chẳng
ăn uống được gì, bụng rỗng, cậu ta vội co rút một hơi, thu bụng về hơn một tấc,
trong nháy mắt tránh được một đao mổ bụng trong đường tơ kẽ tóc này.
Tránh
được đao nhưng không tránh được lưỡi đao, quần áo Tuyền Béo bị rạch một vệt
dài. Cậu ta nội tòng tâm đầu khởi, ác hướng đảm biên sinh* lớn tiếng chửi: “Con
lừa già, cho mặt mày ăn hạt tiêu!”, Nói xong liền vung tay một cái, ném ra một
nắm cát. Mã Lão Oa tử kêu một tiếng, giật mình lui về sau, tránh nắm cát này.
*
Nội tòng tâm đầu khởi, ác hướng đảm biên sinh: Trong lòng tức giận thì lớn gan
chuyện gì cũng làm được (baike.baidu.com)
Tôi
thấy cơ hội vừa tới, nhặt hũ vàng chứa mỹ tửu ngàn năm kia ném tới chân Mã Lão
Oa Tử, hắn đang giật mình lùi ra sau, đạp ngay phải hũ rượu, thân già ngã dúi dụi.
Tuyền
Béo nhảy lên một cái, mông đặt lên bụng Mã Lão Oa tử, đè cho hắn muốn chết đi sống
lại.
Mã
Lão Oa tử hét một tiếng thảm, thật không khác gì lừa hí, đao pháp của hắn có
nhanh hơn nữa mà bị Tuyền Béo đè dưới mông thì cũng không thi triển được.
Tôi
nói: “Hí hay lắm, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!”, rồi lôi xẻng công binh định vung mạnh đập vào đầu
lão, cho dù không lấy mạng của lão, ít nhất cũng phải đập cho lão thừa sống thiếu
chết. Vừa định hạ thủ chợt thấy bóng người từ trước cửa động cát chui vào, người
nọ thân thủ bén nhạy vô cùng, sợi trường tiên trong tay tựa hắc xà, lại như vật
sống, động tay một cái, chỉ nghe một tiếng “ba” vang lên, tay tôi đã bị quật một
cái, mu bàn tay bị quất toác mảng lớn, dầm dề máu, buốt tới tận tâm, không cầm
nổi xẻng công binh. Tôi sợ đối phương quất thêm một roi, lập tức thuận thế lăn
về phía trước một vòng, tay trái nhặt xẻng công binh vừa rơi xuống.
Lúc
này tôi cũng đã nhìn rõ, người mới vào này chính là Ca Nô, thủ hạ của Ngọc Diện
Hồ ly. Dưới ánh đèn bão lúc sáng lúc tối, một khuôn mặt tươi cười càng làm những
đường xăm tô tem hiện lên vô cùng dữ tợn. Lúc trước ở núi Côn Lôn, tôi từng thấy
qua người trên mặt có thú văn, nghe nói ở vùng biên giới Tây Tạng có loại phong
tục, nếu như có đứa trẻ bị dã thú tha đi, hoặc bị người bỏ nơi rừng sâu núi thẳm,
mạng lớn không chết lại được sói hổ nuôi lớn, loại người này theo dân gian gọi
là lang tử. Loại dã nhân này trở lại nhân thế, các thầy tu Tây Tạng sẽ xăm thú
văn lên mặt, đó là một loại pháp chú bí truyền dùng để hàng phục thú tính trên
người.
Không
biết Ca Nô này có phải đứa trẻ sói không, nhưng thân thủ bén nhạy nhanh nhẹn,
người thường tuyệt không thể đụng, tựa hồ cô ta cũng không biết nói chuyện, chỉ
nghe lệnh từ người duy nhất là Ngọc Diện Hồ ly.
Ca
Nô ra tay như gió, một roi quất trúng mu bàn tay tôi, cổ tay động một cái, roi
nhọn chuyển hướng tới ngay Tuyền Béo. Tuyền Béo phản ứng cực nhanh, xẻng công
binh trong tay vung ra, nghênh hướng roi nhọn quét tới. Cậu ta cho rằng xẻng
kia có thể đỡ được trường tiên, cho dù không đỡ được, trường tiên kia cuốn lấy
cái xẻng, đôi bên tranh lực, bằng sức của cậu ta, chung quy vẫn không đến nỗi
thua thiệt.
