projects

Isekai Meikyuu no Saishinbu wo Mezasou - Vol 1 - Chap 2 - Part 8

Tại nơi này, chúng tôi đã hạ gục hơn 30 con quái vật, và MP của tôi cũng đang dần cạn kiệt.
Chẳng mấy chốc nữa ma thuật của tớ sẽ tới mức giới hạn
Ể, vậy sao?
Đã tới trưa rồi.
Mới đấy mà đã vài tiếng trôi qua và cuộc khám phá của chúng tôi phải dừng ở đây.
Tớ sẽ rời khỏi mê cung, còn cậu thì sẽ làm gì, Dia?
Ể, làm gì nhỉ? Cậu có thể làm tiên phong cho tớ mà không cần sử dụng ma thuật được không?
Dĩ nhiên là “KHÔNG”!
Tôi muốn hét lên với cậu ấy, nhưng tôi đã nhẹ nhàng giải thích.
Hmm... Việc đó chẳng những không thu được kết quả gì mà còn tăng khả năng bị thương lên nữa. Thực sự thì tớ dùng cả MP trong chiến đấu, vì thế mà bây giờ tớ thật sự rất yếu.
Hể, cậu có thể vừa sử dụng kiếm và ma thuật luôn à?
Đúng vậy. Đó là một ma thuật cổ đại, nó giúp tớ cảm nhận được trận đấu rõ ràng hơn
Vậy chẳng phải cậu dùng ma thuật trong suốt thời gian vừa qua sao? Tớ đã nghĩ cậu là một kiếm sĩ xuất sắc khi xử lí với thanh kiếm của mình nhưng hóa ra đó là do ma thuật của cậu
Đúng vậy, đó chính là lí do mà tớ sẽ trở nên vô dụng nếu tớ cạn kiệt MP
Thành thật mà nói thì, tôi chỉ là không muốn chiến đấu trong lúc MP của mình là ở con số 0.
Tôi không muốn làm tăng khả năng mà tôi không thể bảo vệ được Dia. Khi mà không có sự hỗ trợ của ma thuật, tôi sẽ tốn nhiều thời gian và năng lượng hơn để đánh bại những con quái vật. Càng tốn nhiều thời gian thì tình huống bất ngờ xảy ra càng cao hơn. Tôi sẽ tạo cho lũ quái vật có nhiều cơ hội tấn công, chúng tôi sẽ gặp nhiều rắc rối. Đó sẽ là một trận chiến vô nghĩa.
Được rồi, Sieg, tớ sẽ đi ra ngoài cùng cậu, sau đó quay lại đây một mình
Ể, một mình...? Đợi, đợi đã Dia!
Cậu ấy trái ngược với ý kiến của tôi.
Thật là một pháp sư xốc nổi mà.
Tôi sẽ gặp rắc rối nếu cậu chết đi đấy.
Dia, cậu định làm việc này một mình thật sao?
Đúng vậy, tớ sẽ làm việc này một mình. Trong suốt quãng thời gian qua, tớ vẫn luôn chỉ một mình, vì thế sẽ chẳng sao cả
..... Vậy có nghĩa là trước giờ cậu luôn đánh quái một mình?
Ừm....
Ngay lúc này, cậu ấy ngập ngừng nói.
Tớ thực sự hoài nghi là cậu có thể đánh quái một mình đó
Ưm.... tớ đã từng làm việc này trước đây
Đôi mắt cậu ấy bắt đầu hiện lên vẻ bối rối.
Ồ là như vậy sao? Đánh bại bao nhiêu con vậy? Từ trước tới giờ, cậu luôn gặp khó khăn mà. Cho tới ngày hôm qua thì cậu đã đánh bại được bao nhiêu con rồi?
Chỉ có..... một.....-
Cậu hãy thôi đi! Cậu cứ thế tớ lo lắng cho cậu đấy
Tôi thẳng thắn nói với cậu ấy.
Có vẻ hơi khắc nghiệt với cậu ấy. Nhưng tôi không muốn mất đi người đồng đội quý báu của mình.
Nhưng, tớ muốn đánh bại nhiều bọn chúng. Đây là cơ hội của tớ
Hôm nay cậu có thể đánh bại được chúng là nhờ ma thuật. Tớ nghĩ bản thân cậu biết là mình không thể đánh bại được một con quái vật mà không dùng tới ma thuật, đúng không?
Nhưng, tớ vẫn còn có thanh kiếm của mình
Tớ định nói với cậu, là kĩ năng dùng kiếm của cậu không ổn chút nào
Tôi có thể thấy được thanh trạng thái của cậu ấy. Vì thế mà tôi hiểu rất rõ cậu ấy.