Nhưng
trường tiên trong tay Ca Nô như yêu như quỷ, lại từ một góc độ bất ngờ vòng qua
xẻng công binh trong tay Tuyền Béo, roi quét lên bả vai cậu ta, cũng “ba” một
tiếng giòn dã, thịt rách môỵt mảng máu me dầm dìa. Hoá ra trên roi đều có gai,
đánh lên người liền xé thịt.
Tuyền Béo không chấp nhận thua thiệt lớn như vậy,
vừa thấy tình hình không ổn, vội vàng lăn một vòng lên trước. Cậu ta cũng nghĩ
giống tôi, trường tiên trong tay đối phương vừa nhanh vừa chuẩn, vừa ra tay liền
quét một mảng da thịt trên người, cản không được, tránh không kịp, tình huống
này chỉ có thể lấy tiến làm lùi, nhanh chóng đến gần đối phương, trường tiên
trong tay Ca Nô ở khoảng cách gần không thể thi triển được.
Ca
Nô thấy tôi cùng Tuyền Béo xông lên trước, cũng không nhận ra cô ta xuất thủ ra
sao, chỉ nghe “Ba” một tiếng, tôi và Tuyền Béo mỗi người lại bị một roi. Do trường
tiên rút lại quá nhanh, đánh lên hai người, thanh âm chồng lên nhau nghe thành
một. Có điều tôi cũng đồng thời ý thức được trường tiên trong tay Ca Nô tuy
nhanh nhưng cũng không đến nỗi một roi toi mạng, hai chúng tôi không thèm đếm xỉa
đến việc phải chịu hai ba đòn, vọt mạnh tới bên cạnh thì cô ta cũng không có đường
sống mà trả đũa.
Người
tính không bằng trời tính, Ca Nô không chỉ có trường tiên sắc bén trong tay,
thân pháp cô ta cũng nhạy bén khó tưởng tượng. Cô ta không những không lui về
sau mà lại còn nhảy vụt về phía trước, tựa một con chim, từ trên đầu chúng tôi
bổ xuống, người vừa rơi xuống, trường tiên lập tức xuất thủ hướng thẳng tới tôi
và Tuyền Béo.
Đang
lúc nguy cấp, Shirley Dương từ chái nhà lắc mình vụt ra, thần tí cung trong tay
vừa nhấc, “vèo” một cái bắn ra một mũi tên nhọn. Trường tiên trong tay Ca Nô đã vung ra, dù thủ
pháp nhanh đến đâu cũng không kịp thu roi đỡ, nhưng lúc nghe tiếng mũi tên xé
gió, mới vừa ngoảnh mặt, mũi tên đã ghim ngay trên mặt, ngã dập mặt xuống đất.
Đao
pháp của Mã Lão Oa Tử tuy ác nhưng chúng tôi có thể đối phó được, thân thủ Ca
Nô này mau lẹ hung mãnh, cơ hồ chấp cả lang sói hổ báo, có thể nói là nhân vật
khó đối phó nhất trong đám thủ hạ của Ngọc Diện Hồ Ly. Cũng may một mũi tên của
Shirley Dương bắn trúng cô ta, cũng coi như trừ đi một mối hoạ lớn, nhưng tôi
nhìn Ca Nô vừa ngã xuống đất đã lại dùng răng cắn mũi tên nhọn, tôi kinh hãi, vội
kêu Shirley Dương coi chừng!
Ca
Nô này còn bén nhạy hơn hổ báo, hai chữ “coi chừng” còn chưa kịp ra khỏi miệng,
cô ta đã hất đầu khạc ra mũi tên trong miệng, trường tiên trong tay vẽ một
vòng, roi nhọn quất về phía Shirley Dương, đồng thời lưng vừa ưỡn, bật từ đất dậy.
Shirley Dương dùng kim cương tán cản phía trước, trường tiên cùng kim cương tán
cuốn vào nhau. Shirley Dương thân bất do kỉ, bị trường tiên kéo lảo đảo một
cái. Tôi cùng Tuyền Béo lớn tiếng chửi, mỗi bên vung mạnh xẻng công binh xông về
phía Ca Nô. Shirley Dương lâm nguy không loạn, kim cương tán trong tay bung ra,
gạt rơi trường tiên quất tới, đưa tay lên lại một mũi tên. Ca Nô bị ba người
vây vào giữa, một bên là thần tí cung bén tiễn, hai bên là tôi cùng Tuyền Béo cầm
xẻng công binh đánh về phía nó, dù bản lĩnh có lớn hơn nữa cũng không thể tránh
được ba người đồng thời hợp kích. Đang lúc bị bao vây khó thoát, lại thấy trường
tiên trong tay nó vung lên nóc nhà, quấn lấy xà nhà gỗ đỏ, thân vụt lên trên,
mượn lực nhảy lên xà nhà.
Tuyền
Béo tức giận thở hổn hển chửi: “Lão tử xem ngươi có bay được lên trời không!” Xẻng
công binh trong tay hất lên một cái, ra sức ném về phía Ca Nô trên nóc nhà, xẻng
công binh vang tiếng “Ô ô” xé gió, nếu trúng phải nhát này chắc phải gọt mất nửa
cái đầu.
Ca
Nô phục trên xà nhà, thấy xẻng của Tuyền Béo bay tới, lắc mình tránh sang bên,
xẻng công binh đục thủng nóc nhà, đất cát ào ào đổ xuống rơi vào đầu cô ta, cô ả
vội giơ tay che kín mắt. Tôi hét lên với Tuyền Béo và Shirley Dương: “Thừa dịp
nó mờ mắt, bắt trước rồi nói!”
Xà
nhà cách mặt đất tầm ba trượng, tôi cũng không có bản lĩnh giống cô ta, liền vọt
ra sau, đạp lên vai Răng Vàng nhảy lên, bám lấy tấm màn che rủ xuống từ nóc
nhà, lại ôm cột nhà mượn lực nhảy vút lên, đưa tay kịp với tới xà nhà, lúc này
mới bám vào leo lên.
Shirley
Dương lo tôi sơ xuất, lôi ra phi hổ trảo quăng lên xà nhà, đang định leo lên tiếp
ứng, Tuyền Béo ở bên kia cũng gấp, Shirley dương chưa kịp leo, cậu ta đã đoạt lấy
dây phi hổ trảo, dùng cả tay chân trèo lên, bò nửa ngày không nhích lên được tí
nào, đu đưa giữa nhà, xà nhà trĩu xuống vang lên những tiếng “kèo kẹt kẽo kẹt”,
Shirley Dương kêu lên: “Mọi người mau xuống, xà nhà sắp gãy!”
Toàn
bộ hệ thống xà chính trong nhà của thành chủ đều làm từ gỗ đỏ, vô cùng vững
vàng, nhưng căn nhà này chôn dưới cát vàng tới cả ngàn năm, thanh xà trên nóc
đã mục nát, hai người đứng lên còn chịu được, cộng thêm Tuyền Béo hơn hai trăm
cân* thi triển thiên cân truỵ, làm sao xà nhà chịu được.
*
Một cân của Việt Nam bằng 2 cân TQ =]] Tuyền Béo tầm 1 tạ. :v
Tiếng
xà gãy vang thấu bên tai, tôi nhìn xà nhà muốn sập, vội vàng nhảy xuống.
Shirley Dương cũng thu phi hổ trảo về, cùng với Răng Vàng lui về núp dưới tường,
tránh để cột xà nện trúng.
Không
ngờ nóc nhà đã thủng ra hai lỗ lớn, cuồng phong dội đến, cuốn xà nhà đã gãy lìa
bay lên trời, chớp mắt bị xé thành muôn mảnh vụn, bay tán loạn khắp nơi. Cát
vàng đầy trời cùng gió lốc như lưỡi đao nháy mắt đã tràn ngập khắp nhà, hú lên
từng hồi giống như những tiếng gào thét trong cổ thành, cát trên tường lở ra lộ
màu vàng, càng lở sâu xuống dưới, màu sắc càng đậm, tới gần mặt đất có màu như
màu đen, gió cát đầy trời cuốn lên, đá sỏi đất cát cuốn thành đám bay lên, cát
bụi dày đặc phủ đất che trời, tình hình giống như ngày tận thế. Ca Nô và cả xà
nhà gỗ đỏ kia đều bị gió cát cuốn ra ngoài, giống như con rồng lớn bay giữa
không trung.
3.
Xà
nhà nặng nề, chỉ lộn hai vòng trong gió đã lại rơi xuống ngoài nhà, chúng tôi
nhìn căn nhà lớn đã không thể nán lại được nữa, cũng không thấy hướng chạy của
Mã Lão Oa Tử, chỉ có thằng ngốc chết không nhắm mắt phơi thây trên đất, nhanh
chóng bị gió cát chôn vùi, cho nên nhặt thuốc nổ mà Mã Lão Oa tử ném xuống cùng
xẻng công binh, nhanh chóng bò từ tường đất ra ngoài.