Cậu ấy chuyên về ma thuật hơn. Và đó là lí do tại sao cậu ấy không giỏi trong việc dùng kiếm.
Nhưng, tớ không còn thời gian. Tớ muốn tăng sức mạnh mình lên một cách nhanh chóng và kiếm thật nhiều tiền......
Dia thể hiện vẻ nghiêm túc của mình.
Tôi có thể thấy được sự quyết tâm của Dia, điều này làm cho tôi rất đau đầu.
Dù cậu có vung thanh kiếm của mình lên bao nhiêu lần, cậu cũng không thể đánh bại được con quái vật. Tớ có thể hiểu nếu cậu sử dụng ma thuật trong một điều kiện cho phép. Nhưng thực tế là không có trường hợp nào như vậy cả
Không, ma thuật không cũng không được. Hôm nay tớ không thể giúp gì được cậu ngoài việc sử dụng ma thuật, tớ chỉ muốn trở nên mạnh mẽ hơn với thanh kiếm của mình. Ước mơ của tớ là có thể được chiến đấu với thanh kiếm. Đó là lí do tại sao tớ rèn luyện khả năng sử dụng kiếm của mình
Tôi muốn hét lên với cậu ấy là cậu không có tí tài năng nào trong kiếm thuật cả, hãy tập trung vào ma thuật.
Cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, tôi chậm rãi nói với cậu ấy.
Tại sao phải sử dụng kiếm? Nếu cậu muốn tiền và sức mạnh, cậu nên tập trung vào ma thuật của mình. Giống như các pháp sư khác, cậu sẽ kiếm được rất nhiều tiền
Có lẽ là thế, nhưng tớ phải sử dụng kiếm
Thật khó để nói chuyện với cậu ấy bằng lý luận của mình. Bởi vì cậu ấy quá gắn bó với thanh kiếm. Và mối quan hệ của chúng tôi thì quá nhạt để tôi có thể góp ý cho cậu ấy.
Có vấn đề gì sao?
Không có gì cả, chỉ là tớ muốn sử dụng nó thôi
Tôi vừa kiểm tra trạng thái của Dia vừa gãi đầu.
Cậu ấy cần một lượng kinh nghiệm nữa để gia tăng cấp độ của mình. Và lượng HP của cậu ấy cũng đã giảm xuống.
Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không nói cậu thôi sử dụng kỹ năng kiếm tệ hại của mình. Hãy kết hợp nó với cả ma thuật, như thế sẽ khiến nó trở nên hoàn mỹ. Nhưng trước khi cậu sẵn sàng cho lúc đấy thì giờ chúng ta rời khỏi đây thôi.
A a a ..... Ừm
Dia đồng ý trong sự ngạc nhiên.
Có vấn đề gì sao?
Không, chỉ là tớ không mong cậu sẽ hiểu... Mọi người từ trước tới giờ, luôn không đồng ý với việc tớ sử dụng kiếm....
Dường như kỹ năng kiếm thuật của cậu ấy rất tệ hại và kém cỏi.
Tôi không thể kiểm tra kỹ năng cậu ấy được vì tôi là người tiên phong, nhưng dù nhìn như thế nào thì mọi người đều thấy được điều đó từ cấp độ của cậu ấy.
... Không biết diễn tả làm sao? Nhưng tớ có thể hiểu được cảm giác của cậu
Sieg cũng....?
Khi chơi một trò chơi nào đấy, tôi thường chọn kiếm làm vũ khí của mình. Bởi vì nó có thể thể hiện một phần nào sự ‘men lỳ’ của đàn ông và nhân vật sử dụng kiếm có thể trở thành nhân vật chính theo quan điểm của các câu chuyện. Khi còn là một đứa trẻ, tôi cũng muốn trở thành anh hùng, tôi có hiểu rõ cảm xúc của cậu ấy ngay cả khi điều đó là không thể.
Nhưng liên quan đến thực tại, tôi muốn cậu ấy tập trung vào ma thuật của mình. Tuy nhiên, nếu tôi ép buộc cậu ấy, điều đó sẽ gây nguy hiểm cho mối quan hệ của chúng tôi. Do đó, tôi đành phải chấp nhận cậu ấy.
Cám ơn cậu, Sieg
Dia ngượng ngùng đỏ mặt.
Đồng thời, hai má của tôi cũng đỏ lên.