Trong
cổ thành, gió cát ra sức gào thét, mọi người đều không ngóc đầu lên được, bò
trên đất để di chuyển về phía trước, lúc này đã tới chỗ sâu trong cổ thành, sức
gió đã yếu đi phần nào. Tôi nhìn xung quanh, giống như mình đã đi vào vào trung
tâm vòng xoáy cuồn cuộn của bão cát, bốn phía đều không còn đường đi.
Trong
cổ thành này có một toà đài lớn bằng đất, trải qua phong thực đã không còn hình
dạng nguyên thuỷ. Giờ xem ra chỉ còn là một đống đất lớn cao chót vót, khác hẳn
những phòng ốc trong cổ thành.
Gió
lốc cuốn đi cát vàng, cửa động hình vòng cung dưới toà đài đất lộ ra gần một nửa.
Bốn người bọn tôi đã lâm vào tuyệt lộ. thấy có nơi tránh được gió cát liền nối
đuôi nhau mà vào.
Shirley
Dương lấy cây đuốc tín hiệu ra, kéo chốt xuống, “xích” một cái vang lên, một luồng
lửa khói trắng bùng lên chiếu trước mặt sáng như tuyết. Hoá ra dưới cửa động
vòng cung kia là một con đường lát gạch kéo dài xuống phía dưới. Tromng đầu tôi
bật ra một ý niệm: “Đây là một ngôi cổ mộ?”, nhưng vừa ngẫm nghĩ một chút,
trong thành tuyệt đối không thể có cổ mộ. Mọi người tiến về phía trước mấy bước,
thấy trong hành lang có rất nhiều bức phù điêu mang đậm sắc thái tôn giáo, xem
ra đây là một ngôi miếu.
Răng
Vàng sợ đám đạo mộ thủ hạ của Ngọc Diện Hồ Ly đuổi theo, đi một bước lại ngoái
đầu nhìn một cái. Trong lúc không biết phía trước là nơi nào, thật là trước mặt
là sói, sau lưng có hổ. Nhớ tới trận ác chiến trong toà đại ốc của thành chủ,
cùng với Ca Nô thân thủ bén nhạy như báo, trường tiên quỷ dị, mọi người bất
giác đều sợ hãi. Cuồng phong cuốn cô ta cùng xà nhà lên giữa không trung, lại
rơi xuống, cũng chưa chắc đã dập chết được cô ta.
Răng
Vàng níu tôi lại thương lượng: “Hồ gia, Ngọc Diện Hồ Ly không phải là muốn sách
vàng Tây Hạ đó sao? Nàng ta vì nó mà như chó điên, gặp người cắn người, chúng
ta cũng không hiểu biết bằng nàng ta. Theo tôi thấy, cứ thẳng thắn mang sách
vàng Tây Hạ này thưởng cho nàng ta, lúc đó nàng ta còn không hết lòng cảm tạ ân
đức của chúng ta sao? Nói cho cùng đều là cùng ăn chén cơm đổ đấu, mọi việc nên
dĩ hoà vi quý mà.”
Tôi
nói: “Răng Vàng, anh là đồ nhát gan, còn chưa tới nơi đã có lòng viết đơn xin
hàng? Anh không nghe Ngọc Diện Hồ Ly nói sao, sau khi lấy được sách vàng Tây Hạ
liền một đao làm thịt từng người chúng ta! Sách vàng Tây Hạ còn trong tay mình,
trước mắt chúng ta còn có ưu thế hơn. Ta với bọn chúng, quan hệ là “địch - ta”,
như nước với lửa, cho nên anh phải sớm bỏ cái suy nghĩ mong đàm phán hoà bình
đi, phải quyết tâm đọ sức với chúng tới cùng. Còn nữa, mấy người chúng ta là hạng
người thế nào nào, đều là hạng ngược gió cũng tiểu được mười trượng, không phân
chia cao thấp với nàng ta, nàng ta còn chưa biết lão tử là ai!”
Răng
Vàng nói: “Nhưng bọn chúng võ trang tới răng, mấy anh em ta đến cái xẻng cũng
chưa bằng bàn tay, làm sao chơi liều cùng chúng đây! Bọn chúng súng pháo hiện đại,
đừng quên Nghĩa Hoà Đoàn năm Canh tử* làm sao mà thất bại!”
*Nghĩa
Hoà Đoàn: Cuối thế kỷ 19, tổ chức tự phát do nhân dân miền Bắc lập ra để phản đối
chủ nghĩa đế quốc xâm lược.
Tôi
nói: “Bài học kinh nghiệm lịch sử, ai trong chúng ta cũng không quên được,
nhưng làm một người chỉ huy, phải giỏi phán đoán tình huống, tuỳ thời, tuỳ chỗ
mà bài binh bố trận, để tôi phân tích cho mọi người một chút, làm sao mới có thể
biến liệt thế (tình thế xấu) thành ưu thế, chuyển bị động thành chủ động? Cái
này cần chúng ta phải kéo dài hai cái chân, chạy nhanh hơn, không phải bảo các
đồng chí sợ mà chạy, mà là một vừa chạy vừa phát động quần chúng, khiến đối
phương rơi vào đại dương chiến tranh nhân dân mênh mông!”
Tuyền
Béo nói: “Anh cũng giỏi nói bậy, bàn tới bàn lui không phải chỉ loanh quanh một
chữ - trốn thôi sao!”
Shirley
Dương nói: “Nguy hiểm lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt không phải là đám Khuếch
Nhĩ Khách vũ trang đầy người kia, mà là trận gió cát lớn này, nếu ra ngoài cổ
thành, mấy người chúng ta lập tức sẽ bị gió cát chôn vùi, mà một khi gió ngừng,
cổ thành cũng bị cát vàng vùi lấp, ra hay không ra cũng là tử lộ.”
Tôi
trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nói với mọi người: “Mọi người đoán thử xem đột
nhiên tôi nghĩ tới cái gì?”
Tuyền
Béo nói: “Đầu anh ở trên người anh, làm sao tôi biết được?”
Răng
Vàng nói: “Hồ gia nhất định có cao kiến, mau nói đi!”
Tôi
nói: “Tôi nghĩ tới .... cá!”
Tuyền
Béo nói: “Cá gì cơ? Cá ngâm giấm Tây hồ hay là Tháp mục ngư* kho?”
*Một
loài cá ngon của TQ
Răng
Vàng nói: “Ở đây mà nhắc tới cá, nhất định chỉ có con cá nướng trong cự ốc của
thành chủ, có điều lấy để làm gì, mang đi cũng không ăn được mà!”
Tuyền
Béo nói: “Nếu là cá, vậy phải nói tới cá chim trắng, nhất bình nhị tịnh tam
tháp mục*!”
*
Nhất bình nhị tịnh tam tháp mục: nôm na là bảng xếp hạng cá ngon, ngon nhất phải
kể đến cá chim trắng (bình ngư), hai là tịnh ngư, ba là tháp mục ngư.
Răng
Vàng nói: “Không cần nhất bình nhị tịnh tam tháp mục, lúc này có quăng cho tôi
cái đầu cá mè hoa ăn phân mà lớn, tôi cũng gọi anh là cha ruột luôn!”
Tôi
phát hiện, ở cùng với Tuyền Béo và Răng Vàng, căn bản không nói được câu nào đứng
đắn: “Làm sao mà đầu cá mè hoa cũng lôi ra rồi, mẹ ông mới giống đầu cá mè ấy!”
Tuyền
Béo nói: “Không phải anh vừa nói cá còn gì? Rốt cuộc là có ý gì?”
Tôi
nói: “Tôi nói là, ai ăn cá?”
Tuyền
Béo nói: “Có phải đầu anh bị gió thổi hỏng rồi không, ai ăn cá cũng không biết,
mèo ăn cá!”
Răng
Vàng chen miệng vào: “Ha, thật nói với ngài, mèo nhà chúng tôi không ăn cá, mà
mèo nhà chúng tôi kia cũng không phải mèo, mèo nhà chúng tôi vừa là sói vừa là
hổ, nhảy khe vượt núi đều không dính đất, đưa ra Phan Gia Viên, dù có ai trả
năm trăm rưởi tôi cũng không bán.”
Tuyền
Béo nói: “Ồ, vậy phải bao nhiêu?”
Tôi
không còn lời nào để nói: “Không sao nói chuyện cùng các người, nói hồi lâu, mẹ
kiếp không được một câu nào hữu dụng!” Tôi suy nghĩ một chút, cũng không muốn
nói nhảm với bọn họ, quay đầu định hỏi Shirley Dương, không đợi tôi mở miệng,
cô ấy liền bảo tôi: “Đúng rồi, trên những hũ gốm, mâm ngọc trong cổ thành không
phải cũng có hoa văn cá trang trí sao?”
Tôi
nói: “Đúng vậy, người dân ở đây chắc chắn là thường xuyên ăn cá, mà ở sâu trong
sa mạc, cá ở đâu ra?”
Tuyền
Béo nói: “Ô, thì ra chúng ta không nói cùng một chuyện hả? Lời này là sao, nghĩ
theo hướng nào?”