Với mái tóc vàng và đôi má hồng của mình, cậu ấy trông rất dễ thương. Dù có nhìn thế nào thì trông cậu ấy không hề giống với những gì cậu ấy đã nói, kể cả cử chỉ – tôi bỏ cuộc. Sẽ chẳng có ích gì khi tìm hiểu sâu hơn về cậu ấy. Tôi cố gắng bỏ vấn đề đó qua một bên khi biết là nó rồi sẽ chẳng đi tới đâu.
Đó là lí do tại sao tôi không hỏi giới tính cậu ấy.
Tôi chỉ muốn xem cậu ấy như một người đồng đội cùng chinh phục mê cung. Không có gì khác hơn.
Tôi sử dụng lượng MP còn lại của mình né tránh lũ quái vật, và rời xa khỏi mê cung này.
Trên đường đi, chúng tôi đã nói chuyện với nhau về vấn đề phân phối vật phẩm.
Vậy giờ chúng ta chia vật phẩm sao?
Chẳng phải đã nói là “chia đều cho mỗi người” sao....
Vậy giờ, chúng ta hãy chia nó ra làm đôi
Nhưng trách nhiệm mà cậu gánh nặng nề hơn tớ, nên phần của cậu nhiều hơn chứ...?
Điều này thật rắc rối. Chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, vì thế chúng ta chia đều nhau. Không có vấn đề gì cả, đây là một nửa của cậu. Khỏi tính toán chi, như vậy cho dễ hiểu
Ừm, tớ sẽ nhận nó...
Thành thật mà nói, tôi muốn phần của Dia được nhiều hơn. Tôi muốn cậu ấy có thể chuẩn bị trang bị và vật dụng cho mình, kiếm được nơi nghỉ ngơi và ăn uống đàng hoàng. Nhưng lí do để cậu ấy được hưởng nhiều nhất chính là chia đều.
Và sau khi chúng ta rời khỏi nơi này, cậu hãy tới nhà thờ
Nhưng tớ đã đến đó vào sáng sớm
Cậu có thể thăng lên cấp độ của mình là nhờ vào sự thành công của chúng ta. Nhưng với cấp độ thấp thì tớ nghĩ cậu nên đến đó nhiều hơn
Dia đồng ý với ý kiến của tôi về việc đến nhà thờ. Tôi khuyên cậu ấy chú ý tới trang bị và vật dụng, cũng như là điều kiện vật chất của mình hơn.
Ngoài ra tôi còn đề nghị cậu ấy là không nên tham gia mê cung một mình khi không có tôi, hoặc ít nhất là phải trong tổ đội một người nào đó. Nếu cậu ấy tăng lên cấp độ 2, và thu thập được những viên đá ma thuật, cậu ấy có thể tìm được nhiều đồng đội hơn.
Rõ rồi, rõ rồi. Tôớ đánh giá cao sự quan tâm của cậu dành cho tớ đấy, Sieg. Nhưng việc cậu nói một lượt thế này khiến tớ cảm thấy thật bối rối
Nếu cậu vào mê cung lần nữa thì đó là yêu cầu tối thiểu nhất cậu nên làm
Dia bày ra khuôn mặt cay đắng hướng nhìn về tôi.
Những lời khuyên của tôi là không muốn cậu ấy sẽ gặp chuyện gì. Mặc dù không thích nhưng cậu ấy vẫn rất nghiêm túc lắng nghe lời tôi.
Và mãi cho đến lúc đó, tôi vẫn đặt sự chú ý của mình vào cậu ấy. Trong điều kiện không có MP, tôi không thế giúp gì được cậu ấy, nhưng bằng mọi giá tôi sẽ để Dia không chết.
Nếu xem xét về mặt lợi ích, những việc tôi làm là quá đủ.
Dia là một người có tài năng. Và điều này hoàn toàn phù hợp với công sức tôi bỏ ra.
Tôi hiểu rõ bản thân mình.
Bởi tôi là một kẻ rất đơn giản.
Nếu tôi có thể ‘dùng’ Dia một cách khéo léo. Trong một số trường hợp, cậu ấy sẽ là một sự cần thiết để giúp tôi tồn tại.
Nhưng, Dia là người bạn đầu tiên cùng lứa mà tôi quen ở thế giới này.
Trên hết chúng tôi là những người đồng đội cùng tiến vào mê cung, cùng đối mặt với nguy hiểm. Tôi có thể nói rằng cậu ấy dần như một người bạn trong tâm trí tôi.
Chẳng biết là may hay không may, tôi đã tìm được vị trí của mình ở thế giới này.
Đúng vậy.
Chẳng biết là may không may nữa đây.
Bình luận