4.
Shirley
Dương không để ý tới Tuyền Béo, tiếp tục nói với tôi: “Năm đó sa mạc Mao Ô Tố
cũng từng có rất nhiều ốc đảo với đồng cỏ tươi tốt, nguồn nước dồi dào, có lẽ
ngàn năm trước, nơi này có sông hồ, nếu không có đủ nguồn nước, thành trì quy
mô lớn như vậy tuyệt đối không chống đỡ nổi.”
Tôi
nói: “Anh xem hình dạng kết cấu của toà cổ thành này, xung quanh không có sông
ngòi, vậy khi chiến tranh xảy ra, thành trì bị địch bao vây, người trong thành
chỉ có thể ngồi chờ chết, không có nguồn nước, quân dân cả thành cũng chết
khát. cho nên phàm là loại cổ thành quy mô cỡ này, nguồn nước chủ yếu nhất định
ở trong thành.”
Shirley
Dương nói: “Nguồn nước trong thành dĩ nhiên từ giếng nước.”
Răng
Vàng nói: “Trong giếng sẽ có cá lớn như vậy sao?”
Shirley
Dương nói: “Có thể giếng nước nối thẳng tới sông ngầm, chính là một trong chín
nhánh sông chúng ta muốn tìm, chỉ cần từ giếng nước tiến nhập sông ngầm, vừa có
thể tránh gió cát cùng lũ đạo mộ tặc, hơn nữa có thể xuyên qua sông ngầm, tới
thẳng địa cung Tây Hạ!”
Mọi
người nói tới đây, tinh thần đều phấn chấn lên, tìm được sông ngầm không chỉ
giúp thoát khỏi truy binh, trọng yếu hơn là có thể bổ xung nước uống. Nhưng cổ
thành đã bị cát vàng chôn vùi nhiều năm như vậy, lại không có bản đồ, làm sao
xác định được vị trí của giếng nước?
Tôi
nói: “Đài đất lớn của phần mộ này ở chính giữa cổ thành, xem ra hết sức trọng yếu,
hành lang gạch này lại hướng thẳng xuống dưới, nếu tôi không nhầm, phía dưới
này nhất định nối thẳng tới sông ngầm.”
Đoàn
chúng tôi bước nhanh hơn, dùng ánh sáng của đuốc tín hiệu mở đường, đi sâu vào
trong hành lang, tựa hồ tiến vào một toà miếu thờ mái vòm, ít nhất cũng cỡ một
sân đá bóng. Lân quang sáng trắng của đuốc tín hiệu dù ngời ngời chói mắt nhưng
cũng không sao chiếu sáng cả ngôi miếu lớn. Trên vách miếu thờ phết bùn trắng,
hoa văn trang trí trên đó là từng tầng từng tầng sóng nước, trên thực tế nơi
này không có nước, mặt đất cũng là một tầng đất cát dầy.
Chúng
tôi không dám lơ là, tay cầm dù kim cương, xẻng công binh, từng bước từng bước
tiến vào, giơ cao cây đuốc tín hiệu soi bốn phía. Thấy một toà đài tứ giác lớn,
xung quanh vẽ hình người mặt cá, phong cách kỳ dị chưa từng thấy trước đây.
Trên
mỗi đài đá đều có hai quan tài gỗ hình chiếc thuyền, trong quan tài là thây khô
bị gói trong da cá, một đàn ông, một đàn bà, đại khái đầu hướng về phía đông, đều
nằm ngửa, tay chân đặt thẳng. Da cá bọc tử thi đều có hoạ tiết giống vân mây cuộn
xoắn, góc bên trên dùng một lớp vảy cá thật nhỏ chắp lại, ở giữa dùng dây câu cá
vá lại, giữ nguyên vây lưng của cá, thi thể bị da cá cuốn chặt, chỉ lộ mỗi đầu,
mặt mũi vặn vẹo, giống như vẫn duy trì dáng vẻ tuyệt vọng giãy giụa từ khi còn
sống, vừa lại gần nhìn liền giật nảy mình.
Chính
giữa đại điện là một cửa hang hình chữ nhật, dài chừng hai thước, rộng chừng một
thước, cửa hang xây bằng đá lớn, phía dưới từng đợt âm phong cuồn cuộn, một thứ
mùi hôi thối xộc lên, nhìn xuống sâu không thấy đáy, cũng không nghe được tiếng
nước chảy.
Tuyền
Béo nói: “Đây là miệng giếng mọi người nói sao?”
Tôi
nói: “Tám chín phần mười, ít nhất cũng là cửa vào sông ngầm.”
Theo
quan niệm từ trước, miệng giếng thường là hình tròn, giếng hình chữ nhật thì vô
cùng hiếm thấy, hơn nữa xuyên qua cái miệng giếng chật hẹp này, phía dưới dường
như là một hang động vô cùng lớn.
Shirley
Dương ném đuốc tín hiệu xuống miệng giếng, chỉ thấy đốm sáng chói mắt kia chậm
rãi rơi xuống, liếc mắt thấy từ miệng giếng xuống đáy động không dưới bốn năm
mươi thước, dây thừng trong ba lô chúng tôi nếu nối lại cũng được chừng đó, hơn
nữa có thể xác định được phía dưới cũng không có nước, sông ngầm không thấy rồi.
Răng
Vàng chán nản ngã ngồi xuống, thè lưỡi liếm môi khô khốc, hắn nói: “Mỗi người
chỉ còn nửa bình nước bé xíu, lại không thấy sông ngầm, vậy chết khát là cái chắc.
Đã chỉ còn một con đường chết, vậy ta phải uống cho sung sướng.” Vừa nói, gã vừa
vặn nắp bầu nước, ra sức vung vẩy như muốn uống hết cả nửa bình. Bình nước liền
đổ xuống đất, gã vội vàng bò dậy, đầu lưỡi liếm loạn trên mặt cát, tôi níu lấy
cổ áo gã từ phía sau, kéo gã dậy, đẩy sang một bên: “Anh ăn một miệng đất cát
không phải càng khát hơn sao?”
Tuyền
Béo đi tới nói: “Lão Hồ, tới nước này đã không còn đường quay lại, ta cũng đừng
do dự nữa, tôi nhắm mắt xuống trước, anh bám theo phía sau”. Cậu ta thu xẻng
công binh, ôm đèn pin mắt sói, đang định ròng dây xuống. Ngay lúc ấy chợt nghe
Shirley Dương gọi: “Các anh tới xem cái này đã.” Tôi xoay đầu lại, thấy cô đang
dùng đèn pin mắt sói chiếu vào đài đá đặt mấy thây khô bọc da cá. Tôi cùng Tuyền
Béo, Răng Vàng tiến tới, không biết mấy thây khô đặt trên đài đá này có gì đáng
xem. Tôi nói: “Mấy thây khô kia có lẽ khi còn sống bị người ta dùng da cá trói
lại, đặt trong ngôi miếu này, đúng lúc gió cát vùi lấp cổ thành, quân dân trong
thành đều bị chôn sống, cho nên không ai còn để ý tới họ, kết quả là đang sống
bị phơi thành cá khô, hưởng thụ mùi vị chờ chết ở đây, thật quá tội nghiệp.”
Răng
Vàng nói: “Mấy người trai gái này không biết phạm phải lỗi lầm gì, bị đày tới cực
hình này.”
Tuyền
Béo nói: “Theo tôi thì đây chính là giày rách* rồi, anh nhìn xem từng đôi từng
đôi này, không phải vừa vặn bốn người đối nhau sao, nhất định bị người ta bắt
thông gian!”
*
Giày rách: Người đàn bà hư hỏng (người phụ nữ có quan hệ nam nữ bừa bãi)
Tôi
nói: “Anh đừng có nghĩ nhảm, dựa vào đâu mà bảo người ta là giày rách? Không sợ
nơi này âm hồn bất tán, đụng tới ma quỷ dậy cắn cho.”
Shirley
Dương nói: “Mọi người không cần đoán loạn, đây là một toà thần miếu, thây khô
trong quan tài gỗ cũng dùng để cúng tế động thần... Sinh nhân chi quả!”
Răng
Vàng nói: “Dương đại tiểu thư, chúng ta ở đây cũng sắp chết khát rồi, có thể đừng
nhắc tới trái cây gì gì đó nữa hay không?”
Shirley
Dương nói: “Sinh nhân chi quả là lấy người sống làm vật cúng tế, vì thế nên gọi
là sinh nhân chi quả!”
Răng
Vàng nói: “Vậy thì tôi biết, đúng là có chuyện lấy người sống làm cung quả, thì
ra nó gọi là nhân sinh chi quả!”
Tôi
hỏi Shirley Dương: “Động thần này là thứ đồ chơi gì? Còn ăn cả người sao?”
Shirley
Dương nói: “Nơi này là toà thần miếu trong cổ thành, từ điêu khắc trên đài đá,
xem ra cũng phải hơn ngàn năm, tất cả quân dân trong cổ thành đều lấy bầy cá
trong giếng này làm thức ăn. Mà theo bọn họ thì những con cá ấy vốn dĩ động thần
mới là người hưởng thụ, vì vậy mỗi năm lại dùng một người sống bọc da cá ném
vào giếng thánh để làm dịu phẫn nộ của động thần.”
Tôi
nói: “Người cổ đại vốn dĩ mê tín, nơi đó làm gì có động thần, nhưng giếng thánh
này nếu có cá, nhất định là một nhánh sông ngầm, không còn nghi ngờ gì nữa, có
thể thấy con đường chúng ta chọn là chính xác.”
Shirley
Dương nói: “Tám cái tử thi bọc da cá trên đài đá chuẩn bị bị ném xuống giếng
thánh cho động thần tới ăn. Nhưng trên đời làm gì có thần miếu, người bị ném xuống
lọt vào sông ngầm, quá nửa là bị cá ăn. Người ăn cá, cá lại ăn thịt người, đại
khái xem ra cổ nhân cũng nhận biết đại tự nhiên theo cách giản dị trực quan nhất.”
Nay
dưới giếng thánh không còn sông ngầm, cũng không có bầy cá, chúng tôi vẫn muốn
liều chết xuyên qua nhánh sông ngầm này, tới địa cung Tây Hạ, việc này không
nên chậm trễ, phải lập tức lên đường.
Tôi
vừa quay người lại thấy trên vách thần miếu kia chằng chịt gợn nước, trong lòng
bất giác khẽ động một cái: “Là gợn nước thật sao?”
Lúc
ấy cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, lại lo Ngọc Diện Hồ Ly mang đám Khuếch
Nhĩ Khách đuổi tới, bốn người liền nối dây thừng, Tuyền Béo đứng mũi chịu sào,
ba người còn lại từng người theo dây dài xuống đáy động, vách đá mấy chục thước
trên đỉnh đầu như lư trời, tầng tầng lớp lớp nếp đứt gãy lớn, đủ chứng minh nơi
này đã tồn tại hơn trăm triệu năm. Hang động khổng lồ kéo dài về phía trước,
đèn pin mắt sói soi không thấy đáy.
Hang
động này vừa lớn vừa sâu khôn lươngf, địa thế mặc dù rộng lớn nhưng oi bức dị
thường, trong động còn lơ lửng một loại mùi tanh hôi gay mũi.
Tôi
nói: “Răng Vàng, lỗ mũi tốt, anh ngửi xem đây là mùi gì?”
Răng
Vàng hít một cái, sặc há mồm muốn ói: “Hồ gia, mùi tanh thối này là mùi cá chết!”
Tôi
nói: “Trong động đều là cát chảy, một giọt nước cũng không có, cá chết ở đâu
ra?”
Răng
Vàng nói: “Cá lẽ từ trăm nghìn năm trước từ hồi vẫn còn sông ngầm, mùi tanh hôi
cá chết kia không tản hết.” Tôi xem thường lời gã, làm sao có thể như vậy?
Shirley
Dương lấy la bàn, đối chiếu phương vị. Hang động chạy theo hướng đông - tây, nếu
không lầm, chỉ cần hướng về phía tây là có thể đến địa cung Tây Hạ, cô ấy nói: “Đây
là động cát lớn, tiến về phía trước có thể phải lưu ý cát chảy.”
Mọi
người không dám xem thường, mỗi người đều cuốn dây dài vào lưng, bốn người nối
thành một chuỗi, chia nhau mang theo đèn, cẩn thận tiến về phía trước.
Tuyền
Béo mở đường phía trước lẩm bẩm lầm bầm: “Vừa không có nước, vừa không có cá,
đây là sông ngầm gì chứ? Theo tình hình này mà nói, đừng nói nghìn năm trước, vạn
năm trước cũng không có cá, rõ ràng là một động cát chảy lớn!” Cậu ta chỉ lo
nói nhàm, đạp phải cát chảy ngã sấp về phía trước, sợ bị cát chảy vùi lấp liền
vội vàng giãy giụa, nhưng cảm thấy bên dưới cát này lại có vật gì đó, lôi ra
nhìn một cái, bất giác trợn mắt há hốc mồm.
Tôi
theo sau lưng cậu ta, không biết cậu ta lôi ra cái gì từ cát chảy, chỉ thấy cậu
ta cả kinh ngây dại, vội hỏi xảy ra chuyện gì?
Tuyền
Béo nói: “Cá... Cá... Con mẹ nó có cá thật!”